Nhan Nam Hi nghe giọng điệu của Phó Chính Đình rất khó chịu, như thể cô đã làm điều gì tội á/c tày trời.

Họ giờ đây hoàn toàn không còn qu/an h/ệ gì nữa, Nhan Nam Hi không muốn bị Phó Chính Đình làm tổn thương thêm lần nữa, nên khi Phó Chính Đình hỏi câu đó, Nhan Nam Hi liếc nhìn anh rồi đáp lại một cách lạnh lùng: "Phó Chính Đình, chúng ta không còn bất cứ qu/an h/ệ nào nữa, tôi đi gặp ai cũng chẳng cần phải báo cáo với anh."

Nhan Nam Hi cảm thấy hơi khó chịu vì lời nói của Phó Chính Đình, quay người định rời đi, nhưng Phó Chính Đình không cho phép, kéo tay Nhan Nam Hi, nhìn chằm chằm cô, cười lạnh lùng hỏi: "Tôi đang hỏi cô đấy, trả lời đi."

"Phó Chính Đình, tôi đã nói rất rõ rồi, tôi và anh không có qu/an h/ệ gì, tôi không muốn trả lời thì có quyền im lặng."

"Không có qu/an h/ệ?"

Không biết là lời của Nhan Nam Hi chạm vào nỗi đ/au của Phó Chính Đình, hay cái ch*t của Diệp Lan Tâm đã tác động mạnh đến anh, Phó Chính Đình kéo Nhan Nam Hi đến bên giường, rồi chẳng nâng niu chiều chuộng gì, ném cô lên giường.

"Phó Chính Đình, anh định làm gì?"

"Tôi sẽ dùng hành động để nói cho cô biết chúng ta có qu/an h/ệ hay không."

Dù ba ngày chưa chợp mắt, Phó Chính Đình vẫn rất tỉnh táo, như một con sư tử hung dữ tấn công dữ dội. Nhan Nam Hi không hiểu sao Phó Chính Đình lại có sức mạnh lớn đến thế, cô hoàn toàn không phải là đối thủ của anh.

Nhan Nam Hi càng giãy giụa, Phó Chính Đình càng tấn công mãnh liệt, cuối cùng, cô từ bỏ việc chống cự.

Lúc đó sao cô lại động lòng trắc ẩn, sao lại đến chăm sóc Phó Chính Đình?

Trong lòng Nhan Nam Hi hối h/ận vô cùng.

Không biết bao lâu sau, Phó Chính Đình thấy nước mắt lăn dài trên khóe mắt Nhan Nam Hi, anh đột ngột dừng lại, đôi mắt găm ch/ặt vào cô, muốn an ủi, hơi mở miệng, nhưng lại không biết giải thích thế nào về tất cả chuyện này.

Anh chỉ có thể nhìn Nhan Nam Hi khóc.

Nhan Nam Hi đứng dậy định rời đi, không hiểu sao trong đầu Phó Chính Đình lại hiện lên cảnh tượng lần trước ở khách sạn, Nhan Nam Hi gọi th/uốc tránh th/ai về uống vì sợ mang th/ai con của anh, nghĩ đến đây, lòng anh lại bứt rứt khó chịu.

Thấy Nhan Nam Hi sắp bước ra khỏi phòng, Phó Chính Đình kéo cô lại, hỏi: "Cô định đi đâu?"

"Uống th/uốc, không muốn mang th/ai."

Giờ cô đã gh/ét anh đến mức này rồi sao?

Thậm chí ngay cả việc sinh con cho anh cũng bài xích đến thế.

Phó Chính Đình không cam lòng, trước đây Nam Hi yêu anh tha thiết, sẵn sàng làm mọi việc vì anh.

Phó Chính Đình kéo tay Nhan Nam Hi, lạnh lùng nói: "Cô càng không muốn mang th/ai, tôi càng bắt cô phải mang. Nhan Nam Hi, nếu cô muốn dứt khoát đoạn tuyệt với tôi, vậy hãy sinh thêm cho tôi một đứa con. Chỉ cần cô sinh cho tôi một đứa, tôi sẽ buông tha cô, bằng không, cô cứ ngoan ngoãn ở bên tôi cả đời."

"Phó Chính Đình, anh đúng là vô liêm sỉ. Lúc anh nói mình mất trí nhớ, lừa tôi đến chăm sóc, tôi đã không nên tin lời anh, không nên đồng ý việc này."

"Hừ, giờ cô mới hối h/ận thì đã muộn rồi. Tôi nói cho cô biết, Nhan Nam Hi, đời này cô là của tôi, cô chỉ có thể là của tôi, đừng hòng rời xa tôi."

Phó Chính Đình nói xong, ôm ch/ặt Nhan Nam Hi vào lòng, muốn ngh/iền n/át cô hòa làm một với cơ thể mình. Anh sợ, sợ một khi buông tay, Nhan Nam Hi sẽ bỏ đi.

Chương 74: Thà rằng chưa từng yêu Phó Chính Đình

Khiến Phó Chính Đình bất ngờ là Nhan Nam Hi không hề giãy giụa để thoát khỏi vòng tay anh. Anh không tin cô lại ngoan ngoãn thế, liếc nhìn Nhan Nam Hi, thấy cô mặt lạnh như tiền để mặc anh ôm, như một con búp bê vô h/ồn.

Trong lòng Phó Chính Đình đ/au xót vô cùng, nhưng bề ngoài lại không dám thể hiện rõ. Anh nhíu mày nhìn Nhan Nam Hi, im lặng một lúc rồi mới lên tiếng: "Nhan Nam Hi, cô nói đi, rốt cuộc tôi phải làm gì cô mới chịu quay về bên tôi?"

"Tôi muốn quả thận và đứa con của tôi. Chỉ cần anh trả lại cả hai cho tôi, tôi sẽ cân nhắc quay về bên anh."

Phó Chính Đình người cứng đờ, chẳng lẽ Nhan Nam Hi đã biết sự tồn tại của Hàm Hàm, muốn anh trả con gái lại? Nếu trả Phó Tử Hàm cho Nhan Nam Hi mà cô có thể ở lại bên anh, Phó Chính Đình cũng không ngại, bởi bác sĩ đã nói tình trạng của Phó Tử Hàm hiện nay, nếu có cả bố mẹ bên cạnh sẽ giúp con hồi phục tốt hơn.

Nhưng Phó Chính Đình lo sợ nếu thực sự giao Phó Tử Hàm cho Nhan Nam Hi, cô sẽ bế con theo Ôn Bác Diên cao chạy xa bay.

Phó Chính Đình chưa nói với Nhan Nam Hi rằng gần đây, Ôn Bác Diên đã thực hiện nhiều động thái lớn nhằm đ/á/nh sập Phó Thị tập đoàn của anh, thậm chí đã cư/ớp mất vài dự án hợp tác, còn mấy cái đang đàm phán cũng bị Ôn Bác Diên giành gi/ật.

Phó Chính Đình không rõ Ôn Bác Diên dùng th/ủ đo/ạn gì, nhưng anh ta lấy danh nghĩa ancy group để cư/ớp khách hàng. Phó Chính Đình biết Nhan Nam Hi cũng làm việc tại ancy group, nên anh không nói với cô, cũng không gây phiền phức cho Ôn Bác Diên.

"Sao, anh cảm thấy mình không làm được chứ? Phó Chính Đình, đã không làm được thì đừng có vẽ viễn cảnh hão huyền trước mặt tôi. Từ lúc anh lấy đi một quả thận của tôi để c/ứu mẹ Diệp Tố, duyên phận giữa anh và tôi đã hết rồi."

Phó Chính Đình nghe lời Nhan Nam Hi, như có xươ/ng mắc trong cổ họng.

Anh biết Nhan Nam Hi thực sự tức gi/ận.

Nhưng Phó Chính Đình không biết dỗ dành phụ nữ, càng không quen hạ mình nói năng hay xin lỗi.

Nghĩ đến sự bài xích của Nhan Nam Hi dành cho mình, anh lại nhớ cảnh cô ngồi cười nói vui vẻ bên Ôn Bác Diên, lời nói tổn thương tuôn ra khỏi miệng mà chẳng qua n/ão.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
2 Xe Buýt Số 0 Chương 15
9 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng đã sáng như trăng, sao cứ gây hiểu lầm

Chương 6
Bữa tối lãng mạn nhân dịch kỷ niệm ba năm, Lục Hướng Minh lần đầu tiên vắng mặt. Hôm sau, anh liên tục giải thích với tôi rằng dự án đang có tiến triển mới, không thể rời đi vào giờ phút quan trọng. Là người cùng ngành, tôi đương nhiên hiểu được. Nhưng mỗi khi nhắc đến cái tên "Vu Nguyệt", khóe miệng anh lại nhếch lên nụ cười, lòng tôi vẫn dâng lên cảm giác kỳ lạ. Một tuần sau, tôi phát hiện trong chiếc áo vest của anh có một đôi nhẫn. Bên trong khắc dòng chữ [LXM&YY]. Trái tim đang treo ngược bỗng chùng xuống. Lục Hướng Minh bực dọc nói: "Chiếc nhẫn này sẽ mãi mãi không được tặng đi đâu, tôi tự biết mình phải làm gì." Nhưng dường như anh quên mất, yêu nhau ba năm, vô số lần tôi nhắc nhở cần định đoạt cho mối tình này, anh đều không thể lấy ra chiếc nhẫn tôi mong đợi. Đã vậy thì nhẫn tôi tự mua được, đoạn tình cảm này cứ để nó trôi đi thôi. Thực ra khi mãi mãi không đợi được câu trả lời, tôi cũng sẽ mệt mỏi thôi.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
Game nuôi bé Chương 7