Trẫm muốn thành bộ n/ão sự nghiệp!
Chẳng biết từ lúc nào đã thức cả đêm xử lý tấu chương, đến khi gục trên bàn ngủ quên lúc nào cũng không hay. Ý nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào giấc mơ: "Buông xuôi mới sướng."
Giấc ngủ chập chờn không yên, miệng ta lẩm bẩm: "Tần Dục đồ chó má dám phạm thượng..."
"Gh/ét hắn, gh/ét nhất là hắn..."
Lúc trời hừng sáng, ta gi/ật mình tỉnh giấc bởi cảm giác thô ráp trên má. Lòng bàn tay hắn chai sần vì năm tháng luyện ki/ếm, giờ đang nhẹ nhàng lau vệt lệ chưa khô trên gò má ta, khẽ thở dài: "Bệ hạ ch/ửi người khác, sao chính mình lại khóc?"
Từ cơn mộng mị bừng tỉnh, ký ức đêm qua ùa về như vũ bão. Ta nhíu mày lạnh lùng, đ/ập mạnh tay hắn ra: "Chuyện của Nhiếp Chính Vương can hệ gì đến trẫm!"
Giọng điệu băng giá như d/ao cứa. Tần Dục khựng lại, sắc mặt dần âm trầm.
Ta cắn môi, gom hết dũng khí: "Ai cho phép ngươi tự tiện xông vào tẩm cung? Cút ngay!"
Hắn cười khẩy, liếc nhìn chồng tấu chương đã được xử lý: "Bệ hạ học được rồi, liền muốn vứt bỏ thần?"
Những ngày qua, hắn tận tâm chỉ dạy ta nghệ thuật trị quốc, kiên nhẫn giảng giải từng chính sách. Thỉnh thoảng đãng trí, ta lại nghĩ giá ngày xưa thầy dạy sử có nhiệt tình thế này, đâu đến nỗi môn lịch sử trượt lên trượt xuống bị mẹ đ/á/nh cho mắm muối đầy người.
Giờ đây ta đã có thể tự mình xử lý triều chính. Ta cúi mắt lạnh nhạt: "Đúng vậy đấy. Giữa chúng ta vốn chỉ là giao dịch, không phải sao?"
"Giờ trẫm không cần nữa, giao dịch chấm dứt!"
Đột nhiên hắn cúi người đ/è mạnh, cư/ớp đi hơi thở trong một nụ hôn hung bạo. Vị m/áu tanh nồng lan tỏa nơi khóe môi.
Khi ta tưởng hắn sẽ tiếp tục, Tần Dục bỗng đứng phắt dậy. Đôi mắt đen ngòm không chút tình cảm hay d/ục v/ọng, chỉ toàn là băng giá. Hắn quay đi không chút do dự.
Những ngày sau đó, Nhiếp Chính Vương cáo bệ/nh vắng mặt ở triều đình. Thôi thì chẳng gặp càng tốt, ta cần gì hắn?
Nhưng... không biết hắn có thật sự ốm không?
Chẳng liên quan đến trẫm! Ta chán nản nhìn mâm cơm trưa, không thiết tha đụng đũa. Thái giám cận thân khẽ báo: "Bệ hạ, Sở tướng quân nghe tin thánh thể bất an, đã mời được một kỳ nhân trình diễn hý pháp, mong bệ hạ vui lòng."
Suy nghĩ giây lát, ta gật đầu.
Kỳ nhân đến rất nhanh. Ta hững hờ phẩy tay miễn lễ: "Diễn đi, hay thì có thưởng!"
Khi người đó ngẩng mặt lên, ta suýt nữa ngã ngửa. Đôi mắt quen thuộc nháy với ta một cái đầy ý vị.
Trời ạ! Tên diễn trò dân gian này chính là Văn Tự - bạn cùng bàn hồi cấp ba của ta!
Hồi ấy hai đứa vừa luyện thi đại học vừa tám đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Đúng rồi, bọn ta cùng gu - và cùng một "team".
Sợ lộ chuyện riêng tư, ta đuổi hết người hầu, viện cớ muốn thưởng thức màn trình diễn trong yên tĩnh.
Cửa tẩm cung đóng ch/ặt, hai đứa ngồi bệt dưới đất buôn dưa lê.
"Khốn kiếp! Mày xuyên qua bao lâu rồi?"
"Hơn năm rồi! Đệch mợ mày đỉnh vãi, thành hoàng đế luôn!"
"Đừng nhắc nữa, mày biết tao m/ù tịt lịch sử mà..."
Hóa ra hắn cũng xuyên qua cùng thời điểm, trở thành con trai một tiểu thương phá sản. Dùng kiến thức vật lý đời trước biểu diễn "hý pháp", không ngờ trở nên nổi tiếng khắp kinh thành.
Sau này Văn Tự gặp được chân ái - Sở tướng quân, lại từ đó nghe miêu tả về ta nên tìm cách vào cung.
Ta đ/ấm vào vai hắn gh/en tị: "Hồi xưa bảo ai yêu trước làm chó cơ mà!"
Văn Tự khoác vai ta an ủi: "Ng/u ngốc, mày giờ là hoàng đế, thiên hạ bao nhiêu mỹ nam..."
Chưa dứt lời, cửa điện bị đạp tung! Bóng người cao lớn của Tần Dục hiện ra nghịch ánh sáng, khí tức nguy hiểm bao trùm.
Trước khi ta kịp hoảng hốt đứng dậy, cổ đ/au điếng - cảnh vật tối sầm.
Trong khoảnh khắc ngất đi, ta thấy rõ đôi mắt đỏ ngầu của hắn đầy vẻ chiếm hữu đi/ên cuồ/ng.
Tỉnh dậy trong phòng ngủ quen thuộc của Tần Dục, ta thở phào. Nhưng cử động tay chân liền nghe tiếng xích sắt lạnh buốt.
Hóa ra ta đã bị giam cầm trong phủ Nhiếp Chính Vương. Không hiểu hắn làm thế nào đưa được một hoàng đế ra khỏi cung.
Ngày này rốt cuộc đã tới! Tần Dục thật sự soán ngôi!
Dù từng đoán trước cảnh này khi mới xuyên qua, nhưng sau những ngày tháng gần gũi, ta cứ ngỡ...
Ta nhếch mép cười tự giễu, mắt ướt nhòe nhìn những sợi xích: "Thì ra... tất cả chỉ là lợi dụng và lừa gạt trẫm."
"'Người ở ngay trước mắt', 'chỉ muốn có một người' - toàn là lời dối trá!"
Cánh cửa bật mở. Tần Dục bưng cơm bước vào, ánh mắt âm tà khó lường.