​01

​Năm 2224, tôi trúng thưởng, được tham gia một tựa game hẹn hò thực tế ảo.

Chỉ cần khiến nam chính đạt độ hảo cảm tối đa là có thể vượt qua thử thách và nhận 10 triệu tiền thưởng.

​Sau khi đăng nhập vào game, hệ thống đột nhiên gặp trục trặc, mất liên lạc với tôi.

​May mắn là trước khi vào game, tôi đã được thông báo rằng đối tượng công lược có mái tóc màu bạch kim, trong khi những người khác đều tóc đen.

​Vì vậy, khi thấy thiếu niên tóc bạch kim mặc đồng phục trong trường, tôi vô cùng phấn khích.

​Cuối cùng cũng tìm được mục tiêu rồi!

​Gió lướt qua mái tóc hắn, lộ ra gương mặt đẹp như tạc tượng.

Làn da trắng sáng, dáng người cao g/ầy, khí chất lạnh lùng xa cách.

​Điều khiến tôi háo hức hơn nữa là hắn không chỉ đẹp trai mà còn rất giống thần tượng Tư Nhiên của tôi!

​Tư Nhiên là minh tinh nổi tiếng ở thế giới thực, cũng là tình đầu trong mộng của tôi.

Từ hồi cấp ba, tôi đã biết mình thích con trai.

​Hình tượng nam chính của game này chắc chắn lấy Tư Nhiên làm nguyên mẫu.

​Để công lược nam chính, dù tôi vừa tốt nghiệp đại học cũng phải quay lại làm học sinh trung học.

​Khi tôi xin nhập học, hiệu trưởng đồng ý ngay lập tức.

​02

​Tôi trở thành bạn cùng bàn của nam chính.

Tôi nhìn thấy tên hắn ghi trên sách, Thương Mặc.

​Suốt một tháng trời, tôi không ngừng theo đuổi Thương Mặc.

​Ngày ngày tôi đều tặng bánh kẹo, sữa tươi hoặc đi dạo cùng hắn.

​Nhưng hắn chưa từng nói chuyện với tôi câu nào.

​Tôi cũng nhận ra hắn không giao tiếp với bất kỳ ai khác.

​Theo tư liệu có được, hắn là nhân vật cô đ/ộc đáng thương.

​Tôi lại càng thích loại thiếu niên mong manh dễ vỡ này.

​Dù hắn có hờ hững, sự nhiệt tình theo đuổi của tôi vẫn không hề giảm sút.

​Hôm nay, lớp có thêm 6 nam sinh mới chuyển đến, ngồi vào các chỗ trống.

​Giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng cười nói: "Đủ người rồi, có thể bắt đầu trò chơi."

​Tôi đang ngủ gật nên không nghe rõ, cũng không nhận ra ánh mắt q/uỷ dị của thiếu niên bên cạnh khi nhìn mình.

​Tối đó, tại ký túc xá phòng 204, 3 nam sinh mới chuyển đến ở cùng phòng với tôi, 3 người còn lại ở phòng 205.

​Sắc mặt bọn họ đều không được tốt lắm.

​Từ Trí Lãng mặc áo thun ba lỗ hỏi: "Cậu cũng là người chơi tham gia game à?"

​03

​Tôi gật đầu: "Đúng vậy."

​Game hẹn hò mà.

Lẽ nào họ là đối thủ cạnh tranh? Đều là gay? Cũng đến công lược nam chính?

​Từ Trí Lãng lẩm bẩm: "Lạ thật, bình thường chỉ có 6 người. Sao lại thừa ra một người nhỉ?"

​Đêm xuống, sắc mặt 3 nam sinh càng lúc càng tái nhợt.

Từ Trí Lãng đề nghị: "Vậy chúng ta bốc thăm xem ai đi lấy chìa khóa đầu tiên vào tối nay."

​Chìa khóa gì vậy?

​Tôi ngơ ngác, nhưng cuối cùng vẫn rút trúng số 1.

​3 người kia nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại và nhẹ nhõm.

​Từ Trí Lãng nói: "Cậu đi lấy chìa khóa đi."

​Tôi mờ mịt hỏi: "Chìa khóa gì? Lấy ở đâu?"

​"Đúng là lính mới." ​Từ Trí Lãng giải thích, "Theo gợi ý của game đợt này, chìa khóa đầu tiên nằm trong phòng quản lý ký túc xá nam."

​Tôi nhìn về hướng phòng bác quản lý ký túc xá.

Bác quản lý từng nói chuyện với tôi, rất hiền lành.

Chỉ là đi lấy cái chìa khóa thôi, chắc bác ấy không từ chối đâu.

​Sao mấy bạn mới lại căng thẳng thế nhỉ?

​"Tại sao phải lấy chìa khóa?"

​Từ Trí Lãng đáp: "Để hoàn thành thử thách chứ sao! Lấy được chìa khóa còn được nhận thưởng thêm."

​Tôi tò mò: "Thưởng gì?"

​Ánh mắt Từ Trí Lãng thoáng vẻ kỳ quái, liếc nhìn mọi người rồi nói: "100 triệu."

​Cái gì! 100 triệu!

​Tôi vỗ ng/ực: "Tôi đi!"

​Lúc ra cửa, Vương Hạo dặn dò: "Phải về phòng trước 12 giờ, nếu không sẽ không về được nữa đâu."

​Tôi hiểu ý, chắc là bác quản lý sẽ khóa cửa.

​"Được rồi."

​Bước ra hành lang ký túc xá vắng tanh, gió thổi lạnh buốt.

​Tôi bật đèn pin điện thoại soi đường.

​Đến cửa phòng bác quản lý, đột nhiên có một nam sinh đầy m/áu me bò về phía tôi.

​Tôi nhìn kỹ, cậu ta không có chân!

​Tôi hét lên thất thanh, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

​Hoảng lo/ạn không kịp nhìn đường, tôi đ/âm sầm vào một vòng tay lạnh ngắt.

​Ngẩng lên liền thấy khuôn mặt tuyệt mỹ quen thuộc, là Thương Mặc!

​Như bắt được phao c/ứu sinh, tôi ôm ch/ặt lấy hắn.

​Theo thói quen đời thường, tôi thốt lên: "Chồng ơi!"

​Vốn dĩ khi hâm m/ộ Tư Nhiên, tôi hay thầm gọi Tư Nhiên là "chồng".

​04

​Gương mặt Thương Mặc thoáng hiện vẻ kinh ngạc, giọng lạnh băng: "Cậu gọi tôi là gì?"

​Đây là lần đầu tiên tôi nghe hắn nói chuyện.

​Tôi ngoan ngoãn gọi lại: "Chồng ơi!"

​Ngoảnh đầu nhìn lại, bóng m/a kia đã biến mất.

​Trái tim đang đ/ập thình thịch dần lắng xuống.

​Nhưng tôi vẫn không buông ra, cứ bám ch/ặt lấy hắn như gấu koala.

​Tai hắn đỏ ửng.

Hắn lạnh lùng như vậy mà lại dễ ngượng ngùng thế này.

​Dù vừa trải qua kinh hãi, tôi vẫn không quên nhiệm vụ công lược nam chính để nhận 10 triệu!

​Tôi lập tức ôm eo hắn, dụi đầu vào ng/ực hắn mà nũng nịu: "Cho tớ làm người yêu cậu nhé..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm