​[Dựa vào thành tích trước đây của game này, tất cả người chơi đều ch*t trong game mà chẳng ai nhận được đồng tiền thưởng nào.]

​Tôi choáng váng, tuyệt vọng thốt lên: [Tiêu rồi. Tên trùm cuối này quá tàn đ/ộc! Vậy ra hắn đưa tôi 3 chiếc chìa khóa là để bắt tôi mở rương, rồi thưởng thức cảnh tôi làm trò hề trước khi gi*t tôi theo cách kinh khủng hơn ư?]

​Tim tôi đóng băng.

Hệ thống đáp: [Đúng vậy. Theo ghi chép, hắn luôn hành động như thế.]

​Tôi tê dại.

Đúng là kẻ bi/ến th/ái.

​Đưa người ta lên thiên đường rồi đ/á xuống địa ngục.

Suốt thời gian qua tôi không ngừng theo đuổi và quấy rầy hắn.

Đêm qua say xỉn còn suýt nữa cưỡng ép hắn, có lẽ hắn đã c/ăm gh/ét tôi hơn bao giờ hết.

3 chiếc chìa khóa này chính là đò/n trí mạng, tiêu diệt thể x/á/c lẫn tinh thần mà hắn dành cho tôi.

​Đúng lúc đang tuyệt vọng, hệ thống an ủi: [Chủ nhân, vẫn còn cách. Tôi có thể mở đường tắt. Chỉ cần ngài cố sống thêm một tuần, khi nạp đủ năng lượng, tôi sẽ đưa ngài thoát khỏi game kinh dị này. Hiện năng lượng còn rất ít, ngài hãy cố trốn tránh, đừng để trùm cuối phát hiện!]

​Tôi rưng rưng nước mắt: [Hệ thống, cậu đúng là c/ứu tinh của tôi. Vậy tôi sẽ giữ gìn chìa khóa, trì hoãn việc mở rương, câu giờ thêm vài ngày.]

​Để bảo toàn mạng sống, tôi quyết định không dại dột trêu chọc Thương Mặc nữa.

Hệ thống đã cảnh báo nếu ch*t ở đây, ngoài đời thực cũng sẽ tiêu tùng.

​Chợt nghĩ ra điều gì, tôi hỏi: [Hệ thống, cậu có thể xem mức độ hảo cảm của hắn không?]

​[Xin lỗi, tôi không có quyền tra c/ứu mức độ hảo cảm của trùm cuối. Nhưng khi thoát khỏi game, tôi có thể cho ngài biết.]

​[Thôi khỏi…] Tôi lắc đầu, chắc chắn độ hảo cảm đã là số âm luôn rồi.

14

​Hôm sau đến lớp, hệ thống giải thích: Trong game này, ngoài người chơi ra, tất cả đều là NPC.

Ban ngày họ như người bình thường, chỉ hóa thành m/a vào ban đêm.

​Tôi tự nhủ phải bình tĩnh, xem họ như bạn học bình thường.

Định đổi chỗ ngồi nhưng bị từ chối, tôi đành tiếp tục ngồi cạnh trùm cuối Thương Mặc.

​Trong giờ học, hắn khẽ hỏi: "Sữa của tôi đâu?"

​Tôi gi/ật mình: "Tớ... Quên m/ua. Mai sẽ bù."

​"Ừ."

​Tôi thử đưa lại chìa khóa vàng: "Trả lại cậu nhé?"

​Hắn ẩn ý đáp: "Của tôi tặng cậu. Hãy giữ lấy và mau chóng hoàn thành việc của mình..."

Tôi gật đầu x/á/c nhận, quả nhiên hắn muốn tôi mở rương để sớm đoạt mạng tôi.

Tôi cất kỹ 3 chìa khóa, theo hệ thống, nếu mang được chúng ra ngoài thì sẽ đổi được 300 triệu, dù rằng chưa ai làm được điều đó.

​Bữa trưa, tôi lảng tránh, không dám bám theo hắn như trước.

​Một tuần sau, vừa vào lớp, Thương Mặc đã nhíu mày chặn cửa: "Dạo này cậu không cùng tôi ăn trưa. Rất kỳ lạ."

​15

​Hắn nghi ngờ rồi sao?

Tôi vội viện cớ: "Tớ đang gi/ảm c/ân..."

​Hắn cau mày: "Không cần, hại sức khỏe."

Nói rồi, hắn bỏ đi.

​Đến giờ học, hắn đặt lên bàn tôi túi đồ ăn vặt đầy ắp: "Ăn đi, đừng nhịn đói."

​Tôi ngỡ ngàng.

Trước giờ chỉ có tôi tặng quà, giờ hắn lại đáp lễ.

Có lẽ những món quà trước đó đã có tác dụng.

​Đang ăn, tôi cảm nhận được ánh mắt nóng rực của hắn.

"Dạo này cậu không theo đuổi tôi nữa à?"

​Tôi gượng gạo đáp: "Tớ nghĩ mình đã làm phiền cậu quá rồi. Từ nay sẽ không quấy rầy nữa."

​Thương Mặc bỗng cười lạnh: "Tốt thôi. Cậu đã có 3 chìa khóa, sao chưa mở rương?"

​Tim tôi đ/ập lo/ạn.

Hắn trực tiếp bổ sung: "Hay là... Cậu không nỡ xa tôi?"

​Tôi cuống quýt gật đầu.

Hắn mỉm cười đầy ẩn ý: "Cứ thoải mái đi. Rương nằm ở phòng 206 của cậu đấy."

​Đúng là đang ép tôi vào đường cùng!

May thay, hệ thống hẹn 6 giờ 30 phút tối nay sẽ đưa tôi thoát game.

​Tôi r/un r/ẩy đáp: "Được thôi."

Ánh mắt hắn như lưỡi d/ao lạnh lẽo xuyên thấu cơ thể tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm