【Thẩm X/á/c, trả chồng tôi đây!】

Xèo, giờ fan hâm m/ộ đã mạnh miệng đến thế sao?

"Xem gì thế?"

Tôi đang say sưa đọc từng bình luận thì Thẩm X/á/c bất ngờ xuất hiện sau lưng.

Hắn vòng tay ôm lấy tôi, cúi người xem điện thoại của tôi. Tôi nhanh chóng che máy, đẩy hắn ra xa.

"Xem cái gì mà xem! Đừng tưởng vài lời tuyên bố công khai là chúng ta thực sự quay lại với nhau."

Hắn khẽ cười: "Được, em muốn sao anh chiều. Bảo bảo."

"Sao anh vẫn gọi em là bảo bảo?"

"Anh quen miệng rồi. Bảo bảo không thích thì anh đổi cách xưng hô."

Tôi gật đầu: "Đổi đi."

Hắn thuận theo, áp sát tai tôi thì thầm: "Chồng."

Vừa từ ngoài về, chiếc áo sơ mi trắng cởi hai cúc trên, cà vạt lỏng lẻo đung đưa. Giọng nói cố tình trầm thấp càng thêm quyến rũ.

Tôi gi/ật b/ắn người, cảm giác như luồng điện xẹt qua da thịt.

Hắn cười khẽ: "Phản ứng dữ dội thế?"

Lần đầu nghe hắn gọi như vậy, nói không hồi hộp là giả. Phản ứng cơ thể không biết nói dối.

Tôi đứng phắt dậy, vẫn cố chối: "Ai mà hồi hộp! Có gì đáng xúc động đâu."

Hắn không nói gì, ánh mắt lại ý đồ đen tối liếc xuống dưới thắt lưng tôi.

Tôi vội quay người, chạy toán lo/ạn vào phòng.

11

Trong phòng, tôi gắng hết sức ổn định hơi thở.

Thẩm X/á/c vẫn thong thả gõ cửa: "Xong chưa? Ra đây anh nói chuyện."

Tôi gi/ật mở cửa, nghiến răng: "Tốt nhất là có chuyện thật đấy!"

Hắn liếc nhìn tôi từ đầu tới chân, tự nhiên vắt chiếc khăn trên tay lên đầu tôi: "Lau khô tóc rồi nói chuyện."

Tiếng máy sấy rền vang, tôi nghiêng đầu khó tin: "Anh~nói~cái~gì~?"

Hắn ngồi trên sofa cách đó không xa, bình tĩnh lặp lại: "Anh nói, chương trình đó của em, anh sẽ tham gia cùng."

Tiếng máy sấy dần tắt, căn phòng chìm vào yên lặng. Tôi cầm hợp đồng trên tay hắn lật đi lật lại, xem hết lần này đến lần khác.

Sắc mặt càng lúc càng nghiêm túc, từ từ ngồi thẳng người.

Hắn cũng buông chân đang bắt chéo, quan sát biểu cảm của tôi.

Một lúc lâu, hắn cẩn thận lên tiếng: "Sao thế? Em không muốn đi cùng anh sao?"

"Nhưng chị Trần nói nếu lúc này hai đứa mình cùng tham gia, hiệu quả sẽ tốt hơn là em đi một mình."

"Em yên tâm, anh sẽ không làm gì quá đâu, toàn bộ chương trình sẽ nghe lời em."

Tôi tức gi/ận ném xấp hợp đồng lên bàn, đ/au cả ng/ực: "Sao th/ù lao của anh nhiều hơn em thế này!!! GẤP BA LẦN!!!"

Hắn sững lại một giây, thở phào: "Anh đưa hết cho em."

Tôi lặng lẽ ngồi xuống, chắp tay cảm ơn hắn.

Hắn x/á/c nhận lại: "Vậy là em đồng ý cùng anh tham gia chương trình rồi nhé?"

Tôi gật đầu bất cần: "Chỉ là một chương trình thôi, có gì mà không đồng ý."

12

Sau khi tin tức hai chúng tôi cùng tham gia chương trình được công bố, lượng người xem tăng kỷ lục.

Vừa mở livestream, lượng người vào phòng đã ào ạt đổ về.

Vẫn là trò chơi quen thuộc, lần này tôi và Thẩm X/á/c cùng một đội.

Tạ Xuyên vẫn tham gia, nhưng Dương Hoài đã vắng mặt. Dạo trước không hiểu sao cậu ta đã nghỉ việc ở công ty.

Thẩm X/á/c áp sát tai tôi: "Hôm nay em sẽ không phải chạm vào hộp ph/ạt dù chỉ một lần."

Tôi quay lại nhìn hắn. Thẩm X/á/c bình thường rất bận, hầu như không xem các chương trình giải trí kiểu này. Đây cũng là lần đầu hắn tham gia.

Vì vậy fan của hắn mới đổ xô đến xem. Nhưng hắn đã nói vậy, chắc hẳn đã xem tập trước khi tôi bị nhắm vào.

Tôi hỏi khẽ: "Anh xem tập trước rồi?"

"Tất nhiên, có em thì anh sao không xem."

Tai nghe vang lên giọng đạo diễn: "Ahem, bắt đầu nào! Livestream và thiết bị đã sẵn sàng."

Tôi cúi nhìn chiếc micro gắn trên ng/ực, chợt hiểu ra điều gì đó.

Bình luận cuồ/ng ship dậy sóng:

[Ch*t vì ship rồi! Ai hiểu sức công phá câu nói đó không?]

[Hu hu, đến để yểm trợ cho người đàn ông của mình đúng không?]

[Các chị em, lần trước còn cách màn hình, giờ đã được xem tại trường quay rồi]

[Phải công nhận Thẩm X/á/c đúng là đỉnh cao, thẳng thừng công khai qu/an h/ệ của hai người]

[Loại người ở vị trí của anh ấy lẽ ra phải quan tâm đ/á/nh giá hơn, vậy mà lại hành động như thế]

[Kỳ lạ thật, biết người yêu Trình Nghiễm Nam là nam mà tôi chẳng thấy ngạc nhiên chút nào]

[Thấy hai người họ bên nhau, tôi chợt nhớ đến biệt danh Trình Nghiễm Nam đặt cho Thẩm X/á/c hồi đó]

[Phải nói là cái biệt danh đó giờ nghĩ lại vẫn thấy đầy ẩn ý]

Tôi im lặng ngậm miệng, chờ trò chơi bắt đầu.

13

Trò chơi lần này là đuổi bắt. Trong thời gian quy định, nếu người đuổi b/ắn trúng miếng dán trên ng/ực người chạy thì tính thắng.

Bên đuổi có hai người: một người đuổi bắt, một người giấu đạo cụ.

Bên chạy có thể tìm những đạo cụ này để tăng khả năng trốn thoát.

Lần trước khi cùng đội với Dương Hoài, tôi thở không ra hơi đuổi cả trận, nhưng đối phương luôn dùng đạo cụ đúng lúc tôi sắp đuổi kịp, khiến tôi đứng nhìn họ bỏ đi.

Về sau tôi mới biết, Dương Hoài chẳng thèm giấu đạo cụ, chỉ vứt bừa bãi bên đường.

Trò chơi bắt đầu, Thẩm X/á/c đặt tôi ngồi trên ghế đ/á ven đường, nhét cả đống đạo cụ vào lòng tôi.

"Bảo bảo, giấu đồ là sở trường của em, em đảm nhận phần này nhé?"

Tôi không thèm để ý cách hắn gọi, cúi đầu nhìn đống đồ trong lòng: "Anh không sợ em vứt bừa cố tình phá đám à?"

Tôi tưởng hắn sẽ nói kiểu "Em cứ việc, dù em cố tình anh vẫn thắng" hoặc "Miễn em vui là được".

Nhưng hắn nghiêm túc ngồi xổm, ngước lên nhìn tôi: "Không sợ, em sẽ không làm thế đâu."

Tôi là người đề nghị chia tay Thẩm X/á/c. Yêu hắn rất dễ sa lầy, nhưng khoảng cách địa vị quá lớn, tôi biết khó có kết quả.

Dù hắn nói muốn quay lại, tôi vẫn không đồng ý. Tôi chỉ muốn ki/ếm tiền, nói thẳng ra thì chỉ có tiền mới cho tôi cảm giác an toàn. Tôi đúng là kẻ nhát gan, cũng là kẻ ích kỷ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Chương 23
Sau khi nhận ra mình là gay, tôi ôm cuốn sổ tiết kiệm lên thành phố để yêu đương. Cuối cùng tôi tìm được một người đẹp như tiên, tên là Bùi Hoán. Mặt mũi đẹp, kỹ năng tốt, nhà lại có tiền. Chỉ là cái miệng quá độc địa, nói vài câu là khiến tim tôi đau thắt. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra hắn coi tôi như thế thân. Thôi bỏ đi, không trúng rồi, không thể yêu đương với loại người lưu manh như vậy. Tôi quay đầu thu dọn đồ đạc, bắt xe buýt về thẳng quê nhà. Sau đó, mẹ tôi nhượng bộ, đồng ý tìm đàn ông cho tôi đi xem mắt. Tôi vừa gật đầu: “Được…” Bùi Hoán lập tức kéo chặt tay tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Được cái gì? Không được! Em không được ở bên người khác!” Tôi lẩm bẩm: “Nhưng anh ấy đâu phải người khác, là anh em thân thiết của anh mà.”
355
4 Ngọc Sống Chương 15
9 Kỳ Nguyện Chương 17
10 Tiên Sò Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm