Tiểu Gia Nhỏ Của Anh Ấy

Chương 5

15/09/2025 11:50

Trong lòng tôi thầm hả hê. Gỗ vẫn có cái hay của gỗ.

15

Dù Lục Cẩn không xem Lương Dự ra gì. Nhưng ngay trước mắt tôi, tôi không muốn có bất cứ sơ suất nào.

Tuần sau đó, tôi thường xuyên đến sân cầu lông xem Lục Cẩn đá/nh bóng. Thỉnh thoảng bắt gặp Lương Dự c/ụt hứng, hắn căn bản không tiếp cận được Lục Cẩn.

Lục Cẩn không hiểu thế nào là trà xanh, chỉ cảm thấy hắn phiền phức, làm phiền buổi tập của mình.

Lương Dự liếc nhìn tôi, bất đắc dĩ bỏ đi.

Lục Cẩn thể lực tốt, tập cầu lông chẳng áp lực gì. Mỗi lần bật nhảy đ/ập cầu, tôi đều thấy cơ bụng anh ấy lộ ra. Thật đẹp mắt.

"..."

Tan lớp vẽ phác thảo, ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi nặng hạt. Châu Lập sẽ đến đưa ô cho tôi. Tôi đang xem tranh thì Lương Dự xuất hiện trước. Hắn xếp ô lại, mỉm cười ngọt ngào như cừu non. Đáng chú ý là chiếc áo khoác hắn mặc chính của Lục Cẩn.

Tôi nhướng mày, đặt bút chì xuống.

"Cậu đến đây làm gì?"

"Lục Cẩn không đón cô à? Tiếc quá, hình như anh ấy bảo hôm nay bận?"

"Sao cậu biết?"

"Vì anh ấy đi ăn tối với tôi rồi, còn ân cần đưa áo khoác sợ tôi lạnh."

"Rồi sao?"

Tôi khoanh tay lạnh lùng xem hắn diễn tiếp. Có lẻ vì thái độ tôi không như dự tính, Lương Dự đổi sắc mặt.

"Vậy cô có gì đắc ý? Lục Cẩn thích cô thì sao? Chẳng phải vẫy tay cái là theo tôi ngay?"

"Quý Lan, dù cô xinh đẹp nhưng khí chất kiêu ngạo trong người khiến tôi gh/ét cay gh/ét đắng."

"Cô ỷ vào tình cảm của Lục Cẩn, đối xử với anh ấy như đầy tớ. Cô nghĩ mối qu/an h/ệ bất bình đẳng này kéo dài được bao lâu?"

"..."

"Hết rồi à? Nói xong chưa?"

Hắn gằn giọng: "Xong."

Tôi vê vê tóc mai, tưởng hắn nói gì chấn động, hóa ra chỉ thế này?

Lục Cẩn không thể đưa áo cho Lương Dự. Anh ấy không giao thiệp với người lạ. Hồi đó cô gái ngã nước được c/ứu lên, ướt sũng Lục Cẩn còn chẳng cho áo. Huống chi đưa áo cho nam sinh chỉ vì mưa?

"Lương Dự, cậu biết ai m/ua chiếc áo này của Lục Cẩn không?"

"..."

Ánh mắt hắn thoáng ngập ngừng. Tôi nghiêng đầu cười: "Là tôi."

"Đồng hồ Lục Cẩn tôi m/ua, pyjama tôi m/ua, cả quần l/ót cũng tôi m/ua."

"Ngay cả mạng Lục Cẩn cũng là của tôi."

"Cậu đã làm được gì cho anh ấy?"

"Có tư cách gì dạy tôi về sự kiêu ngạo?"

Bề ngoài khoe của, thực chất phô mối qu/an h/ệ thân mật. Kích thước quần áo vốn là chuyện riêng tư. Mặt Lương Dự tối sầm, cố trấn tĩnh: "Vậy thì sao? Cô nghĩ anh ấy sẽ thích cô mãi? Cái thái độ này, ai chịu nổi?"

"Quý Lan, cô không thể đắc ý mãi đâu."

Lương Dự gi/ận dỗi bỏ đi. Đi được vài bước lại quay về, ném chiếc áo lên bàn rồi hậm hực rời khỏi.

16

Một lát sau, Châu Lập mang ô tới đón. "Lục Cẩn đâu?"

"Hình như đội thi đấu kém nên cả đội bị huấn luyện viên ph/ạt."

Đúng là đang bận. Nhưng sao áo lại tới tay Lương Dự? Tôi nhíu mày vo viên bản thảo ném đi.

Khuya muộn, Lục Cẩn mới về ký túc xá. Anh mang dâu tây rửa sạch đến tìm tôi: "Châu Lập nói tối nay em ăn ít, có khó chịu không?" Định sờ trán tôi, tôi né tránh.

Tôi ném chiếc áo lại, anh vội đỡ lấy: "Sao ở đây? Hóa ra bị thất lạc ở phòng thay đồ."

"Vì Lương Dự lấy đi."

"Cái gì?"

"Anh không biết hắn thích anh sao? Hắn mặc chiếc áo này đến trước mặt tôi khoe khoang, nói anh đối xử tốt với hắn."

"Không thể nào, dạo này tôi không gặp hắn."

Ánh mắt Lục Cẩn tối sầm như sắp nổi gi/ận: "Thiếu gia, để tôi dạy hắn bài học."

"Thôi đi."

Tôi nắm cổ tay anh, cảm nhận mạch m/áu nổi lên. Với lực đạo của Lục Cẩn, tôi sợ Lương Dự sau trận này sẽ ám ảnh cả đời với dân thể thao số 1.

Lục Cẩn vứt áo vào thùng rác, ngập ngừng nhìn sắc mặt tôi: "Quý Lan, em gi/ận à?"

"Hừ."

Loại cỡ Lương Dự không đáng để tôi tức. Trong lòng dù hơi khó chịu nhưng giờ đã tan biến. Anh hôn khóe miệng tôi, mắt đầy phức tạp: "Trước kia thấy em bị người khác ve vãn, lòng tôi cũng không vui."

"Nhưng giờ thấy em như vậy, tôi vừa vui vừa buồn."

"Sau này nếu không vui, đừng trút gi/ận lên người, cứ tìm tôi mà đá/nh cho hả."

Tôi đẩy anh ra: "Tôi lười đá/nh lắm."

"Ừ, vậy tôi thay em đá/nh."

"Thiếu gia ăn dâu không? Tôi chọn kỹ lắm."

Lục Cẩn đưa dâu tây lên miệng tôi. Tôi cắn một miếng rồi nhổ ra: "Chua quá!"

Anh vội vàng đỡ lấy, xin lỗi rối rít. Nhìn anh dỗ dành, tôi chợt nhớ lời Lương Dự - tôi đối xử Lục Cẩn như đầy tớ. Từ nhỏ đã quen được hầu hạ, nhiều thứ thành vô thức. Tôi coi anh là bạn trai nhưng qua cách cư xử, đúng là tôi kiêu ngạo hơn, thậm chí hống hách. Cần phải sửa đổi thôi.

17

Giờ học màu sắc có trợ giảng tên Giang Trú. Anh để tóc dài, gương mặt điển trai. Vẻ lạnh lùng nhưng đôi mắt đa tình. Tôi thích tiếp xúc vì anh đá/nh giá cao tranh tôi.

Tan học, Giang Trú nhận xét bài tập, bảo tôi chỉnh sửa. Tôi cười khen anh đẹp trai. Anh cười khẽ gõ đầu tôi: "Cuối tuần đi viết sinh không?"

"Không, tôi có hẹn rồi."

Giang Trú chỉ ra cửa sổ: "Bạn cậu tới rồi."

Tôi ngoảnh lại thấy Lục Cẩn đứng đợi từ lúc nào. Chào tạm biệt, tôi ra ngoài. Lục Cẩn cầm sách giúp tôi: "Thiếu gia, người kia là ai?"

"Một học trưởng, người tốt lắm."

Lục Cẩn dẫn tôi đến căng-tin góc vắng. Anh quen tay gỡ xươ/ng cá, nhặt hành gừng. Tôi vội kéo tô về: "Không cần đâu, để em tự làm."

"..."

Anh liếc nhìn, lặng lẽ rút tay về: "Thứ sáu này thi đấu cầu lông, em đến xem nhé?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vì Ngọc

Chương 7
Lúc lên kinh thành tiện đường thăm biểu cô, ta vô tình trượt chân bên bờ ao. Vân Sách vì cứu ta mà cùng rơi xuống nước. Chàng bất đắc dĩ phải cưới ta, song chưa một lần oán trách. Ngược lại, Vân Sách thường cho rằng bản thân làm liên lụy đến ta, nên trăm phương ngàn kế đối đãi thật tốt. Thuở ta mang thai, chỉ buột miệng nói thèm món anh đào chiên ở phía đông thành, chàng liền đội mưa mà đi. Chàng biết việc không thể vào kinh ứng thí làm nữ quan là nỗi lòng của ta, liền không tiếc vạn bạc mua về trang sức phấn son đang thịnh hành của quý nữ kinh thành, chỉ để làm ta vui lòng. Kết tóc se duyên hơn ba mươi năm, ta và Vân Sách là đôi phu thê khiến người người ngưỡng mộ. Ngay cả bản thân cũng từng nghĩ như thế. Cho đến khi Vân Sách lâm bệnh nặng, thần trí mơ hồ, chàng nắm lấy tay ta mà gọi tên của tỳ nữ ngày trước: "A Noãn, trên tờ hôn thú là tên của nàng và ta, như vậy chẳng phải chúng ta cũng coi như đã làm phu thê rồi sao?" Chàng ngây dại cười, là vẻ mặt mà suốt ba mươi năm qua ta chưa từng thấy. "Ta nghe nói nàng đã làm hoàng hậu." "Đổi thân phận của nàng ấy cho nàng, là điều cuối cùng ta có thể làm cho nàng..." Khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày rơi xuống nước năm ấy. Nhìn thấy Vân Sách ở cách đó không xa, lòng ta chùng xuống, liền đẩy kẻ qua đường là Tiết Noãn xuống ao.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Đổi chồng Chương 8
Lạc Hy Chương 6
Hiền thê Chương 6