Phó Cảnh Trạch lúc này đứng nguyên tại chỗ, bàn tay từ từ buông khỏi tường, khóe môi nở nụ cười bất lực.

"Ngốc thật đấy."

Sau khi nghe điện thoại, tôi đổi hướng đi về ký túc xá.

Màn hình hiện số lạ.

Giọng nói vang lên quen đến phát khiếp.

Người bên kia có chất giọng lạnh lùng:

"Tiểu Sở, cuối cùng cậu cũng nghe máy. Anh nhớ em lắm."

Ký ức ùa về. Tôi không khỏi rùng mình, lập tức cúp máy.

Khi thả bộ về phòng, Phó Cảnh Trạch đang thay đồ.

Vừa mở cửa, một bờ lưng săn chắc lọt vào tầm mắt.

Người đang cởi áo quay lại, nửa thân trên trần trụi nổi bật.

Không nhìn điều bất lịch sự.

Tôi vội đóng cửa lùi ra: "Xin lỗi học trưởng!"

Chưa đầy phút, cửa mở từ bên trong.

Phó Cảnh Trạch đã mặc xong áo phông đen quần thể thao xám, gương mặt điển trai cách tôi một sải tay.

"Đều là đàn ông, cậu ngại à?"

Tôi tránh ánh nhập, gượng gạo: "Không có! Tôi sợ học trưởng ngại thôi."

Phó Cảnh Trạch cúi xuống thì thầm bên tai tôi:

"Anh không ngại. Nếu muốn xem, cứ việc."

Tôi ngẩng cao đầu: "Sao phải xem? Đàn ông với nhau, cậu có gì tôi chẳng có?"

Ánh mắt anh lướt xuống dưới:

"Vậy anh muốn xem của cậu, được không?"

Ánh nhìn như có điện, xuyên thẳng tim tôi.

Trời ơi, trai thẳng nào lại nói thế?

Hắn đang cố dụ tôi lộ nguyên hình.

Chắc chắn đang muốn tôi nhận mình là gay để đuổi khỏi phòng.

Nghĩ vậy, tôi ưỡn thẳng lưng:

"Học trưởng cứ thế này, người khác ngờ vực xu hướng của anh mất."

Giọng anh trong trẻo: "Thế cậu có nghi ngờ không?"

Đây đúng là trò kéo co tâm lý.

Tôi cố ý đảo mắt đầy tình tứ: "Tất nhiên không, vì ta đều là trai thẳng mà."

Trận chiến này tôi thắng tuyệt đối.

Đúng lúc bạn cùng phòng khác về tới.

Thấy hai đứa đối mặt ngoài cửa, cậu ta lè nhè: "Hai cậu làm gì gay lọ thế kia?"

"Cậu mới gay! Đây là tương tác bình thường giữa bạn cùng phòng!"

"Biết rồi, đùa tí mà. Phản ứng thế, hay thật?"

Tôi: "Không phải! Không có!"

Phó Cảnh Trạch im lặng quay về chỗ.

Đến tối, tôi vẫn lo sẽ lộ bí mật.

Nằm trên giường, tôi lo lắng đăng bài:

【Tôi là gay, bạn cùng phòng gh/ét đồng tính thì phải làm sao?】

Bài đăng mới đăng đã có phản hồi:

【Xử lí thằng bạn phòng đi!】

【Đúng là bài dành cho người đọc sách như tôi, hãy làm thế này rồi thế kia~】

【Gh/ét gay chính là giấu gay, có khi bạn cậu...】

【Ủng hộ c/ưa đổ bạn phòng!】

【Đừng nghe mấy ý tào lao, đừng để lộ dấu vết! Tôi từng trải rồi!!】

Tôi bấm like bình luận này.

Định thoát app thì thấy lời mời kết bạn từ F.

F:【Tôi cùng hoàn cảnh, muốn cùng bàn luận.】

Tôi:【Bạn cậu cũng gh/ét gay?】

F:【Ừ. Cậu không phải trai thẳng?】

Tôi:【Tôi sinh ra đã gay. Đồng cảnh ngộ rồi. Sao cậu biết?】

F:【Cậu ấy luôn nhấn mạnh mình thẳng, rất nh.ạy cả.m chủ đề này.】

Tôi:【Cậu định làm gì?】

F:【Tôi muốn đeo đuổi cậu ấy.】

Tôi bật dậy như lò xo. Không được bạn ơi!

Động tĩnh lớn khiến Phó Cảnh Trạch ngẩng lên.

"Khó chịu à?"

"Không có."

Tôi gõ lia lịa cảnh báo F mười tác hại khi theo đuổi trai thẳng.

F:【Nhưng tôi thích cậu ấy.】

Tôi muốn đ/ập đầu vào tường.

Gõ bàn phím dồn dập:【Thế thì theo đi, thành công tôi gọi cậu bằng bố!】

Mắc bẫy thì đừng trách tôi!

F:【Cảm ơn động viên. Tôi sẽ cố hết sức theo đuổi học đệ.】

Ai động viên cậu đâu!

4

Ngày nào tôi cũng tránh mặt Phó Cảnh Trạch. Tránh vì sợ lộ, cũng vì gương mặt anh quá cuốn hút.

Đến chủ nhật, cả nhóm hẹn tập trung.

Phó Cảnh Trạch đã sẵn sàng nhưng vẫn ngồi chờ.

Tôi chậm rãi thu đồ, cảm thấy bị anh dòm mãi.

"Học trưởng đi trước đi."

Phó Cảnh Trạch đưa chai nước: "Không sao, anh đợi."

"Nhưng... em thu lâu lắm."

Anh thẳng thắn: "Cậu tránh anh suốt. Anh làm gì sai à?"

"Không có! Do em... sợ tốn thời gian anh." Tôi uống nước giấu bối rối.

Tay anh chạm khóe môi tôi, lau giọt nước.

Cảm giác tê rần lan từ mép.

"Đợi cậu không phải tốn thời gian."

Tôi thu dọn thần tốc, đến điểm hẹn đúng giờ.

Lên xe là ngủ khò.

Tỉnh dậy thấy mùi gỗ trắc bên mũi.

Người bên cạnh mắt nhắm, mũi cao, môi hồng.

Đúng chuẩn soái ca giới gay.

Đang ngắm nghía thì anh mở mắt.

Giọng khàn vì ngái ngủ: "Tỉnh rồi?"

Tôi phát hiện mình đang nằm trong lòng anh.

Mặt đỏ bừng, anh lại còn cất giọng mê hoặc:

"Anh biết em nhìn lâu rồi. Vậy anh có đẹp trai không?"

Đẹp thì tự biết đi chứ.

"Đẹp... đẹp lắm."

Nụ cười đầy nâng niu của anh khiến tôi ngượn ngùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7