“Đúng rồi, bọn tôi thân nhau lắm, mọi người đừng hiểu nhầm.”
“Sau này còn thân hơn nữa cơ, đúng không đội trưởng nhỏ?”
Sau này còn thân hơn? Thân kiểu gì nữa đây?
Tôi không hiểu hắn muốn diễn đạt điều gì, chỉ đành gật đầu hợp tác.
Chat livestream đột nhiên bùng n/ổ.
【Trời ơi, đẹp đôi quá đi!】
【Aaaaaa! Đây là thứ tôi được ăn cơp mà không tốn xu nào sao?】
【Chồng tôi và vợ tôi đến với nhau rồi, khóc quá, tôi mãn nguyện rồi.】
【Nhìn ánh mắt Phong Thần nhìn Tống Tranh kìa, anh ấy thật sự... tôi khóc mất!】
【Ngọt quá ngọt quá, còn ngọt hơn cả yêu đương của tôi nữa!】
16
HC xuyên hai trận thắng liên tiếp ở vòng thắng playoffs, chính thức giành vé vào chung kết giải hè năm nay.
Trong lúc chờ đợi đội thắng từ vòng thua, ban quản lý cho cả đội nghỉ ba ngày.
Bố Tưởng Phong sinh nhật, mẹ cậu đã gọi điện mấy ngày nay bảo cậu về nhà mừng tuổi.
Nhân tiện kỳ nghỉ, sáng nay cậu thu vài bộ đồ về quê.
Cùng phòng với Tưởng Phong mấy tháng, tôi đã quen với việc hai đứa ra vào cùng nhau.
Tối nay vắng cậu ta, lòng tôi chợt thấy trống trải.
Giờ này không biết cậu đang làm gì nhỉ? Đã ăn tối xong ngồi xem tivi? Hay đang quây quần bên gia đình?
Thôi, ngồi đây suy đoán chi bằng nhắn tin hỏi thẳng.
Tôi rút điện thoại, gửi cho cậu một tin nhắn.
【Tối nay dì cấp dưỡng cho tôi thêm cái đùi gà, haha, hối h/ận về quê chưa? Nhưng chắc ở nhà cậu ăn sang hơn tôi. Bao giờ về vậy?】
Tin nhắn gửi đi hai mươi phút rồi mà Tưởng Phong vẫn chưa hồi âm.
Chẳng lẽ ngủ rồi?
Không thể nào, mới 9 giờ rưỡi thôi.
Tôi đặt điện thoại xuống đi tắm, khi quay lại thì thấy Tưởng Phong gửi tin nhắn thoại.
Mở ra nghe, giọng nữ dịu dàng quen thuộc vang lên:
“Tưởng Phong say rồi, giờ đang ngủ. Cậu có việc gì gấp không? Cần thì tôi gọi cậu ấy dậy? Không gấp thì mai tôi nhắn lại rồi bảo cậu ấy liên lạc sau nhé?”
Là Tiết Uyển Uyển.
Cô ta đang ở cùng Tưởng Phong.
Cũng phải, hai nhà vốn thân thiết, lại quen nhau từ bé, hôm nay lại là sinh nhật bố Tưởng Phong, Tiết Uyển Uyển có mặt cũng hợp lý.
“Không cần đâu, không có việc gì, để cậu ấy nghỉ đi.”
“Vậy tôi và cậu ấy ngủ trước nhé. Tống Tranh, chuyện của tôi và Tưởng Phong mong cậu đừng tiết lộ, vì danh phận của tôi hơi bất tiện. Cậu cũng nghỉ sớm đi, ngủ nghe.”
Một tin nhắn thoại khác lập tức hiện lên. Vậy là Tưởng Phong đã đến với Tiết Uyển Uyển?
Cậu ta giấu kín thật đấy, với tôi cũng không hé lộ nửa lời, xem ra rất coi trọng cô ta.
Tôi thừa nhận dạo này mình hơi kỳ cục, liên tục nảy sinh tình cảm vượt qua ranh giới đồng đội với Tưởng Phong.
Nhưng đã đến với Tiết Uyển Uyển rồi, sao còn liên tục trêu chọc tôi?
Hay tất cả chỉ là tôi suy nghĩ quá nhiều? Đối với cậu ta, tôi chỉ là đồng đội bình thường?
Lòng tôi như đ/è nặng tảng đ/á, nghẹn ứ khó tả, không thể giãi bày cùng ai.
Mối tình vụng tr/ộm không đáng có này, nên dẹp bỏ sớm đi thôi.
17
Tối hôm sau, tôi cùng đồng đội đi hát karaoke.
Có lẽ vì tâm trạng không vui, tôi uống bia ở quán say lảo đảo.
Sau ba vòng rư/ợu, khi tôi đang đứng trên bàn ôm mic hát nghêu ngao thì cửa phòng bật mở, giọng hát k/inh h/oàng của tôi vang khắp hành lang.
Tưởng Phong đứng nghịch sáng nơi cửa, nhìn tôi trên bàn, nụ cười không giấu nổi.
Đúng là x/ấu hổ ch*t đi được.
Tôi vội nhảy xuống, chuyển bài, lẳng lặng ngồi vào góc.
Phòng hát vốn đã chật, Tưởng Phong đến càng thêm chật cứng.
Cậu ta ngồi sát bên tôi, đùi chạm đùi. Nếu là trước đây, tôi đã chẳng để ý, nhưng giờ phải giữ khoảng cách mới phải.
Tôi khẽ dịch chân sang bên, nhưng bị cậu ta phát hiện ngay.
“Sao, mới một ngày không gặp đã xa lạ với tôi rồi?”
“Không, không có.”
Tôi đứng dậy giả vờ chọn bài, chọn xong liền ngồi sang chỗ xa cậu ta.
Trong lúc đó, tôi liếc nhìn Tưởng Phong thấy cậu ta cúi mắt, vẻ mặt khó chịu, uống hết ly rư/ợu này đến ly khác như muốn m/ua say.
Sao, ôm người đẹp vào lòng mà còn phiền n/ão?
Bia uống nhiều sinh buồn tiểu, tôi đứng dậy vào toilet.
Xả xong thấy nhẹ cả người, nào ngờ gặp ngay Tưởng Phong ngoài cửa.
“Cậu cũng buồn đi à, trùng hợp thật.”
Nói rồi tôi định chuồn, nhưng bị Tưởng Phong tóm ch/ặt cánh tay.
“Không trùng hợp, tôi đang đợi cậu đấy.”
“Tưởng Phong, có gì nói thẳng, buông tay ra, hai thằng đàn ông kéo kéo đẩy đẩy thế này không ổn.”
“Chỗ này không ổn? Được.”
Ngay sau đó, cậu ta lôi tôi vào gian toilet đơn.
Cửa khóa trái, tôi bị cậu ta dồn vào góc chật hẹp không cựa quậy được.
“Cậu làm gì thế?! Buông tôi ra!”
“Tống Tranh, sao phải trốn tôi?”
“Tôi không có.”
Tôi cúi đầu tránh ánh mắt cậu ta, nhưng bị tóm cằm bắt phải đối diện.
“Còn chối.”
“Tưởng Phong, chúng ta đều là đàn ông, cậu liên tục trêu chọc tôi thế này là quá giới hạn.”
“Còn có thứ quá giới hạn hơn nữa, muốn thử không?”
“Không… cần…”
Lời tôi chưa dứt đã bị nụ hôn bất ngờ của Tưởng Phong bịt kín.
Lần đầu tiên trong đời hôn nhau, nào ngờ lại bị cưỡng hôn lúc say.
Hai giây sau tỉnh táo, tôi đẩy mạnh cậu ta ra.
“Bốp!”
Một cái t/át vang lên giòn tan trên má cậu ta.
“Đồ đểu cáng!”
18
Tưởng Phong lè lưỡi liếm má bị đ/á/nh, không tỏ vẻ gi/ận dữ.
“Đã nghĩ đến chuyện bị cậu cự tuyệt, nhưng không ngờ lại bị ch/ửi đểu cáng. Giải thích nào, ý cậu là sao?”
“Cậu còn hỏi tôi? Cậu đã… đã đến với Tiết Uyển Uyển rồi mà còn trêu chọc tôi.