Tuy trong lòng vẫn còn đ/au đớn khó chịu, nhưng tôi vẫn tự an ủi mình.
Giờ thì sẽ không còn ai quấy rầy cậu nữa, cuộc sống của cậu yên bình rồi.
12
Những ngày tháng yên bình trôi qua được một tuần.
Dù tôi vài lần lên top tìm ki/ếm, nhưng may mắn là lý do không đến mức gây hoang mang.
Vừa kịp lúc bộ phim mới đóng máy, bạn bè liền rủ tôi đi quán bar chơi.
Trong lúc nhấm nháp ly rư/ợu, tôi chợt trầm ngâm suy nghĩ.
Khiến người bạn không nhịn được hích vai tôi: "Cậu làm gì thế, uống rư/ợu mà ậm ừ mãi thế?"
Nghe cậu ta nói vậy, tôi liền uống cạn một hơi.
Bạn tôi vui vẻ vỗ tay: "Phải thế chứ!"
Một ly rư/ợu xuống bụng, tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Tôi nắm lấy tay bạn, kéo lại gần thì thầm:
"Tớ hỏi cậu một câu."
Người bạn đang định uống cạn ly rư/ợu, nghe vậy liền tò mò bỏ ly xuống.
Cậu ta vểnh tai lên: "Chuyện gì thế?"
Tôi ngập ngừng: "Là thế này, một người bạn của tớ có người yêu cũ, hai người đã hết tình cảm rồi, nhưng dù tình cảm không còn, sự xung động vẫn tồn tại."
Tôi đưa cho cậu ta ánh mắt đầy ẩn ý.
Người bạn từ từ đặt ly rư/ợu xuống: "Đợi tớ hiểu đã, nghĩa là dù hết yêu nhưng vẫn qu/an h/ệ thể x/á/c?"
Trời ơi, nói thẳng thừng quá vậy.
Nhưng tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt gật đầu.
Bạn tôi ngồi thẳng người, bình luận: "Vậy thì cái bạn của cậu hơi đểu đấy."
Tôi vội phản bác: "Không phải, đó chỉ là t/ai n/ạn thôi, hắn ta dụ dỗ tớ!"
Người bạn trợn mắt: "Hắn ta... cậu?!"
Tôi nghẹn lời.
Vội vàng rót đầy rư/ợu cho cả hai.
"Uống đi uống đi, mọi chuyện trong ly rư/ợu cả."
Cứ thế cho đến khi cậu ta say mềm, x/á/c định chắc chắn đêm nay hắn không thể nhớ được chuyện gì.
Tôi mãn nguyện đưa người lên taxi, rồi gọi điện cho gia đình cậu ta.
Tiễn bạn xong, tôi đứng ngoài hóng chút gió lạnh, càng hóng càng choáng.
Vội vàng gọi xe, đọc địa chỉ nhà mình.
Xe lắc lư khiến tôi suýt nữa thì nôn ra xe.
May sao vừa kịp đến nơi trước khi vỡ đê.
Tôi như bay xông vào cửa, thẳng tiến nhà vệ sinh.
Ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo xong, tôi gi/ật nước xối xả.
Rồi chợt nhận ra kiến trúc căn phòng sao vừa quen vừa lạ.
Lạ bởi đây không phải nhà tôi.
Quen bởi hình như đây là nhà Thẩm Sơ Niên.
Quả nhiên, Thẩm Sơ Niên khoanh tay xuất hiện trước cửa.
Hắn dựa khung cửa, nhìn tôi đầy thích thú.
Tôi ngượng ngùng: "Xin lỗi, tôi đọc nhầm địa chỉ cho tài xế."
Thẩm Sơ Niên vuốt mái tóc ra sau: "Suýt chút nữa là tôi khóa cửa rồi đấy."
Tôi lảo đảo đứng dậy: "Xin lỗi, tôi đi ngay đây."
Vừa đi ngang qua Thẩm Sơ Niên, cánh tay đã bị hắn túm lấy.
Hắn nghiêng đầu nhìn tôi: "Lần trước cậu nói sẽ bồi thường cho tôi?"
Tôi gật đầu.
Đầu óc như có tiếng bom n/ổ.
Bồi thường thì có nói thật, nhưng không phải cậu đã từ chối rồi sao?
Thẩm Sơ Niên áp sát tai tôi: "Tôi muốn..."
Tôi lắc đầu như chong chóng, bịt miệng hắn đang càng lúc càng gần: "Đừng có mơ nhé."
Dù đầu óc đã như cháo loãng.
Nhưng chuyện gì nên đồng ý chuyện gì không thì tôi vẫn phân biệt rõ.
Tôi lảo đảo giằng khỏi tay hắn bước ra ngoài.
Đến trước cửa nắm ch/ặt tay nắm kéo xuống.
Không mở.
Tôi thở ra hơi rư/ợu nồng nặc, đối diện cánh cửa lớn.
Giơ một tay lên trước, hét đầy khí thế:
"Vừng ơi mở cửa!"
Vẫn không mở?
Sau lưng vang lên tiếng cười của Thẩm Sơ Niên.
Tôi đổi sang tay khác, thậm chí đổi cả câu thần chú:
"Ba la ba la năng lượng, lỉnh kỉnh lỉnh kỉnh, mở ra!"
Tiếng cười sau lưng càng thêm phóng túng.
Tôi như củ khoai bị xì hơi.
Đầu đ/ập vào cánh cửa bướng bỉnh, tay lắc đi/ên cuồ/ng ổ khóa.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân.
Thẩm Sơ Niên nắm vai kéo tôi ra.
Không kéo nổi.
Tôi càng hăng say đ/ập cửa.
Bất đắc dĩ, hắn đưa tay đỡ lấy trán tôi.
Rồi đẩy tôi ra xa.
Bàn tay thon dài trượt xuống, bịt ch/ặt miệng tôi.
Tôi bị đẩy lùi khỏi cánh cửa, sau lưng là vòng tay ấm áp và mùi trà nhẹ nhàng của Thẩm Sơ Niên.
Nhìn tay nắm cửa tuột khỏi tay mình.
Tôi bực bội, cắn phập vào tay Thẩm Sơ Niên.
Người sau lưng kêu lên, nhanh tay banh miệng tôi ra.
Bàn tay Thẩm Sơ Niên ép sát lưỡi tôi.
Tôi vô thức liếm một cái, rồi nhổ bàn tay ra.
Phụt, toàn mùi th/uốc.
13
Tôi bị quăng xuống sàn nhà.
Vừa ngồi dậy, Thẩm Sơ Niên đã đ/è lên ng/ười.
Nhìn hắn, ý thức tôi chợt tỉnh táo trong giây lát.
Tôi thì thầm: "Thẩm Sơ Niên, tôi nghĩ xong rồi."
Thẩm Sơ Niên khựng lại, hai tay vòng qua ôm ch/ặt tôi.
Tôi xoa xoa mặt hắn: "Chúng ta quay lại đi."
Trên mặt hắn thoáng nét kinh ngạc, rồi chợt tối sầm.
Tôi còn chưa kịp nghe câu trả lời.
Đã bị hắn lật người ép quỳ xuống.
Đầu gối đặt trên tấm thảm mềm mại.
Sau lưng là Thẩm Sơ Niên.
Hắn vòng tay qua eo tôi, cằm tựa lên cổ.
Hơi thở nóng hổi phả vào tai: "Muốn quay lại? Trả n/ợ trước đi."
Tôi quỳ sát đất, trước mắt chỉ còn bóng tối.
Áo quần trên người bị x/é toạc hết.
Đến khi tỉnh táo lại, mới phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường êm ái.
Tôi ngồi dậy, chỉ thấy ê ẩm cả người.
Nhưng cơ thể lại sảng khoái lạ thường.
Tôi xù xì mái tóc rối, ngẩn người nhìn căn phòng quen mà lạ.
Từng cảnh tượng đêm qua hiện về.
Tôi bực bội đ/ấm vào đầu mình.
Rồi lấy điện thoại bình luận dưới câu trả lời được vote cao nhất:
[Cảm ơn giải đáp, bọn tôi đã quay lại rồi.]
Không những quay lại, còn bị hắn nấu đi nấu lại không biết bao nhiêu lần.
Khung cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Tôi ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt cười tít của Thẩm Sơ Niên.
"Bảo bảo, ăn cơm đi."
Tôi gật đầu, bĩu môi: "Đổi xưng hô được không?"
Thẩm Sơ Niên suy nghĩ giây lát:
"Vậy gọi bảo bối?"
"Cục cưng?"
"Mật ngọt?"
"Vợ yêu?"
"Chồng iu?"
Tôi ôm đầu, trong lòng đã đ/á bay Thẩm Sơ Niên không biết bao nhiêu lần.