Sợ tôi lại sặc nước, Văn Khâm khiêng tôi lên mặt nước rồi đặt ngồi xuống bờ. Xung quanh còn vài sinh viên khác, tôi sợ người khác để ý thấy sự m/ập mờ giữa hai đứa nên bảo anh tránh xa ra. Văn Khâm già rồi mà chẳng chịu nghiêm túc, cố tình áp sát khiến tôi đỏ mặt. Anh thấy mắt cá chân tôi hơi ửng đỏ, cười đầy á/c ý: "Da em trắng thế, sao chạm nhẹ đã đỏ rồi?"

"Vậy nên anh đừng bóp mạnh thế chứ."

"Không dùng lực sao giữ được?"

"......"

Tôi thấy ánh mắt tinh quái trong đáy mắt anh, cảm giác lời nói của anh ẩn ý sâu xa. Tai tôi lại nóng bừng, tôi đẩy anh ra đầy bực bội: "Không thèm nói chuyện với anh nữa, em đi bơi đây."

24

Văn Khâm đúng là đểu giả, ngày ngày thích trêu chọc tôi, chẳng còn vẻ lạnh lùng như trước nữa. Lên lớp, anh ngồi cạnh tôi, cứ động vào người tôi. Khi thì sờ tay, lúc lại vuốt đùi.

"Anh đừng có táy máy."

Dù tôi thích mọi vẻ của anh, nhưng anh công khai thế này, nếu bị người khác nhìn thấy, chẳng phải hai đứa sẽ lộ chuyện sao? Tôi không muốn anh lại trải qua những lời đàm tiếu đ/ộc địa như hồi cấp ba nữa.

Văn Khâm thở dài: "Làm sao đây? Em ngồi cạnh thế này, anh không tập trung nghe giảng được."

"......"

Tôi trừng mắt với anh. Từ phía sau vang lên tiếng cười khúc khích và thì thào phấn khích của hai cô gái. Tôi ngoái lại nhìn, họ lập tức làm bộ nghiêm túc nghe giảng.

Văn Khâm bóp cằm tôi, xoay đầu tôi lại: "Nhìn gì thế? Nghe giảng đi."

......

Tan học về ký túc xá, anh lén nắm tay tôi. Cửa mở từ bên trong, tôi vội buông tay ra. Quý Lan cầm hộp màu định ra ngoài, thấy hai đứa tôi suốt ngày quấn quýt bên nhau, nhíu mày cảnh giác: "Lâm Tự Bạch, dạo này sao cậu cứ cười ngớ thế?"

"Gặp chuyện vui nên tinh thần phấn chấn thôi."

"Chuyện vui gì?"

Tôi liếc nhìn chàng trai đang cung kính cầm giá vẽ phía sau Quý Lan, cúi sát lại thì thầm: "Bọn tôi giống các cậu đó."

"......"

Quý Lan sững người, khi anh ta định thần lại thì tôi đã cùng Văn Khâm vào phòng ký túc xá rồi.

Hôm nay câu lạc bộ có trận đấu, Văn Khâm dẫn tôi đi chơi. Trong câu lạc bộ đông nghịt người, anh nắm tay tôi dặn theo sát. Không khí trong trường đấu vô cùng sôi động. Cố Nhiên thấy Văn Khâm, lập tức tiến lên chào hỏi. Thấy tay hai đứa đang nắm ch/ặt, anh ta đơ người một chút, giả vờ không thấy rồi tiếp tục bám lấy Văn Khâm. Văn Khâm hình như cố ý giữ khoảng cách, nói chuyện có phần lạnh nhạt.

Trận đấu sắp bắt đầu, Văn Khâm ôm tôi một cái trước khi đi. "Có ngửi thấy không?"

"Gì cơ?"

"Nước hoa em tặng đó."

Tôi cười, bảo sao mùi này quen thế, hóa ra hậu điệu của nó khá hay. Anh ôm ch/ặt khiến mùi hương ấy ám cả lên người tôi.

"Lâm Tự Bạch, 'sáng hôm sau' thật sự bao giờ mới tặng anh?"

"......"

Tôi đờ người, chưa kịp trả lời đã bị anh hôn một cái rồi ra trận đấu. Sau đó tôi mới gi/ật mình, gương mặt từ từ nóng bừng. Đúng là đồ già không đứng đắn!

25

Văn Khâm chơi mô tô rất cừ, nhưng câu lạc bộ nhân tài đầy rẫy, anh chỉ về thứ ba. Buổi tụ tập hậu giải đấu, Văn Khâm dắt tôi đi cùng. Lần này, tôi có thể công khai ngồi cạnh anh. Cố Nhiên thấy hai đứa quấn quýt, cũng sang ngồi gần.

"Anh Khâm, cho em xin điếu th/uốc được không?"

Văn Khâm lấy th/uốc trong túi đưa cho anh ta. Cố Nhiên nhếch môi: "Em không có bật lửa, anh châm giúp đi."

Anh ta cố ý áp sát Văn Khâm, tư thế hơi m/ập mờ. Tôi nhíu mày, không kìm được việc siết ch/ặt ngón tay. Văn Khâm mà không nhận ra sự ve vãn lộ liễu thế này, tôi sẽ không thèm nói chuyện nữa.

Văn Khâm mặt lạnh như tiền ném bật lửa vào ngựk anh ta: "Tự châm đi."

Ánh cười trong mắt Cố Nhiên tắt lịm. Trước đây còn có thể làm nũng nhờ Văn Khâm châm th/uốc, dựa vào chút đặc quyền để đoán anh có cảm tình. Nhưng giờ, ngay cả hy vọng cuối cùng cũng tiêu tan.

Cố Nhiên bỏ đi chơi game ở bàn bên, nhưng ánh mắt vẫn liếc về phía Văn Khâm. Văn Khâm xúc miếng dưa hấu đưa tận miệng tôi. Tôi ngoảnh mặt: "Không ăn."

"Sao thế?"

"Người đó vẫn chưa bỏ ý đồ với anh, lại còn hút cùng hiệu th/uốc. Anh đừng nói là không biết?"

Văn Khâm cười khẽ, xoay mặt tôi lại: "Vậy em giúp anh khiến hắn từ bỏ đi."

"Giúp thế nào?"

Vừa dứt lời, anh cúi xuống hôn tôi. Tôi trợn mắt, nghe tiếng xôn xao cùng những tràng hò reo xung quanh. Định đẩy ra thì môi đã bị anh cắn ch/ặt, tiếp tục nụ hôn. Khi kết thúc, một tràng vỗ tay vang lên.

Mặt tôi đỏ bừng, không dám nhìn ai. Bạn bè trêu Văn Khâm giấu kín chuyện tình cảm quá lâu. "Bảo là bạn cùng phòng, hóa ra là bạn trai!"

"Cậu không hiểu rồi, dân thành phố gọi thế là bạn cùng phòng đấy!"

"Học lỏm được rồi, tôi còn chưa có bạn gái mà người ta đã có bạn trai rồi."

Cả đám đùa cợt, hò hét ầm ĩ. Văn Khâm bị ph/ạt mấy chén rư/ợu, coi như công khai chuyện này. May là bạn bè anh đều không ý kiến gì. Quay lại thì Cố Nhiên đã biến mất, chắc sau này sẽ biết điều hơn.

Tôi mím môi, tâm trạng khá hơn. Thấy điếu th/uốc của Văn Khâm trên bàn, tôi với tay định thử xem mùi vị thế nào. Anh cất điếu th/uốc xa ra: "Đừng đụng vào, đồ vị thành niên."

"Vậy mà anh còn tán tỉnh trẻ con."

"Nên anh đang đợi em lớn mà."

Văn Khâm cười nhìn tôi, nắm ch/ặt tay thành thế mười ngón đan nhau. Trên người hai đứa quấn quýt mùi hương nhẹ nhàng, m/ập mờ đến cực điểm. Nhưng mãi về sau, chúng tôi mới thực sự có được 'sáng hôm sau'...

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7