Khi chứng kiến tất cả, lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác bất an, luôn cảm thấy chuyện này có liên quan đến Bùi Yến Châu.
Tôi đi tìm hắn, muốn hỏi cho rõ ràng, không ngờ Lý Vận Nhi cũng ở đó.
Lý Vận Nhi ngồi bên cạnh hắn, r/un r/ẩy toàn thân, ánh mắt đầy sợ hãi.
"Bùi Yến Châu, anh đang làm gì thế?" Tôi bước tới chất vấn hắn.
Lý Vận Nhi như nhìn thấy c/ứu tinh, vội chạy đến bên tôi, nắm lấy tay tôi khẩn khoản: "Trạch Tự, c/ứu em..."
Bùi Yến Châu cười với tôi: "Tự ca, ngồi xuống uống ly nào?"
"Không rảnh nói chuyện phiếm với anh. Anh định bắt Vận Nhi làm gì?"
Hắn thu nụ cười, ánh mắt hung dữ nhìn về phía Lý Vận Nhi: "Cứ hỏi cô ta đã làm gì đi."
Lý Vận Nhi siết ch/ặt tay tôi, lắc đầu không chịu nói.
"Cô ấy... đã làm gì?" Trong lòng tôi thoáng có đáp án, nhưng không dám nghĩ tới. Dù gi/ận dữ đến đâu, Vận Nhi cũng không thể làm chuyện đó.
Bùi Yến Châu đặt ly rư/ợu lên bàn, xoay chiếc nhẫn đầu lâu trên ngón trỏ, ngước mắt lên lạnh lùng nói: "Tự khai hay để tôi nói giùm?"
Trước khí thế đ/áng s/ợ của hắn, Lý Vận Nhi đành mở miệng.
"Trạch Tự, em xin lỗi. Em chỉ vì quá tức gi/ận mới làm liều, không cố ý đăng đoạn video đó. Anh tha thứ cho em nhé?"
Dù đã đoán trước, nhưng nghe cô ấy thừa nhận, tim tôi vẫn giá buốt.
Bùi Yến Châu nhấp ngụm rư/ợu cười nhạt: "Không kể luôn chuyện lấy video thế nào à?"
Lý Vận Nhi ấp úng nói không ra lời. Bùi Yến Châu vẫy tay, vệ sĩ liền đi ra ngoài. Lát sau, họ dẫn vào một người.
Là trợ lý của Bùi Yến Châu.
Người đàn ông nhìn Lý Vận Nhi, mím ch/ặt môi nhận hết tội về mình, nói không liên quan đến cô ta.
Lý Vận Nhi lập tức đổi giọng: "Đúng vậy, tất cả là hắn làm, em không biết gì cả."
Bùi Yến Châu kh/inh bỉ cười: "Lý Nham, anh đúng là si tình. Người phụ nữ này đối xử với anh như thế mà vẫn còn gánh tội thay?"
Trợ lý quỳ dưới đất, nhất quyết không nói gì. Bùi Yến Châu mất kiên nhẫn, thẳng tay cầm chai rư/ợu đ/ập vào đầu Lý Nham, gi/ận dữ quát: "Cả đời ta gh/ét nhất là phản bội!"
Lý Vận Nhi sợ đến mềm nhũn chân, ngã phịch xuống đất.
"Em nói, là em... là em đã quyến rũ Lý Nham, lừa hắn giúp tìm bằng chứng hai người ở bên nhau. Không ngờ hắn lấy tr/ộm được đoạn video này. Em tức quá nên đăng lên."
Lý Vận Nhi h/ận tôi, tôi không biết nói gì. Bước đến hôm nay đều do tự mình chuốc lấy, không trách được ai.
"Bùi Yến Châu, thả họ đi."
"Tự ca, tôi có nguyên tắc của mình. Anh đừng nhúng tay."
Tôi nhìn thẳng: "Nếu tôi nhất định phải nhúng tay thì sao?"
"Họ làm tổn thương anh mà." Hắn nhìn tôi không hiểu.
Tôi cười khẩy: "Chính anh tạo đường cho họ tổn thương tôi. Anh nghĩ mình tốt đẹp gì hơn?"
Hắn gật đầu cười, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ: "Được, tôi có thể không truy c/ứu trách nhiệm. Nhưng anh phải uống cạn chỗ rư/ợu này."
Tôi mở chai rư/ợu, thẳng tay tu ừng ực: "Hy vọng anh giữ lời hứa."
Bùi Yến Châu gi/ật lấy chai rư/ợu trong tay tôi, gầm lên: "Cút hết cho tao!"
Vệ sĩ vội kéo Lý Vận Nhi và trợ lý ra ngoài, đóng sập cửa lại.
Bùi Yến Châu đỏ mắt nhìn tôi đầy tủi thân: "Tự ca, anh có thể bao dung với Lý Vận Nhi như thế, sao lại tà/n nh/ẫn với riêng em?"
Tôi không dám nhìn đôi mắt đẫm lệ của hắn, bởi mỗi lần hắn khóc, tôi lại mềm lòng.
"Thôi đừng nói nữa, không phải muốn uống rư/ợu sao? Uống đi." Tôi rót ly rư/ợu đưa hắn, tự chạm ly rồi uống cạn, cố gắng làm tê liệt bản thân để quên hết mọi chuyện. Sau hai chai rư/ợu, đầu óc tôi mơ màng, ý thức mụ mị.
Bùi Yến Châu xoa mặt tôi, giọng dịu dàng: "Lận Trạch Tự, sau đêm nay, em sẽ trả anh tự do."
Những nụ hôn dày đặc rơi xuống, tôi nhắm mắt buông xuôi, mặc hắn chiếm đoạt.
Sáng hôm sau, đứng trước gương, nhìn hình xăm chữ "Yến" trên bụng cùng những vết hôn khắp người, tôi tức gi/ận đ/ập vỡ tấm gương.
Bùi Yến Châu vừa tắm xong, dựa cửa nhìn tôi. Tôi không còn sức đ/á/nh hắn nữa.
Chỉ là hình xăm thôi, đi xóa là xong.
Hắn đoán được ý tôi, tiến lại gần khẩn khoản: "Tự ca, xin anh, hãy giữ lại nó."
"Đừng bắt tôi đ/á/nh anh."
"Lận Trạch Tự, chỉ cần anh giữ hình xăm này, em hứa từ nay sẽ biến mất khỏi thế giới của anh, không làm phiền nữa."
Ánh mắt tha thiết của hắn khiến tôi chần chừ: "Anh thật sự sẽ không quấy rầy tôi?"
"Ừ."
Nhận được lời hứa, luồng khí ngột ngạt trong lồng ng/ực tôi bỗng tan biến.
Lúc rời đi, hắn gọi tôi lại, mỉm cười: "Tự ca, tạm biệt."
Tôi nhìn ánh mắt đầy bi thương và tuyệt vọng của hắn, nghiến răng nói: "Sẽ không gặp lại nữa."
Rời khỏi nhà hắn, tôi đặt vé máy bay ra nước ngoài. Ngồi trên taxi đến sân bay, lòng dâng lên bất an khó tả.
Bực bội nhìn ra cửa sổ, tình cờ thấy thông tin trên màn hình điện tử tòa nhà thương mại.
"Tân gia chủ Bùi thị uống lượng lớn th/uốc ngủ tại nhà, hiện vẫn đang cấp c/ứu."
Tôi hoảng hốt mở điện thoại, khi thấy hình ảnh Bùi Yến Châu được xe c/ứu thương chở đi, tim đ/au nhói.
"Bác tài... bác tài..."
Đầu óc trống rỗng, tôi quên mất mình đang nói gì. Tài xế bực dọc hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Dừng xe, dừng xe!"
Xe vừa dừng, tôi quên cả hành lý phía sau, vội bắt taxi quay lại.
Anh trai gọi điện thoại, giọng đầy dò xét. Anh không muốn tôi biết tin Bùi Yến Châu gặp nạn.
"Anh, em không đi nữa."
Anh thở dài: "Tiểu Tự, nếu em quay đầu thì sẽ không thể rời đi nữa đâu."
Tôi nghẹn ngào: "Em biết. Năm năm trước em không kéo được hắn ra khỏi vũng lầy, để hắn trở thành như thế này. Trời cho em một cơ hội, em không thể buông tay hắn lần nữa."
"Anh, Bùi Yến Châu cần em."
Anh trai thở dài: "Đã quyết định vậy thì anh và bố mẹ đều ủng hộ. Miễn sau này em không hối h/ận là được."
Đến cửa phòng cấp c/ứu, người nhà họ Bùi đều có mặt, trên khuôn mặt họ hiện rõ vẻ hả hê và phấn khích.