Bố mẹ thấy là, tính cách con cứ sống một mình như thế này, nuôi thú cưng cũng không thể bên con mãi được. Con xem mấy năm trước con kia không phải chạy mất tiêu rồi sao? Giờ con này cũng... Ôi, có thể tìm bạn đồng hành thì cứ tìm đi, bố mẹ thấy đứa bé kia rất thích con, hai đứa hòa thuận là bố mẹ yên tâm rồi."
Giang Hiền trong lòng thấy buồn cười nhưng không cãi lại, chỉ gật đầu qua quýt. Bữa tối anh làm vẻ ăn vài miếng cho có lệ, hoàn thành xong nghi thức lại ngồi xem tivi cùng bố mẹ. Thấy trời đã khuya, anh cáo từ ra về.
Màn đêm buông xuống, gió càng lúc càng lạnh lẽo, quất vào mặt như lưỡi d/ao băng. Trên đường về, anh ghé siêu thị m/ua cá và ít đồ ăn vặt. Bầu trời đột nhiên đổ những hạt mưa to tướng, đ/ập lồng bồng vào kính xe. Mưa nhanh chóng trút xuống ào ạt, chớp gi/ật sáng rực cả bầu trời rồi tiếng sấm đùng đoàng nối tiếp nhau vang lên.
Bão sấm.
Trời mưa anh không dám chạy nhanh, về đến nhà đã hơn nửa tiếng sau. Giang Hiền đỗ xe, cầm ô bước vội vào chung cư, xách túi nilon lên lầu.
Mở cửa là một màu đen kịt. Anh gọi tên Cookie nhưng chú mèo nhỏ không đáp lời. Giang Hiền nhíu mày, đặt túi đồ xuống rồi thẳng bước về phòng ngủ. Trước đây Cookie rất sợ mưa giông, có lẻ sau khi hóa người vẫn thế...
Anh bật đèn phòng, thấy một cục lùm dưới chăn. Gọi "Cookie" không được, đổi sang "Bạch Tú" thì hai tiếng meo meo vang lên. Giang Hiền ngẩn người, kéo chăn ra thấy hai chú mèo đang nép sát vào nhau. Tuyết Cao dùng chiếc đuôi bông xù khổng lồ phủ lên người em mèo, như đang an ủi nó vậy.
Thấy chủ nhân về, Tuyết Cao ngẩng đầu kêu "meo" đầy tự hào. Cookie yếu ớt chui ra từ dưới đuôi, rên rỉ thảm thiết hướng về Giang Hiền. Nó sợ đến nỗi móng vuốt nhỏ run lập cập.
Chương 12
Ngoài cửa sổ chớp gi/ật liên hồi, lúc ẩn lúc hiện, tiếng sấm gầm gừ đ/áng s/ợ. Giang Hiền lập tức ôm chú mèo nhỏ vào lòng hôn hít, tay chân không ngừng bật hết đèn trong phòng, kéo rèm cửa cẩn thận.
Cookie vẫn r/un r/ẩy, anh thì thầm dỗ dành: "Yên tâm, anh về rồi."
"Meo..."
Anh bước ra phòng khách vừa hỏi: "Tối nay ăn chưa? Đói không? Anh m/ua cá về rồi, muốn ăn thì kêu một tiếng, không muốn thì hai tiếng."
Cookie cúi đầu giấu vào ng/ực anh, tiếng kêu nghẹn ngào: "Meo..."
Tuyết Cao lẽo đẽo theo sau, Giang Hiền cũng ngồi xổm xuống xoa đầu nó: "Em làm tốt lắm."
Chú mèo trắng được khen vui vẻ khôn tả, thoăn thoắt nhảy lên kệ bếp, thò nửa người ra dùng chân thịt mềm mại vỗ nhẹ đầu em. Giang Hiền đặt Cookie cạnh nó, chiếc đuôi bông lại phủ lên thân hình nhỏ bé như một người anh trai mẫu mực.
Giang Hiền mang cá vừa m/ua vào bếp, nhanh chóng sơ chế rồi bỏ vào nồi nấu thành nồi canh cá thơm phức. Chú mèo nhỏ nằm bên cạnh, ánh mắt thèm thuồng dõi theo từng động tác của anh, vẻ mặt tội nghiệp khiến anh không ngừng phân tâm để vỗ về.
Sấm sét đ/á/nh một hồi rồi dần nhỏ lại. Giang Hiền làm ng/uội canh, chia đôi cho hai chú mèo. Tuyết Cao ăn no nê vui vẻ lăn ra sàn, còn Cookie uể oải chỉ húp vài ngụm rồi lại rũ rượi nằm xuống.
Suốt đêm đó, chú mèo nhỏ luôn thấp thỏm lo âu, thỉnh thoảng lại gi/ật mình nhảy cẫng lên vì tiếng sấm. Giang Hiền kiên nhẫn ở bên nó rất lâu, thậm chí còn mở máy tính bật nhạc thiếu nhi cho nó nghe.
Chú mèo sợ hãi trở nên ngoan ngoãn hơn mọi khi, nhưng càng nhìn càng thấy xót xa.
Đến giờ ngủ, Tuyết Cao đến liếm láp bộ lông em, dụi mặt vào nhau vài cái rồi kêu vài tiếng meo an ủi, tự giác về ổ nằm. Giang Hiền tắm rửa xong, khi ôm nó lên giường thì véo nhẹ tai: "Ngoan nào, hết sợ rồi."
Cookie nằm trên áo ngủ anh, dùng móng chậm rãi viết: "Gh/ét sấm chớp..."
Giang Hiền hỏi: "Tại sao gh/ét sấm chớp?"
Viết bốn chữ đã thấy mệt, Cookie thu móng lại, cuộn tròn trên gối chủ. Giang Hiền đành cúi xuống hôn nó: "Ngủ ngon."
Sau cơn mưa đêm, bầu trời trở nên quang đãng, ánh nắng hiếm hoi xuyên qua mây chiếu rọi mặt đất. Chuông báo thức reo, Giang Hiền nhắm tịt mắt định với tay tắt thì vừa xoay người đã cảm thấy bất thường.
Một người co ro trong lòng anh, ôm ch/ặt lấy eo như sợ hãi điều gì, đôi chân quấn ch/ặt lấy khiến anh khó cựa quậy. Bàn tay anh chạm vào làn da mịn màng, áo ngủ trước ng/ực hình như còn ướt đẫm chất lỏng gì đó...
Anh mở to mắt, thu vào tầm mắt là mái tóc đen rối bù cùng đôi tai mèo nhỏ màu vàng nhạt đang khẽ rung rung.
"...Bạch Tú?" Giang Hiền gọi đầy ngờ vực.
Người trong lòng khẽ rên rỉ, lại cọ cọ vào người anh, không có dấu hiệu tỉnh dậy.
Giang Hiền nhìn chằm chằm vào đôi tai mèo nhọn hoắt ấy như thấy m/a, bàn tay vô thức vuốt từ eo dọc sống lưng xuống, ngón tay lướt qua hõm lưng đến xươ/ng c/ụt, dừng lại ở gốc đuôi lông mượt mọc ngang. Đầu óc anh hỗn lo/ạn, ngón tay vòng lấy đuôi bóp nhẹ.
Người trong lòng lập tức co quắp, trong cơn mê vẫn thở gấp đầy hoảng hốt.
Thân hình chàng trai ở giữa thiếu niên và thanh niên, mảnh mai mềm mại, hoàn toàn kh/ỏa th/ân áp sát vào Giang Hiền. Cảm giác kỳ lạ như luồng điện khiến chàng ta càng dụi đầu vào vòng tay ấm áp, vặn mông cố thoát khỏi thứ đang kh/ống ch/ế đuôi mình.
Động tác vô ý thức khiến cơ thể cọ xát. Giang Hiền lập tức buông tay, hít sâu, phần dưới vốn đang hưng phấn buổi sáng lập tức có phản ứng.
Đầu óc anh trống rỗng cả phút, cố bình tâm gỡ tứ chi người này ra khỏi người mình, nhẹ nhàng dịch ra xa. Mất ng/uồn hơi ấm, Bạch Tú bất mãn rên rỉ, mở mắt đẫm sương m/ù, ý thức còn mơ hồ đã nũng nịu nói: "Anh không được đi..."