Sự Cứu Chuộc Của Anh Ấy

Chương 9

27/07/2025 01:33

Sau bữa ăn, mẹ Lục Tử Châu lấy ra tấm ảnh thời nhỏ của Lục Tử Châu, chia sẻ với tôi những chuyện dở khóc dở cười.

"Con trai tôi thì cái gì cũng tốt, chỉ có chữ viết hồi nhỏ x/ấu như chó bò, may mà sau này luyện tập đã khá hơn."

Mẹ Lục Tử Châu đưa cho tôi xem bức ảnh chụp chữ viết ấy.

"Đây là chữ của Lục Tử Châu viết?"

Tôi nhìn chằm chằm vào nét chữ quen thuộc trên đó, lòng dâng lên chút xúc động.

"Đúng vậy, đủ x/ấu chưa? Chắc là cậu ấy viết hồi cấp ba. Mà nói đến đây, năm lớp 10 và 11 cậu ấy học ở trường bên cạnh trường cô, đến năm lớp 12 vì công việc kinh doanh của gia đình nên đã ra nước ngoài."

Mẹ Lục Tử Châu đắm chìm trong câu chuyện chia sẻ.

Tôi đứng phắt dậy, có điều gì đó dường như vượt quá dự tính của tôi.

Hồi cấp ba, mẹ tôi đi/ên cuồ/ng dữ dội, người tôi luôn đầy thương tích, cộng thêm giới quyền quý đầy rẫy kẻ xu nịnh, dần dần Chu Tự Tề dẫn người cô lập tôi.

Trong giai đoạn tăm tối nhất, tôi từng nghĩ đến việc kết liễu mạng sống của mình.

Cho đến một buổi sáng, trên bàn tôi dán một mảnh giấy note cùng một chai sữa, giấy note viết:

"Nghe nói hôm nay có mưa sao băng, sống để xem đi."

Chữ rất x/ấu, nhưng chính ngày hôm đó tôi đã sống sót.

Những ngày sau đó, mỗi sáng trên bàn tôi đều có một tờ giấy note và sữa, ghi đủ lý do sống tiếp.

Tôi đã sống qua ngày nhờ những lý do tưởng chừng ngớ ngẩn ấy.

Năm lớp 12 không còn giấy note, nhưng tôi đã đợi được Hứa Nhẫn chuyển trường đến, từ đó tôi thực sự hồi sinh.

Người âm thầm viết giấy note mà tôi luôn tìm ki/ếm, hóa ra đã ở ngay bên cạnh tôi.

Mang theo tâm trạng nóng lòng trở về gặp Lục Tử Châu, tôi đẩy nhanh tiến độ công việc.

Lần này, khách hàng là một chàng trai trẻ, gặp mặt lần đầu, anh ta đã thốt lên:

"Cô chính là Thẩm Gia Doanh?"

"Anh biết rõ về tôi?"

Tôi hơi nghi hoặc.

"Tôi là bạn thân của anh Lục, từ hồi cấp ba đến giờ, danh tiếng của cô tôi quá rõ rồi. Anh Lục ngày xưa sáng nào cũng dậy sớm trèo tường đưa giấy note cho cô. Hồi cô mới vào công ty, hễ có dự án đi công tác, anh Lục lần nào cũng liên hệ trước với bạn bè địa phương để âm thầm chăm sóc cô, sợ cô không quen ăn ở."

"Dự án của cô, hễ anh ấy có thể giúp được, đằng sau ắt hỗ trợ cô. Lúc đó mấy anh em chúng tôi khuyên anh ấy, nói rằng cô... gia thế quá phức tạp, không tốt, không cùng đường, dễ rước họa vào thân. Nhưng anh Lục bảo, cô chưa bao giờ muốn đi cùng đường với anh ấy, chính anh ấy cố tình đi theo cô. Dù không có con đường song hành, anh ấy cũng sẽ mở lối riêng."

Chàng trai cảm thán.

Dự án đàm phán rất thuận lợi, tối đó tôi gọi video với Lục Tử Châu.

"Hôm nay em sao thế, cứ nhìn anh cười hoài, khiến anh thấy rờn rợn."

Lục Tử Châu đeo kính, ánh mắt đầy yêu thương.

"Lục Tử Châu."

"Ừm?"

"Chúng mình kết hôn nhé!"

"Đợi đấy, ngày mai anh bay đến ngay."

Lục Tử Châu gọi điện cho trợ lý, bảo đặt vé.

"Anh đến làm gì? Mấy ngày nữa em về rồi mà."

"Nói trực tiếp mặt, để hôn em."

Hóa ra, người yêu tôi đã yêu tôi sớm hơn tôi tưởng rất nhiều.

Tôi tưởng cuộc đời mình hoang vu, nào ngờ từ lâu đã nở hoa hồng nhờ anh.

- Hết -

Nhĩ Đông Trần

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trời Sinh Một Cặp

Chương 13
Tôi mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt, lại còn là một Omega cấp thấp. Vì thế tôi càng khao khát pheromone của Alpha hơn bất kỳ ai. Đến tháng thứ ba dính lấy bạn trai như hình với bóng, cuối cùng anh ta cũng không chịu nổi nữa, thẳng tay đẩy tôi về phía kẻ thù không đội trời chung mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc. "Em có thể đừng bám lấy anh nữa được không? Bây giờ chỉ cần nhìn thấy em là anh đã thấy phiền rồi." "Về sau em cứ theo bên cạnh Tống Yến Niên đi. Một người quá quấn người, một người quá lạnh nhạt, biết đâu lại hợp nhau." Tôi không phản bác, chỉ gật đầu đáp: "Được." Thấy tôi ngoan ngoãn đồng ý, Thẩm Qua - người vốn cho rằng tôi sẽ khóc lóc, làm loạn rồi lấy cái chết uy hiếp - sững sờ tại chỗ, tức đến mức chỉ muốn bảo tôi cút đi. Đương nhiên tôi phải cút rồi. Bởi ngay trước mắt tôi bỗng hiện lên một hàng bình luận kỳ lạ: 【Tiểu thiếu gia mau đồng ý đi! Anh trai giả vờ lạnh lùng kia đang chờ cậu chủ động thân thiết với mình đó.】 【Tống Yến Niên tuy mắc chứng lãnh cảm về mặt cảm xúc, nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn nghe lời. Chỉ cần tiểu thiếu gia ra lệnh một câu, anh ấy chắc chắn sẽ ở trong người cậu hai mươi tư trên bảy..】 【Hehe~ Bệnh của Lộ Nhiên cần có người luôn ở bên cạnh không rời nửa bước, mà Tống Yến Niên lại khao khát nhất cảm giác được người khác dựa dẫm. Hai người đúng là trời sinh một cặp.】
30
3 Thay Đồ Chương 11
4 Học cách buông Chương 10.
8 Thuần phục Chương 13
9 3 tháng còn lại Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm