Đều là người trong giới, đương nhiên hiểu rõ việc cân nhắc lợi hại, nhận tiền xong liền không quản nữa. Tiền Hồng Hà tiễn đám bảo mẫu đi, quay đầu ngồi trên ghế sofa xoa huyệt thái dương, đưa tay chọc mạnh vào trán Lâm Tư Vũ.
«Đồ ng/u xuẩn, tao tốn bao nhiêu tâm tư mới thuyết phục được bà già kia chấp nhận cho mày về nhà dưỡng th/ai, vừa về đến nhà mày đã làm lo/ạn đủ kiểu, muốn bị bà già đó tống cổ về b/ệnh viện lắm phải không!»
«Mẹ! Mẹ là mẹ con, sao mẹ lại nói con như vậy!» Cô ta bĩu môi, tủi thân muốn làm nũng, liền bị Tiền Hồng Hà đẩy ra.
«Mày ng/u, tao không được nói mày à?»
«Chỉ cần mày có chút n/ão, là phải biết con gái mày đang được cưng chiều trong nhà này, mày phải nâng niu, lấy lòng nó, khiến nó thích mày, rồi lợi dụng nó để đứng vững gót chân.»
Khi nói những lời này, Tiền Hồng Hà không hề né tránh, bà ta căn bản không coi đứa trẻ sáu tuổi như tôi ra gì, ngược lại còn lấy tôi làm công cụ dạy dỗ. Bà ta chắc chắn là bậc thầy biến diện, nếu không khó mà giải thích được tại sao bà ta thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách.
«Trừng Trừng ngoan qua đây, bà ngoại bế nào.»
Bà ta vẫy tay với tôi, bế tôi ngồi trên đùi.
«Trừng Trừng ngoan, hôm nay mẹ vì quá nhớ con nên không kiểm soát được cảm xúc, mẹ không phải gh/ét con, chỉ là lâu rồi không được ở bên con thôi.»
«Sau này ở bên mẹ nhiều hơn, bồi dưỡng tình cảm với mẹ, được không nào?»
Bà ta lấy kẹo dẻo nhét vào miệng tôi, rồi lại nói một tràng đạo lý dài dòng. Nếu tôi thực sự là đứa trẻ sáu tuổi, có lẽ đã bị bà ta lừa rồi. So với Lâm Tư Vũ, đây mới là kẻ đứng sau màn thực sự, bà ta đã hại ch*t mẹ tôi sau khi tôi qu/a đ/ời, thậm chí còn dễ dàng giúp Lâm Tư Vũ xóa sạch vết nhơ trong hồ sơ.
Thất bại lớn nhất đời bà ta chính là có một đứa con gái ng/u xuẩn như Lâm Tư Vũ.
Thấy tôi không khóc không quậy mà gật đầu, bà ta thở phào nhẹ nhõm, như thay mặt nạ lại quay sang m/ắng Lâm Tư Vũ xối xả.
«Sau này dỗ dành con bé này nhiều vào, dỗ được nó, để nó giúp mày tranh sủng, hai đứa mày cùng khóc một trận, làm bộ làm tịch, còn sợ không lật đổ được bà già kia à?»
«Mày ngoan ngoãn một chút cho tao, mấy chục tuổi đầu rồi, đừng có gây chuyện như hồi học cấp ba nữa, mày có biết chính vì mày gây chuyện hồi cấp ba mà đến giờ tao còn chưa có được danh phận không?»
Nghe đến đây, Lâm Tư Vũ run b/ắn người.
«Mẹ... con... con biết rồi ạ.»
Ha, kẻ sát nhân này cái gì cũng biết, chỉ là cô ta thản nhiên không thấy mình sai mà thôi!
14
Lâm Tư Vũ tuy ng/u xuẩn nhưng cô ta biết một câu: «Người thức thời mới là trang tuấn kiệt.» Tất nhiên, cô ta chỉ thức thời với mẹ ruột và những kẻ có tầng lớp cao hơn mình. Cô ta dựa vào mẹ mình để thoát tội, nên tin răm rắp lời bà ta.
Bà ta bảo cô ta trước hết phải lấy lòng và giữ chân tôi, sau đó sinh một đứa con trai để củng cố địa vị, rồi sau đó bà ta sẽ lợi dụng địa vị của cô ta để ép cung, giúp hai mẹ con cùng đổi đời nhờ hôn nhân, bớt đi ba mươi năm đường vòng. Cô ta thực sự đã làm như vậy, dù gh/ê t/ởm tôi đến thế nào, cô ta cũng nén nỗi buồn nôn, giả vờ đối xử tốt với tôi.
Diễn kịch mà, ai mà chẳng biết.
Cô ta giả làm mẹ hiền, tôi liền giả làm con hiếu, vờ như bị cô ta cảm động, dần dần gần gũi với cô ta.
Đúng ngày sinh nhật tôi, bà nội và cha hờ chuẩn bị cho tôi một bữa tiệc hoành tráng. Tôi được vây quanh như một nàng công chúa nhỏ, tận hưởng sự tung hô của mọi người trong căn hộ thông tầng ngay trung tâm thành phố.
Hương sữa từ chiếc bánh kem lan tỏa trong không khí, đại diện cho sự ngọt ngào và hạnh phúc. Lâm Tư Vũ lộ vẻ hài lòng, cười một cách đắc ý, như thể sắp đổi đời, từ chim sẻ hóa phượng hoàng.
Điều kiện để chim sẻ hóa phượng hoàng là tự mình tu luyện, chứ không phải giẫm đạp lên mạng sống của người khác.
Tôi cười gọi một tiếng mẹ, rồi trước mặt mọi người chạy lon ton đến trước mặt cô ta, vùi đầu vào lòng cô ta, tỏ vẻ quyến luyến vô hạn.
Cô ta đang mang th/ai, lần đầu tiên ngẩng cao đầu, tận hưởng sự tung hô của các quý bà bên cạnh.
«Để mọi người cười chê rồi, con bé này cứ quấn lấy tôi thế đấy.»
Các quý bà rõ ràng trước đó còn đang xì xào bàn tán, nói th/ủ đo/ạn của cô ta không ra gì, sáu năm không gặp con gái ruột, nếu không phải đang mang bầu thì cả đời này đã bị nh/ốt trong viện t/âm th/ần rồi. Vậy mà giờ đây, từng người một lại không thật lòng mà hùa theo khen ngợi.
«Ôi chao, mẹ con tâm đầu ý hợp, thật ngưỡng m/ộ Giang phu nhân có đứa con gái quấn quýt thế này, con gái nhà tôi thấy bánh kem là quên luôn cả mẹ rồi.»
«Thằng cu nhà tôi cũng thế, thấy Ultraman là đứng hình, còn đâu nhớ đến mẹ nó nữa.»
Lâm Tư Vũ tận hưởng sự tung hô, cười không khép được miệng.
«Đây chắc là duyên phận, tôi và con bé có duyên.»
Đúng vậy, là nghiệt duyên.
Tôi cười với cô ta trước mặt mọi người.
«Mẹ ơi, b/ắt n/ạt học đường là gì ạ?»
Cô ta sững sờ, trên mặt thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn, để duy trì thể diện phu nhân, cô ta vội vàng ngồi xổm xuống.
«Bé cưng, ai dạy con nói những lời này thế?»
Tôi chớp chớp mắt, ngây thơ vô số tội.
«Là một dì bảo con hỏi mẹ ạ.»
Cô ta sa sầm mặt mũi: «Để mọi người cười chê rồi, đàn ông mà, bên ngoài luôn có mấy cô ả ong bướm dán vào, chuyện thương trường, không tránh khỏi được đâu.»
Các quý bà xung quanh hùa theo cười trừ, trong lòng không khỏi thầm mỉa mai rằng ngày tàn của cô ta sắp đến rồi.
«Mẹ ơi, dì ấy bảo con hỏi mẹ, gi*t người là cảm giác thế nào ạ?»
Một câu nói bâng quơ khiến cả khán phòng im bặt.
Nếu không phải đang ở giữa đám đông, Lâm Tư Vũ suýt chút nữa không giữ nổi nụ cười trên môi: «Lời này, là ai nói với con?»
«Là ai!»
Tôi giả vờ như bị dọa sợ, khóc x/é lòng.
Giữa chốn đông người, Lâm Tư Vũ vì hình tượng phu nhân hào môn, buộc phải ngồi xuống dỗ dành tôi.
«Bé cưng ngoan, mẹ không gh/ét con, bé cưng đừng khóc nhé.»
Tôi gật đầu, ghé vào tai cô ta, thì thầm bằng giọng chỉ hai người nghe thấy:
«Lâm Tư Vũ, đầu th/uốc lá dí người vui không?»
«Vết s/ẹo trên ngựk mẹ, đúng là giống hệt vết s/ẹo do đầu th/uốc lá dí đấy.»
Cô ta như nhìn thấy q/uỷ, đẩy mạnh tôi ra.
Tôi giả vờ như bị dọa sợ, hoảng lo/ạn vươn tay ra chụp lấy, vừa vặn kéo cô ta cùng ngã ngửa ra sau.