«Nhờ sự vận động của nhà họ Giang chúng tôi, cái ô dù đó đã bị tổ chuyên án quét sạch tội phạm đá/nh sập, chính thất kia đã bị kết án t//ử h/ình, coi như là đền mạng cho bà ngoại, tiện thể--»
«Lật lại vụ án cũ năm xưa.»
«Vụ án lớn về việc mẹ tôi bị mẹ cô băm vằm, ch/ôn dưới phần móng của cây cầu.»
Cô ta đột nhiên mở to mắt, ú ớ đ/ập đầu vào lớp kính.
Tôi ngăn cản nhân viên định vào can thiệp, tiếp tục kể cho cô ta nghe những tin tốt lành này.
«Việc năm xưa cô đã lợi dụng ô dù để thoát tội sau khi hại ch*t một mạng người cũng đã bị điều tra ra, trở thành tiêu đề trên trang xã hội.»
«Nỗi oan ức mà tôi, Tôn Tử Nghiên phải chịu, cũng đã được rửa sạch rồi.»
«Cô nói xem, hôm nay có phải là một ngày đáng vui mừng không?»
Móng tay cô ta cào lên mặt kính, tạo ra âm thanh gh/ê người, miệng ú ớ ch/ửi rủa không thành tiếng.
Rõ ràng vẫn giống như nhiều năm về trước, vẫn cái vẻ kiêu ngạo, đi/ên cuồ/ng đó, nhưng giờ đây tôi chẳng còn sợ hãi chút nào nữa.
Tôi hà hơi vào mặt kính, viết một dòng chữ bằng tiếng Trung.
«Lâm Tư Vũ - kẻ sát nhân, nạn nhân Tôn Tử Nghiên vĩnh viễn không tha thứ.»
Cô ta trợn tròn mắt, ngã ngồi xuống đất.
Tôi quay người lại, không nhìn cô ta nữa.
«Lâm Tư Vũ, cô nên thấy may mắn vì tôi đã khiến cô phát đi/ên, khiến cô bị nh/ốt vào đây. Đứa con hiếu thảo như tôi, đương nhiên sẽ hiếu kính thật tốt với người 'mẹ' đã ban cho tôi sự sống này rồi.»
«Cô nhất định phải sống thật lâu đấy.»
«Chỉ có sống, tôi mới có thể để cô nhìn thấy Tôn Tử Nghiên mà cô từng coi thường đang tỏa sáng rực rỡ, còn cô thì chỉ có thể sống trong rãnh nước bẩn, sống trong địa ngục vô gián mà thôi.»
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi chúc phúc cho cô ta qua khe cửa.
«Mẹ, mẹ nhất định phải sống lâu trăm tuổi, vạn sự phú quý.»
Kết thúc.
Ngày tôi kết hôn, tôi nhận được một email bằng tiếng Pháp.
'Người mẹ' này của tôi đã dùng bàn chải đá/nh răng mài sắc chọc thủng cổ họng mình, cũng may là số tiền tôi bỏ ra đủ nhiều nên đã c/ứu được cô ta về.
Chỉ có điều, cô ta đã thực sự trở thành người c/âm.
Tôi bảo b/ệnh viện t/âm th/ần chuyển cô ta sang phòng b/ệnh được bảo vệ nghiêm ngặt nhất, dùng dây buộc ch/ặt trên giường, khiến cô ta không thể làm hại bản thân nữa, ăn uống vệ sinh đều qua ống dẫn.
«Tôi muốn mẹ tôi sống, sống lâu trăm tuổi, vạn sự phú quý.»
Viện trưởng ở đầu dây bên kia dùng tiếng Trung bập bẹ khen tôi hiếu thảo.
Cúp điện thoại, bó hoa ly thơm được đặt trước bia m/ộ.
Tôi đưa tay khẽ vuốt ve ngôi m/ộ gió không có ảnh, chỉ để lại tên của mẹ.
Nước mắt rơi xuống bia m/ộ.
«Mẹ ơi, con ước gì mẹ sống lâu trăm tuổi, vạn sự phú quý.»
- Hết -