Tôi là luật sư trong tiểu thuyết về tổng tài bá đạo: "Thưa Cố tổng, phu nhân đã mất được một năm rồi."

Cố tổng không tin, nhất quyết bắt phu nhân phải tham dự hôn lễ của anh ta và bạch nguyệt quang.

Không còn cách nào khác, tôi đành ôm hũ cốt của phu nhân, mời một đạo sĩ đến hôn lễ để chiêu h/ồn tại chỗ.

Tiện thể còn tố cáo Cố tổng tội trùng hôn dưới âm phủ.

1.

Trong biệt thự, Cố Thời Đình đang ôm ấp bạch nguyệt quang Chu Mạn Mạn.

Quần áo cả hai xộc xệch, cổ áo Cố Thời Đình mở rộng.

Chu Mạn Mạn mặc chiếc váy ngắn mát mẻ, son môi đã nhòe nhoẹt.

Cả hai chẳng hề kiêng dè sự hiện diện của tôi.

Tôi cúi đầu, trong lòng thầm kêu xui xẻo.

Tôi xuyên vào cuốn tiểu thuyết tổng tài này cũng đã được một thời gian, ngay ngày đầu tiên tôi đã chứng kiến cảnh còn kí/ch th/ích hơn thế này. Chẳng hiểu hai người này bị b/ệnh gì mà lần nào cũng bắt tôi đến.

"Luật sư Trương, lần này gọi cô đến là muốn hỏi, Triệu Tinh Thần vẫn chưa ký đơn ly hôn sao?"

Cố Thời Đình nhả một vòng khói.

Đây là câu hỏi anh ta luôn lặp lại mỗi lần gặp tôi.

Tôi vuốt lại mái tóc được chải chuốt bóng loáng, đứng thẳng người giữ vững tác phong chuyên nghiệp: "Thưa Cố tổng, phu nhân đã qu/a đ/ời rồi, hiện tại ngài đã là người đ/ộc thân."

"Hừ, ch*t rồi? Đừng tưởng dùng lời nói dối vụng về này là có thể lừa được tôi. Cô ta không muốn ly hôn, muốn làm tôi mềm lòng đúng không? Đây là lần cuối cùng, cô chuyển lời với cô ta, ngày mai là hôn lễ của tôi và Mạn Mạn, cô ta không ly hôn cũng phải ly!"

Tôi đã quen với lối tư duy của tổng tài bá đạo rồi.

Lần đầu tiên nói ra chuyện nữ chính qu/a đ/ời, tôi còn r/un r/ẩy sợ hãi, dù sao thì tổng tài trong tiểu thuyết luôn đứng trên cả pháp luật và đạo đức, tôi thực sự sợ anh ta sẽ "xử" tôi.

Nhưng tôi phát hiện ra, nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết này đứa nào cũng có vấn đề về n/ão bộ.

Kể cả nữ chính, người bị b/ệnh nan y mà ch*t cũng không chịu nói cho nam chính biết.

2.

Nhưng lần này tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, đưa báo cáo chẩn đoán, giấy chứng tử và giấy hỏa táng của nữ chính cho Cố Thời Đình.

Cố Thời Đình không nói gì, Chu Mạn Mạn không nhịn được nữa:

"Thời Đình, mấy hôm trước nghe nói có người nhìn thấy Triệu Tinh Thần đi cùng một chàng trai trẻ đẹp mã, sao có thể ch*t được chứ?"

Chu Mạn Mạn tỏ vẻ đáng thương, hốc mắt đỏ hoe.

Tôi sững sờ, sao cô ta biết tôi từng đ/ốt một hình nhân giấy chàng trai trẻ cho nữ chính chứ?

Cố Thời Đình cười lạnh: "Luật sư Trương, cô phải biết ai là sếp của mình, đừng vì người khác mà lừa dối tôi, nếu không đừng trách tôi sa thải cô. Bảo Triệu Tinh Thần, ngày mai cô ta nhất định phải đến tham dự hôn lễ của tôi, nếu không thì cả cô và cô ta cùng cuốn gói đi!"

Ơ kìa? Cái này...

Tôi đắc tội với ai chứ?

Thôi được, sếp đã lên tiếng rồi, tôi không nghe sao được?

"Cố tổng, ngài yên tâm, ngày mai tôi nhất định sẽ để phu nhân đến dự hôn lễ!"

Cố Thời Đình nghe tôi vỗ ngựk cam đoan, nở nụ cười kiểu "tôi biết ngay mà".

"Tốt nhất là ngày mai đừng giở trò gì."

Chu Mạn Mạn cười đắc ý: "Thời Đình, em đi tắm đây~"

Tuy cùng là phụ nữ, nhưng tôi phải thừa nhận, vóc dáng của Chu Mạn Mạn thực sự rất đẹp.

Cố Thời Đình nhìn bóng lưng Chu Mạn Mạn, như nghĩ ra điều gì đó: "À đúng rồi, ngày mai bảo Triệu Tinh Thần mặc chiếc sườn xám màu đỏ đó, không được mặc đồ tang tóc như vậy."

Nữ chính thích mặc váy trắng, nhưng váy cưới ngày mai cũng màu trắng mà?

"Cố tổng có muốn gọi cho phu nhân một cuộc không?"

Cố Thời Đình cười nhạt: "Giờ tôi không muốn có bất kỳ liên quan gì đến cô ta."

Được rồi, đã rõ.

3.

Ra khỏi biệt thự, tôi không về văn phòng luật mà đi thẳng đến cửa hàng đồ cúng nơi tôi từng m/ua đồ giấy cho Triệu Tinh Thần.

"Ông chủ, có sườn xám giấy màu đỏ không?"

Ông chủ gi/ật gi/ật khóe miệng: "Màu đỏ à, cô đang chê oán khí của người ch*t chưa đủ lớn sao?"

Tôi thấy thú vị: "Nghe nói ông chủ trước kia từng làm đạo sĩ?"

Ông chủ hắng giọng, ngẩng cằm: "Nếu không phải tôi có gia nghiệp phải thừa kế, thì giờ tôi đã là đạo trưởng áo tím rồi."

"Lợi hại quá ông chủ ơi... Tôi có một vụ làm thêm này, ông chủ có làm không?"

Ông chủ cũng chỉ mới ngoài hai mươi, ngoài việc kinh doanh hơi gian xảo ra thì cũng khá đơn thuần, được tôi khen một câu là bay lên tận mây xanh.

Với lại số tiền tôi đưa cũng không ít, anh ta do dự một chút rồi đồng ý.

Làm xong việc, tôi lại đến nhà hỏa táng.

Vì Triệu Tinh Thần không có người thân, Cố Thời Đình lại không chịu tin cô ấy đã ch*t, nên hũ cốt của cô ấy vẫn để ở nhà hỏa táng.

Để vạch trần lời nói dối của Triệu Tinh Thần, Cố Thời Đình đã ký giấy ủy quyền, nhờ vậy tôi mới có thể lấy hũ cốt về.

Tổng tài không tuân thủ pháp luật, nhưng tôi thì không thể.

4.

Ngày hôm sau là một ngày đẹp trời, mây đen giăng kín, sấm chớp đùng đoàng.

Khi tôi đến nơi, Cố Thời Đình và Chu Mạn Mạn đã trao nhẫn cưới xong xuôi.

Thấy tôi dẫn theo một thanh niên mà không thấy Triệu Tinh Thần đâu, sắc mặt Cố Thời Đình lập tức lạnh đi:

"Triệu Tinh Thần đâu? Cô ta còn chưa đến, chẳng lẽ cô ta không cần công ty của bố cô ta nữa à?"

Cố Thời Đình chính là dùng công ty của bố nữ chính để kh/ống ch/ế cô ấy cả đời.

"Cố tổng, đừng nóng gi/ận..."

Nói rồi tôi lấy hũ cốt của nữ chính từ trong túi ra.

Đây là hũ cốt tôi đặc biệt chọn lựa, màu sắc trầm ổn, kiểu dáng trang nhã, chỉ là về nhà tôi tra trên Taobao thì phát hiện ông chủ đã b/án đắt hơn của tôi 500 tệ.

Tôi liếc nhìn ông chủ bên cạnh, anh ta cười hì hì, chẳng hề thấy áy náy chút nào.

Nhưng số tiền này tôi đã trộn lẫn vào các hóa đơn khác để Cố Thời Đình thanh toán hết rồi.

"Tèn ten tèn ten~ Phu nhân đến rồi đây~"

Trong sảnh tiệc im phăng phắc, chỉ còn tiếng của tôi vang vọng: "Phu nhân đến rồi, đến rồi, đến rồi--"

Sự im lặng của họ là điều tôi không ngờ tới.

"Họ bị sao vậy nhỉ?" Tôi nghiêng đầu thì thầm với ông chủ.

Không nên mà, tôi đã mang Triệu Tinh Thần đến rồi cơ mà.

Sao lại không vui nhỉ?

Đúng là lòng dạ đàn ông như kim đáy biển.

Tôi lắc đầu.

Ông chủ gi/ật gi/ật khóe miệng: "Vui được mới lạ!"

5.

Cố Thời Đình là người phá vỡ sự im lặng: "Luật sư Trương, cô có ý gì? Đây là hôn lễ của tôi đấy!"

Tôi hắng giọng: "Cố tổng, nghĩa tử là nghĩa tận, khoan hãy nói chuyện hôn lễ, ngài vẫn chưa cúng bái phu nhân đúng không? Một lạy, hai lạy, ba lạy..."

Tôi giơ cao hũ cốt, màn hình lớn trên sân khấu lập tức hiện lên chi tiết hũ cốt của Triệu Tinh Thần.

Bức ảnh đen trắng trên hũ cốt nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người có mặt tại đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm