Giờ đây cô ấy đã hiểu ra rằng mọi đ/au khổ của mình đều bắt nguồn từ người mà cô từng tưởng rằng mình có lỗi, sự đảo ngược này gây ra cú sốc lớn đến nhường nào. Đặc biệt là khi nghe tin Chu Mạn Mạn mang th/ai.
13.
"Không, tôi không mang th/ai... anh đừng qua đây, đừng qua đây..."
Chu Mạn Mạn không ngừng lùi lại phía sau, đừng nhìn cô ta đang ngồi dưới đất mà kh/inh thường, tốc độ đó đến Cố Thời Đình còn không đuổi kịp.
"Mạn Mạn, em đi/ên rồi sao? Mấy hôm trước chẳng phải em nói có th/ai, bảo anh cưới em sao?"
"Nếu bà đây không nói thế thì anh chịu cưới tôi à? Rõ ràng anh nói yêu tôi, nhưng cứ nhất quyết không ly hôn với Triệu Tinh Thần, anh bảo tôi phải tin anh thế nào đây?"
Trong cơn hoảng lo/ạn tột độ, Chu Mạn Mạn cũng chẳng thèm diễn nữa, gào thét muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Cố Thời Đình.
Tôi: "Cố tổng, ngài đừng nghe tân phu nhân, cô ấy bị dọa đến ngớ ngẩn rồi, báo cáo khám th/ai lúc trước không thể là giả được!"
Chu Mạn Mạn: "Đó là giả đấy, là tôi đưa tiền cho bác sĩ làm giả đấy!"
Ừm, đây cũng là chiêu bài quen thuộc trong mấy tiểu thuyết tổng tài cẩu huyết.
Tôi lắc đầu, luật sư như tôi chẳng qua chỉ là vật trang trí, cùng lắm là phụ trách gửi đơn ly hôn cho phu nhân.
"Vậy phải làm sao đây? Cố tổng là người cực kỳ thích trẻ con mà."
Tôi tỏ vẻ đ/au lòng.
"Hì hì hì..."
Triệu Tinh Thần phát ra tiếng cười quái dị, tiếng cười lẫn trong tiếng bong bóng m/áu, òng ọc òng ọc.
"Con của tôi..."
Tiếng cười của Triệu Tinh Thần lại biến thành tiếng khóc.
"Phu nhân, đừng sợ, tôi đã để hũ cốt của con người chung với người rồi."
Tôi lấy được bằng con đường chính quy hẳn hoi, ai bảo tôi là luật sư, mọi việc của Cố Thời Đình đều do tôi lo liệu.
Lúc xuyên vào thì đúng lúc b/ệnh viện hỏi tôi xử lý thế nào.
14.
Triệu Tinh Thần đột ngột hoàn h/ồn, lúc này từ trong hũ cốt bò ra một đứa bé chưa thành hình hẳn.
Đứa bé dính đầy m/áu, tiếng khóc nhỏ như tiếng mèo con, rồi loạng choạng bò về phía Chu Mạn Mạn.
Để lại những dấu tay nhỏ xíu màu đỏ trên chiếc váy cưới của cô ta.
Chu Mạn Mạn lập tức phát đi/ên: "Không phải tôi hại cô, là Cố Thời Đình! Tôi không hề bị b/ệnh nan y, cũng chẳng cần thay thận, tôi lừa anh ta, nhưng ban đầu tôi chỉ muốn anh ta đừng bận rộn quá, quan tâm tôi hơn một chút, yêu tôi hơn một chút thôi.
Là anh ta nhất quyết muốn tìm người tương thích với tôi, hơn nữa chính tay Cố Thời Đình đã làm chuyện đó, chính anh ta làm hỏng xe của cô, rồi cố tình làm báo cáo giả, khiến con cô bị sảy..."
Đứa bé vẫn bò về phía cô ta, cái miệng nhỏ xíu cất tiếng gọi: "Mẹ, mẹ..."
Rồi chui tọt vào bụng Chu Mạn Mạn.
Chu Mạn Mạn không ngừng vỗ vào bụng mình, nhưng người và q/uỷ khác đường, cô ta sao có thể chạm vào được?
Thấy con q/uỷ nhỏ chui vào, cô ta bị dọa đến mức ngất xỉu ngay lập tức.
Chỉ là người vẫn không ngừng co gi/ật, trông như bị điện gi/ật vậy.
"Cái gì, cô không bị b/ệnh?"
Cố Thời Đình lảo đảo, ôm ngựk như thể không chịu nổi đả kích.
Chu Mạn Mạn vốn dùng sự áy náy của Cố Thời Đình để thao túng hắn, giờ nghe tin mình bị lừa, Cố Thời Đình bàng hoàng tột độ.
"Cố tổng, nếu ngài cần, tôi sẵn sàng giúp ngài kiện tân phu nhân."
Tôi đứng thẳng người, giữ vững tác phong của một luật sư. Nhưng luật sư trong tiểu thuyết bá đạo đều là bù nhìn, tôi cũng không ngoại lệ.
"Chu Mạn Mạn, tôi sẽ khiến cô phải trả giá! Luật sư Trương, ngày mai cho tập đoàn nhà họ Chu phá sản ngay cho tôi!"
À, tôi nhầm, vẫn còn lúc nhớ đến tôi.
Nhưng tôi đâu phải máy xúc, một đêm làm sao mà san phẳng nhà họ Chu được?
Thay vì c/ầu x/in tôi, chi bằng c/ầu x/in ông chủ cửa hàng đồ cúng còn thực tế hơn.
15.
Thấy tôi nhìn anh ta, ông chủ lùi lại một bước giữ khoảng cách: "Đừng nhìn tôi, yêu cầu của các người quái đản quá, tôi làm đạo sĩ bao nhiêu năm, thấy cộng lại cũng không bằng một ngày cẩu huyết kí/ch th/ích như hôm nay."
Người này được lợi còn ra vẻ, phải biết đây là tiểu thuyết tổng tài, chủ đạo chính là sự cẩu huyết kí/ch th/ích.
Nếu không nhờ thiết lập thậm chí còn chẳng bằng cái phông nền này của anh ta, đời này anh ta đừng hòng thấy được cốt truyện chính.
"Tinh Thần, chúng ta đừng ly hôn được không?"
Cố Thời Đình cũng biết co biết duỗi, thấy Chu Mạn Mạn lộ ra bản chất á/c đ/ộc, liền bật ngay chế độ "truy thê hỏa táng tràng".
Xem ra sự dẫn dắt của tôi rất hiệu quả.
"Giờ Chu Mạn Mạn đã nhận hình ph/ạt thích đáng rồi, em sống lại đi, hai ta không ly hôn nữa, sinh vài đứa con, sống hạnh phúc, được không?"
Triệu Tinh Thần với đôi mắt đục ngầu cứng đờ nhìn hắn, rồi nở một nụ cười rạng rỡ, để lộ cả phần nướu đầy m/áu.
Cố Thời Đình tưởng cô đồng ý, liền bảo tôi: "Luật sư Trương, cô mau sắp xếp cho phu nhân sống lại đi, tiện thể đưa đứa bé trở lại bụng phu nhân luôn."
Ơ kìa? Cái này...
Đây không phải chuyện pháp luật có thể giải quyết được nữa rồi.
Tôi nhìn ông chủ, ông chủ nhún vai, đây cũng không phải chuyện pháp sư có thể giải quyết.
Muốn giải quyết chắc phải đổi thể loại, biết đâu khoa học viễn tưởng hay tiên hiệp thì được.
16.
"Nhanh lên! Lúc trước bảo cô đưa phu nhân đến dự hôn lễ, cô chẳng phải cũng mang đến được đó sao? Tôi tin vào năng lực của cô!"
Cái quái gì, lại còn PUA cả tôi à?
Cố Thời Đình vẫn đắm chìm trong niềm vui truy thê thành công, nhưng hắn không biết rằng "món chính" thường được để dành đến cuối cùng.
Triệu Tinh Thần bay đến trước mặt hắn, thè chiếc lưỡi dài ra, li/ếm một vòng trên mặt mình, trong chớp mắt biến thành một khuôn mặt m/áu me, dưới ánh đèn xanh trên đỉnh đầu, tỏa ra vẻ kinh dị cõi âm.
Cố Thời Đình theo bản năng nuốt nước bọt.
Triệu Tinh Thần cười hì hì, muốn duỗi lưỡi ra, nhưng cô quên mất lúc nãy li/ếm mặt mình, lưỡi đã quấn quanh cổ mấy vòng, thắt thành nút ch*t rồi.
Triệu Tinh Thần điều khiển mái tóc, quấn ch/ặt lấy Cố Thời Đình.
Phải nói là trước đó Cố Thời Đình vẫn tự phụ cho rằng chỉ cần mình vẫy tay, Triệu Tinh Thần chắc chắn sẽ trở về vòng tay hắn như xưa.
Nhưng hắn đã bỏ qua một vấn đề quan trọng, đó là Triệu Tinh Thần hiện tại đã ch*t, còn trở thành một lệ q/uỷ đầy oán khí.
Không phải loại người dương gian như hắn có thể đối phó được.
"Tinh Thần, em đừng dọa anh, anh sợ lắm..."
Cố Thời Đình muốn chạy đã không kịp, những sợi tóc quấn hắn ch/ặt như cái bánh chưng, kéo đến trước mặt Triệu Tinh Thần.