Triệu Tinh Thần ú ớ nói cái gì đó, nhưng vì lưỡi quá dài nên chẳng ai nghe rõ cô đang nói gì.

Sau đó, trên màn hình chiếu, chiếc lưỡi đầy m/áu của Triệu Tinh Thần chậm rãi li/ếm qua mặt Cố Thời Đình.

Để lại những vệt m/áu nhầy nhụa trên mặt hắn.

17.

Tôi không ngờ Triệu Tinh Thần lại bung xõa đến thế.

Tiếng nôn ọe vang lên không ngớt xung quanh tôi.

Chẳng ngửi thấy mùi m/áu 🩸 đâu, chỉ thấy toàn mùi nôn mửa.

"Ọe, cái này, ọe, kinh t/ởm quá..."

Ông chủ cửa hàng đồ cúng cũng không nhịn được mà bắt đầu nôn thốc nôn tháo.

"Tinh Thần, tôi c/ầu x/in cô tha cho tôi, tôi sai rồi, tôi không nên hại cô, tất cả đều tại tôi lúc đó không hiểu tình yêu, giờ thì tôi hiểu rồi..."

"Đi theo tôi, xuống dưới đó..."

Hai câu này của Triệu Tinh Thần tôi mới nghe rõ.

"Đừng, đừng, Tinh Thần, cô quên công ty của bố cô rồi sao? Nếu tôi ch*t, công ty của bố cô phải làm sao? Đó là tâm huyết cả đời của ông ấy đấy!"

Nhắc đến bố, biểu cảm của Triệu Tinh Thần lại trở nên đ/au buồn.

Từ nhỏ mẹ cô đã mất, là bố nuôi cô khôn lớn, vì cô mà ông cũng không đi bước nữa.

Khi còn nhỏ không có tiền, bố cô vừa cõng cô trên lưng, vừa bôn ba bên ngoài.

Có thể nói công ty chính là một thành viên khác trong gia đình họ.

Nhưng sau đó, bố của Triệu Tinh Thần vì bị đối tác lừa gạt, lên cơn đ/au tim và qu/a đ/ời ngay tại chỗ.

"Cố tổng yên tâm, bố của phu nhân chắc chắn sẽ không để bụng đâu, ông cụ tin tưởng Cố tổng như vậy, ngay cả đối tác cũng chọn công ty có qu/an h/ệ tốt với Cố tổng, phải không phu nhân?"

Ông chủ bĩu môi: "Cô đây là muốn cho Cố tổng của các người ch*t thật à?"

"Đừng nói bậy, đây gọi là truy thê hỏa táng tràng!"

"Truy thê thì chưa thấy, nhưng hỏa táng tràng thì gần xong rồi đấy."

Ông chủ ngoài miệng nói vậy, nhưng nãy giờ cũng đã hiểu sơ qua về những việc Cố Thời Đình đã làm.

"Thôi bỏ đi, lần này coi như khuyến mãi cho cô đấy."

Không đợi tôi hiểu ra chuyện gì, ông chủ trực tiếp gọi h/ồn bố của Triệu Tinh Thần lên.

18.

"Ông chủ, sao cái này không cần hũ cốt nữa vậy?"

Ông chủ đắc ý nhìn tôi một cái: "Th/ủ đo/ạn cao cấp nhất chính là, muốn mời ai thì mời người đó."

Tôi trầm tư gật đầu: "Lợi hại thật."

Ông cụ còn có chút ngơ ngác, nhưng khi nhìn thấy Cố Thời Đình, ông lập tức phản ứng lại, khuôn mặt tái mét tỏa ra sự gi/ận dữ tột độ:

"Cố Thời Đình, đồ khốn kiếp, ngươi liên kết với kẻ ngoài bức ch*t ta, giờ lại hại ch*t con gái ta, ta không tha cho ngươi đâu!"

Ông cụ thực tế hơn Triệu Tinh Thần nhiều, hai người một kẻ li/ếm, một kẻ đ/ấm hắn tới tấp.

Q/uỷ đá/nh người không nhìn thấy vết thương ngoài da, nhưng toàn là nội thương.

Mặt Cố Thời Đình chốc lát đã trắng bệch.

Bên kia, con q/uỷ nhỏ cũng từ bỏ Chu Mạn Mạn, bò đến dưới chân Cố Thời Đình, rồi men theo ống quần hắn bò lên, chui tọt vào bụng hắn.

Bụng dưới của Cố Thời Đình lập tức phình to ra, không khác gì mang th/ai năm sáu tháng.

Thắt lưng hàng hiệu căng đ/ứt, rồi hắn bắt đầu có phản ứng sinh đẻ.

Tôi hét lớn: "Phu nhân, ông cụ, Cố tổng sắp sinh rồi!"

Hai con q/uỷ cười hì hì: "Không sao, chúng ta đỡ đẻ thay cho hắn."

19.

Cố Thời Đình đã không thể nói nên lời, miệng hắn bị nhét đầy tóc của Triệu Tinh Thần, chỉ có thể ú ớ bày tỏ sự phản kháng, trong mắt không còn vẻ kiêu ngạo không coi ai ra gì như trước, chỉ còn lại nỗi sợ hãi vô tận.

Bàn tay q/uỷ của ông cụ xuyên qua cơ thể hắn, lục lọi hồi lâu bên trong.

Tuy tay q/uỷ vô hình, nhưng dáng vẻ của Cố Thời Đình trông có vẻ rất đ/au đớn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, làm những vệt m/áu trên mặt chảy thành dòng.

"Tèn ten tèn ten, ra rồi này!"

Giọng nói vui vẻ của ông cụ vang vọng trong sảnh tiệc.

Trên màn hình chiếu, thứ trong tay ông cụ không phải là đứa bé.

"Hóa ra là quả thận à, nhầm rồi nhầm rồi, làm lại~"

Rồi ông cụ th/ô b/ạo nhét nó lại, nhưng vị trí nhét có chút sai lệch.

Sau đó ông cụ lại nheo mắt lục lọi bên trong một lát: "Tìm thấy rồi!"

Chỉ thấy mắt Cố Thời Đình đột nhiên trợn ngược, hơi thở lập tức tắc nghẽn.

Ông cụ rút tay ra, trong tay là một trái tim đang đ/ập.

"Ôi chao, ôi chao, người già rồi đúng là vô dụng, lại nhầm rồi."

Ông cụ lắc đầu, nhét trái tim vào vị trí bàng quang.

"Yên tâm đi con rể, lần này ta nhất định tìm đúng chỗ~"

Lần này ông cụ thực sự tìm đúng chỗ rồi, ông lôi con q/uỷ nhỏ ra ngoài.

Giống như sinh đẻ bình thường, con q/uỷ nhỏ vừa ra đời đã bắt đầu khóc "a a a".

Chỉ vì sinh non nên tiếng khóc rất yếu ớt, nghe chẳng khác nào tiếng mèo kêu.

"Lúc cưỡ/ng ch/ế ph/á th/ai, nó vẫn còn sống, tôi đã nghe thấy tiếng khóc của nó, y hệt như bây giờ."

Triệu Tinh Thần buông Cố Thời Đình ra, khôi phục lại vẻ "bình thường".

20.

Cô nhìn đứa bé q/uỷ đ/áng s/ợ đó bằng ánh mắt từ ái:

"Bảo bối, từ nay về sau gia đình chúng ta không bao giờ chia lìa nữa."

"Ôi chao, cháu ngoại nhỏ của ta đáng yêu quá."

Con q/uỷ nhỏ hạnh phúc nằm trong lòng mẹ, phát ra tiếng cười của trẻ sơ sinh bình thường.

Tôi không kìm được mà lau nước mắt.

Nếu không phải tại tên tra nam Cố Thời Đình này, thì gia đình này cũng hạnh phúc biết bao.

Cố Thời Đình ngã gục xuống đất, lúc này đáng lẽ nên ngậm miệng lại cho xong, nhưng cái miệng hắn cứng quá, sống ch*t không chịu yên:

"Nó là con trai ta, là người nhà họ Cố của ta..."

"Người nhà họ Cố? Hừ, ta đã tìm cho nó một người bố mới rồi!"

Nói rồi Triệu Tinh Thần búng tay một cái, một chàng trai cao 1m88, có tám múi bụng xuất hiện trên sân khấu.

Trên màn hình, khuôn mặt của chàng trai đẹp đến hoàn hảo, không góc ch*t.

Tôi không thể không giơ ngón tay cái lên với ông chủ: "Tay nghề ông chủ đỉnh thật!"

"Đó là đương nhiên, tôi phải kết hợp khuôn mặt của mấy đỉnh lưu mới vẽ ra được đấy..."

Đỉnh lưu: Cảm ơn, tôi cảm thấy bị xúc phạm.

Chàng trai tự nhiên ôm lấy Triệu Tinh Thần, Triệu Tinh Thần tựa đầu vào vai anh ta, trong lòng ôm con.

Nhìn thế nào cũng là một gia đình ba người hạnh phúc.

Ông cụ cười ha hả: "Người con rể này ta ưng!"

Cố Thời Đình không màng hình tượng bò về phía trước: "Không được, cô vẫn chưa ly hôn với ta, cô vẫn là vợ của ta! Luật sư Trương, cô mau nói gì đi chứ!"

21.

Cuối cùng thì kiến thức chuyên môn của tôi cũng có chỗ dùng rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
10 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm