Con chồn tôi vẽ trên giấy lại trở nên sống động hơn vài phần.
[Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Phim huyền huyễn à? Chắc chắn là do tôi thức khuya quá nên bị ảo giác rồi.]
[Hóa ra tôi vào nhầm kênh, đây không phải chương trình "Đến gần khoa học", mà là phim điện ảnh kinh dị.]
[Do tôi ít chữ, chỉ biết dùng một từ "vãi" để thể hiện sự ngưỡng m/ộ đối với chủ kênh, à không, đối với đại tiên.]
[Sợ phát khóc, tối không dám đi ngủ nữa, cứ lật chăn ra là lại thấy Thẩm Triết, ôi không, là chồn tinh.]
Sau khi khuất phục được con chồn tinh này, tôi hơi kiệt sức nên đã tắt livestream.
Lúc thoát ra, có một người tên là "Siêu cấp may mắn" gửi cho tôi một tin nhắn.
Nhưng h/ồn lực của tôi đã chẳng còn lại bao nhiêu, nên tôi cũng không để ý tới.
Hơn nữa, sát khí của con chồn này quá nặng, tôi còn phải luyện hóa kỹ càng mới có thể hấp thụ tu vi của nó.
Cùng lúc đó, từ khóa "Thẩm Triết kinh thành là chồn tráo chúa" lặng lẽ leo lên bảng tìm ki/ếm thịnh hành.
Bình luận đứng đầu là: "Không biết kẻ xui xẻo nào đã bị nó cư/ớp mất cuộc đời của một thiếu gia giàu có?"
5
Ngày thứ hai livestream, phòng phát sóng có thêm rất nhiều khán giả, phần lớn đều bị thu hút bởi sự kiện Thẩm Triết, cũng có một số người được khán giả hôm qua giới thiệu tới.
[Mấy ông anh lại tới chiêm ngưỡng đại sư à?]
[Rất muốn nhờ đại sư vẽ cho một bức chân dung, nhưng lại cảm thấy tà môn quá.]
[Không cần vẽ chân dung, tôi cũng biết ông là thứ gì, hôm qua chẳng phải chính ông nói, Thẩm Triết là chồn, ông là chuột sao.]
[Người anh em, cái này mà ông cũng nhớ, hôm qua tôi chỉ nói bừa thôi, giờ tôi cực kỳ ngưỡng m/ộ đại sư.]
...
Vừa mới bắt đầu, một khán giả có tên "Fan cuồ/ng Bạch Chỉ Lan" đã tặng thẳng cho tôi hai mươi chiếc kho báu.
Tôi bấm vào kết nối, một người đàn ông đeo kính gọng vàng xuất hiện trên màn hình, mặt hắn tái nhợt như thể đã lâu không nhìn thấy ánh mặt trời.
"Chào chủ kênh, cô có thể giúp tôi vẽ một bức chân dung của nữ thần được không? Tôi đã năm năm rồi không gặp cô ấy, tôi muốn nhìn lại dáng vẻ cô ấy mặc sườn xám màu tím."
Hắn cầm một tấm ảnh cho tôi xem, người phụ nữ trong ảnh mặc chiếc váy voan màu xanh nhạt, trông vô cùng dịu dàng, đoan trang.
Tôi cứ thấy người phụ nữ này quen quen, nhưng lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Khung chat livestream cưỡng ép phổ cập kiến thức cho tôi.
[Người trong ảnh chẳng phải là ảnh hậu Bạch Chỉ Lan đã tuyên bố giải nghệ sao?]
[Kể từ khi Bạch Chỉ Lan rút lui khỏi giới giải trí năm năm trước, làng giải trí không còn mỹ nhân cổ điển chính thống nào nữa.]
[Nhắc mới nhớ, tôi cũng năm năm rồi không thấy Bạch Chỉ Lan xuất hiện trên màn ảnh, chủ kênh mau đồng ý đi, chúng tôi cũng muốn xem.]
Tôi nhìn Bạch Chỉ Lan trong ảnh, gương mặt xinh đẹp tĩnh lặng ấy bao phủ một nỗi buồn man mác, giống như một chiếc ly lưu ly dễ vỡ.
Tôi không nhịn được mà nhíu mày, nhìn người đàn ông với vẻ đầy ẩn ý: "Anh chắc chắn muốn tôi vẽ cô ấy chứ?"
Hắn mím đôi môi mỏng không một chút huyết sắc, khẽ nói: "Chắc chắn."
Tôi nhấc bút tụ linh chấm một ít mực sa tử, phác họa trên giấy da cừu. Bức tranh này không khó, chỉ vài nét là xong.
Tôi đưa bức chân dung ra trước màn hình, người đàn ông nhìn thoáng qua rồi đột nhiên cười đi/ên cuồ/ng không dứt: "Ha ha ha ha ha… cô vẽ cái gì thế này?"
Trong tranh chỉ có một bóng mờ màu tím không rõ ràng, thấp thoáng có thể nhận ra hình người, nhưng lại không có phần thân dưới, chỉ lơ lửng giữa không trung.
"Đây chính là Bạch Chỉ Lan."
Người đàn ông kính gọng vàng kh/inh miệt: "Hôm qua cô vạch trần bộ mặt thật của Thẩm Triết, tôi còn tưởng cô là bậc cao nhân gì, giờ xem ra cũng chỉ là một kẻ l/ừa đ/ảo giang hồ, ăn may mới phát hiện ra sự thật."
Bị hắn chất vấn như vậy, tôi không hề tức gi/ận mà chỉ hỏi ngược lại: "Vậy anh nghĩ cô ấy nên là cái gì?"
Trong mắt hắn thoáng qua tia hoài niệm và nỗi đ/au khó nhận ra: "Cô ấy à, chẳng qua chỉ là một người đàn bà ng/u ngốc thôi."
Một số fan của Bạch Chỉ Lan trong phòng livestream không vui.
[Nhìn cái vẻ của ông kìa, cứ như mình thông minh lắm, đồ thông minh giả tạo.]
[Lúc nãy còn nói là nữ thần, giờ lại thành đàn bà ng/u ngốc, ông lật mặt nhanh như lật bánh tráng vậy, người anh em ạ.]
[Nói như thể ông thân với nữ thần lắm vậy, thực tế có khi nữ thần còn chẳng biết ông là con mèo con chó nào đâu.]
Khung chat ch/ửi bới dữ dội, nhưng người đàn ông kính gọng vàng như thể không nhìn thấy, vẻ mặt khá thất vọng nói với tôi: "Xem ra là tôi đặt kỳ vọng vào cô quá cao rồi."
Sau đó hắn tắt kết nối. Màn hình bên kia đã tối đen, nhưng tôi biết hắn vẫn chưa đi đâu. Dù sao hắn cũng rất muốn có người biết về những việc mình đã làm.
Tôi nhìn thẳng vào ống kính, thản nhiên lên tiếng: "Anh có phải có một chiếc ô, mặt ô mịn màng như mỡ đông, cán ô sáng bóng như ngọc thạch đúng không?"
6
Quả nhiên, chỉ một lát sau, người đàn ông kính gọng vàng lại yêu cầu kết nối, gương mặt tái nhợt ấy vì kích động mà ửng hồng: "Sao lúc nãy không nói sớm, tôi đúng là có một chiếc ô, cô muốn xem không?"
Nói xong, hắn tự mình lấy ra một chiếc hộp gỗ đào đen, cẩn thận lấy từ trong hộp ra một chiếc ô giấy dầu trắng lạnh mịn màng, khẽ vuốt ve những đường vân trên thân ô, rồi say đắm đặt một nụ hôn lên đó.
"Chiếc ô này là do tôi tự tay làm, tác phẩm mà tôi hài lòng nhất."
"Sao lại không hài lòng được chứ? Dù sao nó cũng được làm từ chính nữ thần của anh mà."
Người đàn ông kính gọng vàng nghe vậy không hề ngạc nhiên: "Có thể nhìn ra điều này, cô đúng là có chút bản lĩnh. Vậy tại sao lúc nãy lại vẽ cô ấy thành bộ dạng đó?"
Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại: "Còn anh thì sao? Tại sao lại biến cô ấy thành một chiếc ô?"
"Cô thì biết cái gì? Tôi chỉ muốn giữ lại vẻ đẹp của cô ấy, cô ấy đẹp như vậy, sinh ra là để dành cho màn ảnh. Tôi sẽ khiến cô ấy vươn ra thế giới, nổi tiếng toàn cầu, vậy mà cô ấy lại tuyên bố giải nghệ. Tôi đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết để nâng đỡ cô ấy, tại sao cô ấy có thể nói bỏ là bỏ, tại sao cô ấy dám không nghe lời tôi?"
[Đồ súc vật, sao hắn có thể làm ra chuyện tà/n nh/ẫn như vậy!]
[Thảo nào năm năm rồi không có tin tức gì về nữ thần, hóa ra cô ấy đã gặp nạn từ năm năm trước.]
[Tại sao Bạch Chỉ Lan bị hại năm năm rồi mà không ai phát hiện ra, cô ấy không có gia đình sao? Sao có thể để con súc vật này nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật lâu như vậy!]
Sắc mặt người đàn ông kính gọng vàng dần trở nên đi/ên lo/ạn: "Thế là tôi bỏ th/uốc ngủ vào nước cô ấy uống, khiến cô ấy chìm vào hôn mê, rồi dùng d/ao phẫu thuật từng chút một rạ/ch da cô ấy, từ trên vai từ từ l/ột lấy nguyên một mảng da."