Ngày xuân

Chương 4

28/06/2025 23:55

Tôi nói với anh ấy không sao đâu, chỉ là một nụ hôn thôi. Chẳng là gì cả. Tôi biết người anh ấy thích là chị, không sao hết. Miễn là anh ấy vui là được.

"Chị sợ độ cao, nhưng anh ấy thực ra rất thích thể thao mạo hiểm. Chị biết không? Tôi cũng thích.

"Tôi và anh ấy cùng đi tàu lượn siêu tốc, cùng đi nhảy bungee. Đó là một cách giải tỏa căng thẳng. Chúng tôi hôn nhau ở điểm cao nhất của tàu lượn, rồi nó lao xuống nhanh như chớp. Cảm giác mất trọng lực đó hòa lẫn với những nụ hôn đi/ên cuồ/ng. Kí/ch th/ích lắm đấy."

Tôi kìm nén đến nghẹt thở cơn xung động muốn hắt tách cà phê nóng bỏng vào mặt Tần Sương Sương để bảo cô ta im miệng.

Nhưng cô ta vẫn tiếp tục.

"Chúng tôi hôn nhau ngày càng nhiều, ngày càng tự nhiên. Có khi là anh ấy chủ động, có khi là tôi.

"Anh ấy rất áy náy. Với cả chị, lẫn tôi.

"Tôi cũng liên tục nói với anh ấy, không sao cả. Tôi sẵn sàng vì anh ấy mà trở thành kẻ sống trong bóng tối. Anh ấy ôm tôi, tôi nói tôi không muốn anh ấy cảm thấy áp lực. Nếu anh ấy thấy như vậy sẽ khiến mình khó chịu, tôi sẵn sàng buông tha, chia tay với anh ấy.

"Lúc đó tôi ngồi vắt ngang trên đùi anh ấy, ánh mắt anh ấy có chút bàng hoàng, có chút mê muội. Thậm chí bàn tay anh ấy khoanh quanh eo tôi vô thức siết ch/ặt lại.

"Chị xem, đàn ông là vậy đấy. Trong lòng đã có người yêu, vẫn có thể rung động trước một cô gái khác ngưỡng m/ộ mình đến cực độ.

"Anh ấy thích chị thì sao? Đâu ngăn cản được việc anh ấy thích tôi chứ?

"Mọi thứ tôi làm, có gì đặc biệt không?" Tần Sương Sương phơi bày mọi thứ liên quan đến Dung Thận trước mặt tôi, "Có đặc biệt đến mức hơn cả hai mươi năm tình nghĩa giữa hai người không?

"Tôi nghĩ chắc chắn là không.

"Thế mà anh ấy vẫn sa ngã đấy thôi?

"Từ gh/ét đến áy náy, từ áy náy đến thương xót, từ thương xót đến thích, thậm chí không đầy một năm.

"Theo nghĩa này, chị cũng có thể xem là tôi giúp chị thử thách anh ấy, đáng tiếc là anh ấy không vượt qua được.

"Không cần cảm ơn tôi đâu. Girls help girls mà."

Cô ta nói thật nhiều. Tôi cười lạnh.

"Việc này có lợi gì cho cô? Cô thích Trần Nghiêm, lại muốn Dung Thận?"

"Trần Nghiêm rất tốt. Chiêu thức tôi dùng với Dung Thận, hoàn toàn vô hiệu với anh ấy. Anh ấy là người đàn ông có tính thách thức nhất mà tôi từng gặp." Tần Sương Sương cười.

"Sẽ có một ngày, anh ấy sẽ trở thành kẻ quỵ lụy dưới váy tôi. Trước lúc đó, tôi cũng có thể chọn vài người khó để luyện tay chứ sao? Càng khó mới kí/ch th/ích được khát vọng chinh phục của tôi.

"Như kiểu Dung Thận đây, chủ tịch hội sinh viên, nhân vật hoàn hảo, lại có bạn gái quen nhau năm năm, tri kỷ hai mươi năm.

"Người như vậy ngoại tình, nói ra ai tin chứ? Vậy mới thú vị."

Tôi hoàn toàn không nói nên lời.

Sao lại có người như thế, còn mang đến trước mặt tôi để khoe khoang...

"Vì vậy, chị tránh xa Trần Nghiêm ra nhé." Tần Sương Sương nghiêm túc nói, "Chị cũng không muốn đ/au lòng thêm lần nữa, phải không, Hứa học tỷ?"

10

"Cô nói nhiều như vậy, chỉ để tôi tránh xa thầy Trần?" Tôi nhìn Tần Sương Sương, "Hả, cô đúng là trơ trẽn vô sỉ, không có giới hạn nào cả.

"Nhìn bạn trai người khác vì mình mà sa ngã, cảm thấy rất đắc ý, rất kí/ch th/ích hả? Cuộc đời cô nghèo nàn, nhàm chán đến vậy sao? Không có sự yêu thích và mê đắm của đàn ông, cô không có được cảm giác thỏa mãn ư? Cô lấy đó làm vui, chẳng bao giờ thấy bản thân mình như vậy đáng thương đáng kh/inh sao?

"Đàn ông thích phụ nữ thế nào, cô có thể trở thành thế ấy, như thể cô sinh ra là để làm hài lòng họ.

"Thời gian của cô, tinh lực của cô, tính cách của cô, tất cả mọi thứ của cô đều có thể vô điều kiện nhượng bộ vì điều đó sao?

"Nếu cô cho rằng, khiến một người đàn ông này đến người đàn ông khác vì mình mà sa ngã, chính là giá trị cuộc đời, là sức hấp dẫn nhân cách của cô, vậy tôi vô cùng thương cảm cho cô.

"Còn thầy Trần. Tôi nghĩ, như cô nói, chiêu thức của cô không tác dụng với anh ấy, là bởi vì anh ấy sẽ không bao giờ thích một người... nông cạn vô tri, không có giới hạn, và nhân cách không đ/ộc lập."

"Hình như Hứa học tỷ nổi gi/ận rồi nhỉ..." Tần Sương Sương nhìn tôi, "Không thì thế này, tôi trả anh Dung Thận cho chị, tôi cam đoan không tìm anh ấy nữa. Chị cũng đừng tiếp tục qua lại với Trần Nghiêm nữa được không?

"Dù sao chị với anh Dung Thận thân thiết thế, tình cảm nhiều năm như vậy, chị nỡ lòng từ bỏ anh ấy sao? Trong lòng anh ấy, chị thực sự rất quan trọng đấy.

"Hành động thân mật nhất chúng tôi làm cũng chỉ là hôn và ôm thôi. Dù có động tình đến mấy, anh ấy cũng thà đi tắm nước lạnh chứ không đi đến bước cuối cùng với tôi.

"Có lần anh ấy say, gọi điện cho chị lúc chị đang bận làm thí nghiệm không nghe máy, tôi tình nguyện đưa anh ấy về. Rồi đưa anh ấy đến khách sạn mở phòng.

"Tôi gọi anh ấy là Dung Thận. Tôi biết chị vẫn gọi anh ấy như vậy. Anh ấy ôm tôi dịu dàng, gọi tên chị. Anh ấy cúi đầu dựa vào vai tôi, dụi dụi đầy uất ức.

"Anh ấy nói, Thiển Thiển, anh không cố ý uống nhiều rư/ợu thế đâu. Tôi nói không sao, rồi anh ấy áp sát hôn tôi. Hóa ra anh ấy với chị, ngay cả nụ hôn cũng dịu dàng đến thế.

"Sau đó, ngay trong lúc mơ màng như vậy, anh ấy phát hiện ra tôi không phải chị. Thậm chí loạng choạng chạy vào nhà vệ sinh tự khóa cửa lại.

"Có một hiệu ứng gọi là hiệu ứng cửa sổ vỡ. Nhiều người vì nghĩ đã phá vỡ giới hạn rồi, nên cứ hạ thấp giới hạn mãi. Nhưng anh Dung Thận, luôn tuân thủ đường ranh thấp nhất đó. Không hoàn toàn buông xuôi bất cần."Hứa học tỷ... tôi nghĩ anh ấy vì chị nên mới kiên định thế, phải không?" Tần Sương Sương cười.

"Chia tay với anh Dung Thận, chị trong lòng chắc khó chịu lắm nhỉ. Anh ấy tốt với chị như vậy, hai người nhất định rất yêu nhau.

"Trong lòng chị chẳng từng nghĩ, qua chuyện này, anh ấy sẽ đối xử tốt với chị gấp bội, gặp phải cô gái như tôi lần nữa, cũng nhất định sẽ kiên quyết từ chối, không bao giờ sụp hố nữa.

"Như thế, anh ấy lại là Dung Thận hoàn hảo, yêu chị như xưa. Như vậy chẳng tốt sao?"

"Anh ấy đã biết lỗi rồi. Vào ngày chị chia tay anh ấy, anh ấy đã c/ắt đ/ứt với tôi. C/ắt đ/ứt sạch sẽ.

"Anh ấy còn đưa tôi một khoản tiền, bảo tôi đừng bao giờ xuất hiện trước mặt hai người nữa. Anh ấy không đổ hết trách nhiệm lên tôi, chỉ nói bản thân không kiềm chế được, anh ấy có lỗi rất lớn."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 LẨU ĐÊM Chương 8
4 10 năm vây hãm Chương 10
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Chiêu (Đông Phương Đào)

Chương 7
Tiết Trung Nguyên, sau khi lễ Phật cầu an tại chùa, người trở về thành. Thanh mai trúc mã là Chu Yển cùng bạn thân Thẩm Oánh cố ý chia làm hai ngả, bỏ lại ta nơi ngã rẽ. Họ cá cược xem ta sẽ đuổi theo xe ngựa của ai. Hai người vốn như nước với lửa, nhưng lại thích đem ta ra làm trò cá cược. Cược xem bát canh ngọt độc nhất, ta sẽ dâng cho kẻ nào? Cược xem hội đèn đêm Thất Tịch, ta sẽ cùng ai dạo phố? Canh ngọt có thể chia làm hai, hội đèn cũng có thể ba người cùng chung lối. Song, chẳng thể xẻ đôi thân ta để đuổi theo xe ngựa của cả hai người. Ta vô cùng khó xử, đứng nơi ngã ba suy nghĩ hồi lâu, lo lắng đến bật khóc. Cho đến khi trời sập tối, một chiếc xe ngựa từ phía sau đi tới. Thôi Nhàn bước xuống, chỉ tay về phía sau lưng ta, hỏi rằng: 'Cớ sao nhất định phải chọn hai con đường kia? Đường quan lộ chẳng phải gần hơn sao?'. Khi ấy ta mới hay, hóa ra còn có con đường thứ ba. Một tháng trước, Thôi Nhàn cùng Ôn di mẫu từ kinh thành trở về Túc Châu, có hỏi chuyện hôn sự của ta và Chu Yển còn hiệu lực hay chăng. Nếu chẳng còn tính nữa, Thôi gia muốn cưới ta về kinh thành. Nếu gả đi kinh thành, chắc hẳn ta chẳng cần phải khó xử đến nhường này. Nghĩ đoạn, ta đưa tay nắm lấy ống tay áo của Thôi Nhàn.
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Tinh Linh Chương 6