Bầu không khí trở nên căng thẳng. Phó Diên phản ứng nhanh, nở nụ cười chuyên nghiệp, siết ch/ặt tay Tô Duy.

- Thì ra là em trai, xin lỗi vì hiểu nhầm nhé.

- Ông là ai mà tự nhiên nhận bà con?

- Không phải nhận bừa đâu, tao là anh rể mày đây.

Tô Duy: ?

Tôi: ...

8

Tôi đuổi Tô Duy về phòng, ngồi nói chuyện với Phó Diên trên sofa.

Anh ta liếc nhìn nội thất trong phòng, nghe tôi kể lại mọi chuyện trước đây.

- Vậy là em chỉ vì tiền mới đến chăm sóc anh?

- Ừ.

- Thế việc thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với anh cũng không phải tự nguyện?

...

Nhắc đến chuyện này, tôi cảm thấy x/ấu hổ. Rốt cuộc anh ấy chỉ coi tôi là Trình Y Y...

Ánh mắt anh đăm chiêu nhìn tôi như đang suy nghĩ điều gì. Tôi sợ anh nổi gi/ận sẽ trút lên em trai mình. Bởi chính vì em trai ốm nặng, tôi mới ký hợp đồng đó.

- Thưa Phó tiên sinh, xin lỗi vì đã lừa anh. Nếu anh tức gi/ận, tôi... tôi...

Tôi nghĩ mãi mà không biết lấy gì bồi thường cho anh.

Phó Diên nhìn biểu cảm lo lắng của tôi bật cười.

- Đúng là rất tức thật, em dám trốn anh đến...

Tiếng gõ cửa vang lên. Tôi ra mở cửa thì là Lý Vân Phiên - hàng xóm kế bên. Anh ấy cũng là người Trung Quốc, làm thiết kế nội thất, thường giúp đỡ tôi.

- Mạn Mạn, hôm nay đồng nghiệp cho tôi nhiều cua lắm. Nhớ hôm trước em nói thèm ăn nên mang sang biếu đây.

Lý Vân Phiên cười đưa tôi một thùng xốp. Tôi chỉ nói đùa mà anh ấy nhớ mãi.

- Cảm ơn anh.

- Đừng khách sáo, sau này cần gứ cứ nói nhé.

Anh ấy nhiệt tình liếc nhìn phòng khách.

- Thì ra em có khách, vậy tôi không làm phiền nữa.

- Lát nữa cơm nước xong em sẽ qua mời anh.

- Được.

Chúng tôi thường xuyên dùng bữa cùng nhau. Có hôm tôi tăng ca ở trung tâm, Tô Duy cũng qua nhà anh ấy ăn cơm. Qua lại thân thiết, chúng tôi trở thành bạn tốt của nhau.

Đóng cửa lại, Phó Diên đang nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi hơi khó chịu với ánh mắt đó của anh từ khi anh sáng mắt trở lại, luôn khiến người ta bất an.

- Thưa Phó tiên sinh, trời đã tối rồi, em đã nói hết những điều cần nói.

- Nếu được, chúng ta hãy quên hết chuyện cũ đi.

Tôi siết ch/ặt vạt áo, lòng dâng lên chua xót. Trong thâm tâm, tôi vừa sợ anh trả th/ù, vừa sợ từ nay không được gặp anh nữa.

Phó Diên nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.

- Quên? Em mơ đẹp đấy.

- Ý anh là sao?

- Lần này anh tìm em là để...

Ánh mắt anh dán vào thùng cua, đột ngột đổi giọng: "Có việc cần nhờ em giúp."

Tôi ngơ ngác:

- Em giúp được gì cho anh?

- Trình Y Y lại bỏ trốn rồi. Anh cần tìm người giống cô ta để kết hôn.

...

Lồng ng/ực tôi đ/au nhói như bị kim châm. Lại là thế thân ư? Đúng vậy, tôi chỉ có giá trị đó thôi.

- Thưa Phó tiên sinh, lần này em không thể đồng ý.

- Tại sao? Anh có thể trả tiền, hoặc em muốn gì?

- Không phải vấn đề tiền bạc. Chỉ là em... muốn sống tốt cho chính mình.

Nỗi cay đắng suốt một năm qua đã đủ rồi, tôi không muốn lặp lại nữa.

Phó Diên không sốt ruột, thong thả đứng dậy.

- Không sao, em suy nghĩ kỹ rồi trả lời anh sau.

9

Tôi tưởng mình sẽ kiên quyết từ chối giao dịch này. Nhưng bệ/nh Tô Duy tái phát.

Khi đưa em vào viện, tôi sợ đến mức nghẹt thở. Bác sĩ nói em phải nằm viện dưỡng bệ/nh theo dõi, chờ quyết định có phải mổ hay không.

Lại một khoản chi lớn. Tôi nhìn số dư trong điện thoại thở dài.

Phó Diên không biết nghe tin từ đâu, đến thăm Tô Duy. Anh đề nghị chuyển em tôi vào bệ/nh viện cao cấp hơn. Hơn nữa quốc tịch của Tô Duy không ở đây, muốn thi đại học thì sớm muộn cũng phải về nước.

Trong lòng tôi giằng x/é. Cuối cùng, đành phải khuất phục trước hiện thực.

...

Ngồi trên máy bay cùng Phó Diên, tôi vẫn ngỡ như trong mơ. Tôi sắp kết hôn với người mình thích rồi. Dù là thân phận của kẻ khác.

Phó Diên nắm tay tôi, quen thuộc xoa xoa đầu ngón tay.

- Buồn ngủ thì ngủ đi, quầng thâm mắt em nặng thế này, dạo này không ngủ được à?

Tôi rút tay lại, bị anh siết ch/ặt. Tôi nghi hoặc nhìn anh.

- Em đâu phải Trình Y Y, anh quan tâm em làm gì?

- Em sắp là vợ anh rồi, anh không chuẩn bị sẵn tâm thế sao?

Anh nói đầy lý lẽ, còn kéo tôi dựa vào vai. Mấy ngày qua tôi bận rộn chăm em trai ở viện quả thực mệt lử. Mùi hương gỗ quen thuộc phảng phất. Tôi thiếp đi lúc nào không hay.

10

Về nước, Phó Diên giữ lời hứa, đưa Tô Duy vào bệ/nh viện tư tốt nhất. Còn thuê gia sư kèm cặp cho em.

Còn tôi, ngày ngày bị đám nhà thiết kế vây quanh. Thử trang điểm, chọn váy cưới, quyết định địa điểm tổ chức.

Kỳ lạ là lần này về nước, tôi không thấy Tôn Minh Ngọc đâu. Lẽ ra bà ta phải chua ngoa mấy câu khi biết tôi lấy con trai bà chứ?

Tôi ở căn hộ gần công ty Phó Diên, anh bảo là tiện chăm sóc.

Tối muộn, anh đi làm về trông rất mệt mỏi. Tôi đưa anh xem thiết kế địa điểm cưới. Sợ gu mình không hợp, hơn nữa dự tiệc toàn dân chơi, anh hiểu biết hơn.

Phó Diên liếc qua, gật đầu.

- Tất cả nghe em.

- Anh còn chưa lật xem, sau bị chê đừng trách em.

- Đám cưới chúng ta, đương nhiên em vừa ý là được, liên quan gì người khác.

Phó Diên nới lỏng cà vạt: "Vợ ơi, anh đói quá."

- ...Đừng gọi thế, chúng ta chưa cưới mà.

Hơn nữa danh xưng này đáng lẽ thuộc về Trình Y Y.

- Thế gọi em là gì?" Anh nghĩ một lát: "Mạn Mạn?"

Hai từ đó vang lên từ miệng anh nghe dịu dàng lạ. Mặt tôi nóng bừng, đẩy anh ra rồi chạy vào bếp.

Nấu xong tô mì, tôi vội trốn về phòng. Từ khi về nước, chúng tôi ngủ riêng.

Nhưng tối nay, lúc tôi chuẩn bị ngủ thì anh gõ cửa.

- Mạn Mạn, điều hòa phòng anh hỏng rồi.

Giữa mùa hè nóng nực, thật tội nghiệp. Tôi mở cửa, thấy anh ôm gối nhìn tôi, mái tóc rủ xuống trông đáng thương.

- Vậy... anh ngủ dưới đất nhé?

- Giường lớn thế này, ngủ dưới đất phí quá.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ hư hỏng bỗng dưng ngoan ngoãn trở lại thế này?

Chương 6
Hứa Nam Châu kết hôn với tôi vì lợi ích. Nhưng cậu ta vốn đỏng đảnh lại còn chê tôi già, suốt ngày nghĩ đủ trò khiến tôi bực mình. Ngày nào cũng gọi cả chục cuộc điện thoại kiểm soát tôi, làm việc thì ngồi lên đùi quấy rối, thậm chí còn định vung tay quá trán khiến tôi phá sản. Một hôm đang ngồi hong tóc cho cậu, đột nhiên hắn bật dậy. Chẳng may đập đầu vào góc bàn. Tôi vừa định dỗ dành. Ai ngờ cậu ta luống cuống xin lỗi, còn nói: "Sau này em sẽ ngoan hơn, không làm phiền anh nữa." Tôi sững người, người vợ hư đốn của tôi sao tự nhiên biến thành hiền lành thế này? Mãi sau này khi nhìn thấy những dòng bình luận nổi lên, tôi mới vỡ lẽ. [Cứ tiếp tục làm loạn đi, nhân vật công chính làm sao chịu nổi tính khí thối tha này của cậu.] [Không sao, chẳng mấy chốc sẽ bị đá ra khỏi nhà thôi.] [Lúc đó nhân vật thụ chính thức của chúng ta mới lên ngôi, hí hí.] Trời đánh thánh vật những dòng bình luận này, làm người phải có lương tâm chứ!
Hiện đại
Boys Love
48
Bại Tướng Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện