Có một hôm, nó trở về với dấu tay in hằn trên mặt.
Bố mẹ tôi nhìn thấy thì xót xa vô cùng, vội vàng hỏi chuyện gì đã xảy ra.
Triệu Kiều Kiều chĩa mũi dùi về phía tôi: "Tại chị Triệu Tuyết cả đấy, chị ấy tiết lộ với Chu Đình chuyện em có bạn trai cũ. Chu Đình tra ra quá khứ của em và người đó, tức gi/ận nên đã dạy dỗ em một trận."
Bố tôi giơ tay định đá/nh tôi, mẹ tôi liền ngăn ông lại: "Ông nó à, không được đá/nh Triệu Tuyết!"
Bà ngập ngừng, nháy mắt với bố tôi.
Bố tôi như chợt nhớ ra điều gì đó, lập tức thu tay về.
Tuy thoát được một kiếp, nhưng lòng tôi lại chùng xuống.
Việc này rất bất thường!
Theo tính cách của mẹ tôi, mỗi lần bố đá/nh tôi, bà không bao giờ ngăn cản, trái lại còn đổ thêm dầu vào lửa.
Bà thường nói: "Đáng lẽ lúc mày mới sinh ra, tao nên dìm ch*t mày trong bồn cầu. Đỡ phải cái ngữ n/ợ đời như mày làm cả nhà không được yên ổn."
Vậy mà lần này, họ chỉ lườm tôi đầy hung á/c rồi thôi, quay sang quan tâm đến khuôn mặt hơi ửng đỏ của Triệu Kiều Kiều.
"Kiều Kiều, có đ/au không con, để bố mẹ đưa con đến b/ệnh viện xem sao."
"Con không sao rồi."
Họ khuyên: "Kiều Kiều, con chia tay với Chu Đình đi, nó không phải người tốt để con gửi gắm đâu."
"Không đâu."
Triệu Kiều Kiều bị Chu Đình đá/nh, trái lại còn nói đỡ cho hắn: "Bố mẹ ơi, Chu Đình bình thường đối xử với con rất tốt, trước giờ chưa bao giờ động tay động chân với con cả."
"Nhưng nó thực sự đã đá/nh con."
"Chu Đình quan tâm con nên mới đá/nh con thôi. Hơn nữa anh ấy có chừng mực, ra tay cũng không nặng đâu."
Nói đoạn, Triệu Kiều Kiều nở nụ cười ngọt ngào, bộ dạng như thể tình yêu có thể làm dịu đi nỗi đ/au vậy.
Bố tôi thở dài: "Thôi được rồi, Kiều Kiều con thấy vui là được. Đói rồi phải không, để bố làm món ngon cho con."
Mẹ tôi cũng đứng dậy: "Để mẹ đi lấy th/uốc bôi cho con, chỉ cần bôi nửa ngày là mặt con sẽ hết sưng thôi. Kiều Kiều của chúng ta lại là tiểu mỹ nữ xinh đẹp ngay ấy mà."
Bố mẹ tôi tìm đủ mọi cách để dỗ dành nó, chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến tôi nữa.
Tôi quay trở lại phòng, coi như thoát được một kiếp, nhưng trong lòng lại thấy bất an.
Trên bàn học là cuốn sách đang ôn dở, tôi chẳng thể đọc nổi một chữ.
Trong đầu tôi cứ văng vẳng hình ảnh mẹ ngăn bố đá/nh tôi, và cả câu nói "Ông nó à, không được đá/nh Triệu Tuyết".
Tại sao lại không được đá/nh tôi? Họ vốn chẳng ưa gì tôi, chưa bao giờ nương tay với tôi, lần này lẽ ra cũng không ngoại lệ mới phải.
Chẳng lẽ vì tôi sắp thi đại học nên họ không muốn ảnh hưởng đến việc thi cử của tôi?
Không thể nào, nếu họ thực sự muốn tôi thi đỗ đại học, họ đã chẳng ép tôi hiến thận cho Chu Đình vào đúng năm lớp 12 quan trọng nhất.
Lòng tôi bứt rứt, ánh mắt lướt qua cửa sổ, thấy một cô gái đang b/án hoa dành dành.
"Anh trai ơi, anh m/ua một vòng hoa tặng bạn gái đi, thơm lắm."
"Héo rũ rồi, cho tôi tôi cũng chẳng lấy."
Không hiểu sao, tôi lại nghĩ đến bản thân mình.
Có phải bố mẹ định b/án tôi nên mới không đá/nh tôi không?
Nếu trên mặt có vết thương, có lẽ sẽ không b/án được cho nhà tử tế.
Càng nghĩ, tôi càng thấy có lý.
Bố mẹ tôi có thể bất chấp sức khỏe của tôi để ép tôi b/án thận lấy một triệu từ nhà họ Chu, thì đương nhiên cũng có thể làm ra chuyện b/án tôi.
Còn động cơ, mười phần là vì Triệu Kiều Kiều.
Triệu Kiều Kiều rất sợ tôi đổi ý đi quyến rũ Chu Đình, nếu tôi gả chồng, đương nhiên tôi sẽ không còn là mối đe dọa với nó nữa.
Nghĩ đến đây, tôi không thể ở lại nhà thêm một giây phút nào nữa.
Tôi lấy căn cước công dân, thẻ dự thi và một ít tiền tiết kiệm bấy lâu nay rồi đi ra cửa.
Ngoài phòng, bố đang nấu ăn, mẹ và Triệu Kiều Kiều đang xem tivi, cả gia đình trông thật đầm ấm, làm tôi thấy mình như người ngoài cuộc.
Thế cũng tốt, sẽ chẳng ai để ý đến tôi.
Khi sắp tới cửa, mẹ tôi đột nhiên gọi lại: "Triệu Tuyết, mày định đi đâu đấy?"
Tôi cầm túi rác trên tay, bình thản đáp: "Đi đổ rác ạ."
Bà bước tới, lấy túi rác trong tay tôi: "Hai ngày nữa là thi đại học rồi, mày cứ an tâm về phòng mà học đi. Túi rác này lát nữa ăn cơm xong, tao sẽ tiện tay vứt cùng rác nhà bếp."
Nói rồi, mẹ tôi lặng lẽ khóa trái cửa lại.
Mẹ tôi không muốn cho tôi ra ngoài, điều này càng chứng thực suy đoán của tôi.
Sợ "đá/nh rắn động cỏ", tôi không kiên trì nữa, ngoan ngoãn đặt túi rác xuống rồi quay về phòng.
Đợi đến đêm khuya thanh vắng, mọi người đều đã ngủ say, tôi mở cửa phòng mình ra.
Phòng khách tối om, chỉ có ánh trăng nhạt nhòa hắt qua cửa sổ.
Tôi khẽ thở phào, rón rén bước tới cửa, tay vừa đặt lên nắm đ/ấm cửa.
Ánh đèn chói mắt liền bật sáng từ phía sau.
Giọng nói kiêu ngạo của Triệu Kiều Kiều vang lên từ phía không xa: "Triệu Tuyết, nửa đêm nửa hôm, chị định đi đâu đấy?"
8
Xui xẻo thật!
Tôi không ngờ đúng lúc này Triệu Kiều Kiều lại ra ngoài đi vệ sinh, vừa vặn chạm mặt tôi đang định trốn đi.
Giọng tôi vẫn bình thản: "Chị không ngủ được, ra ngoài dạo một chút."
"Ồ, thế à?"
Triệu Kiều Kiều lặng lẽ bước tới, tôi lớn lên cùng nó nên khá hiểu nó.
Nhìn thái độ của nó, tôi biết nó chẳng hề tin lời tôi nói.
Tôi quyết đoán vặn khóa cửa, định lao ra ngoài.
Nhưng lại phát hiện cửa đã bị gia đình khóa trái bằng chìa.
Tôi đã dự đoán trước khả năng này, nên nhanh chóng lấy chìa khóa từ trong túi ra.
Vừa tra chìa vào ổ, Triệu Kiều Kiều đã chạy tới trước mặt, túm lấy cánh tay tôi, ngăn cản hành động mở khóa.
Nó đắc ý nói: "Triệu Tuyết, chị thật sự tưởng tôi ng/u à? Nhìn cái bộ dạng này của chị là tôi biết ngay chị định bỏ trốn."
Nói xong, giọng nó trở nên hung á/c: "Tôi nói cho chị biết, chừng nào tôi còn ở đây, tuyệt đối sẽ không cho chị cơ hội tiếp cận Chu Đình đâu. Chị cứ ngoan ngoãn mà gả cho gã đàn ông góa vợ kia đi. Tiền sính lễ hắn đưa, vừa vặn để tôi dùng đi du học."
Cơn gi/ận bùng lên, tôi túm lấy tóc Triệu Kiều Kiều rồi đ/ập mạnh đầu nó vào tường.
Triệu Kiều Kiều thiếu một quả thận, cơ thể chưa hoàn toàn hồi phục, căn bản không phải là đối thủ của tôi.