Khi nhận được điện thoại của bố, tôi đang chăm sóc những cây non yếu ớt trong vườn.

"Vãn Vãn, nhà có chuyện rồi, con về ngay đi." Đầu dây bên kia, giọng bố đầy lo lắng.

Tôi rửa sạch đất dính trên tay, đội chiếc mũ rơm chống nắng, lội qua con đường núi lầy lội trở về ngôi nhà tự xây dưới chân núi.

Bước vào cửa thấy bố đang cúi mặt hút th/uốc, mẹ - người vốn gh/ét mùi khói - mắt đỏ hoe ngồi thụt sâu vào ghế sofa.

Tôi nhận ra chuyện không nhỏ.

Bình thường chỉ cần lộ ra vỏ th/uốc trong túi là bố đã bị mẹ rượt đá/nh ba vòng quanh nhà. Vậy mà giờ bố hút th/uốc ngay trước mặt mẹ, mẹ lại chẳng phản ứng gì.

Không khí gia đình vốn vui tươi giờ chìm trong tĩnh lặng nặng nề. Tôi tháo mũ rơm, nghiêm mặt hỏi: "Bố mẹ, rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"

Sau phút im lặng, bố rầu rĩ thú nhận: "Vãn Vãn, bố có lỗi với con. Công ty phá sản rồi. Bố bất tài, không lo nổi cho hai chị em con."

Tôi bĩu môi: "Bố ơi, cái quán ăn nhỏ xíu đầu làng đông kia mà gọi là công ty sao? Còn phá sản nữa chứ?"

Tôi hiểu tính bố hay nói quá, nhưng điều khiến tôi lo là vẻ khác thường của mẹ. Mái tóc bà vốn búi gọn giờ xổ tung, cúc áo sườn xám lệch nút. Khác với quán ăn nhỏ của bố, thẩm mỹ viện Nghiêm Phu do mẹ quản lý mới là trụ cột gia đình.

Tôi ngồi xuống cạnh mẹ, hỏi thẳng: "Nghiêm Phu gặp chuyện rồi phải không?"

Mẹ lau nước mắt, gắng gượng kể lại sự tình. Thẩm mỹ viện bị tố cáo nặc danh. Khi cơ quan chức năng đến kiểm tra, đúng lúc có khách hàng ăn vạ kêu mặt bị h/ủy ho/ại vì mỹ phẩm. Cửa hàng lập tức bị niêm phong.

Chưa kịp hoàn h/ồn, mẹ lại nhận tin quán bố gặp sự. Khi đến nơi, quán tan hoang, bố ngồi thừ người ra. Hóa ra mấy tay du côn trong làng bỏ gián vào canh đòi tiền đền, không được đáp ứng liền phá quán.

Bố tức gi/ận nói thêm: "Lũ khốn đó rõ ràng bẫy tao! Con gián còn bơi trong nước canh, chân chưa rụng nữa. Đích thị là chúng nó tự bỏ vào!"

Tôi thầm nghĩ hai sự việc xảy ra quá trùng hợp, như có bàn tay nào đó đang nhắm vào gia đình mình. Tôi an ủi bố mẹ: "Không sao đâu, coi như nghỉ ngơi ít bữa."

Mẹ vẫn thở dài: "Vãn Vãn, mẹ không ngại vất vả. Nhưng Tiểu Quỳ vẫn muốn đi du học nghệ thuật..."

Tôi định nói về vườn dược liệu sắp thu hoạch thì bị c/ắt ngang bởi giọng nói sang sảng:

"Bố mẹ nuôi! Con về rồi đây!"

Hướng Tiểu Quỳ xuất hiện trong bộ đồ jeans thời thượng, làn da trắng sáng, dáng người mảnh mai. Thấy tôi, giọng cô ta chợt nhỏ đi: "Chị Vãn... chị về rồi à?"

Không trách Tiểu Quỳ ngạc nhiên, tôi đã nửa năm không xuống núi. Khi tôi định xoa đầu, cô ta khẽ né tránh, mày chau lại nhìn những vệt đất còn sót trên tay tôi. Tiểu Quỳ vòng qua người tôi, ôm ch/ặt tay mẹ làm nũng.

Trong khi mẹ dồn hết quan tâm cho đứa con nuôi, chỉ có bố là để ý đôi môi nứt nẻ của tôi, lặng lẽ mang ra ly trà đậu xanh.

Sâu thẳm, mẹ luôn xem tôi là trụ cột vững chãi. Còn Tiểu Quỳ - đứa bé tôi mang từ rừng sâu về năm lên sáu - mới là đứa trẻ cần che chở. Ngày ấy, tôi lạc trong núi suốt đêm, khi trở về với đứa bé sơ sinh trên lưng đầy vết m/áu, suýt nữa bị bố mẹ đá/nh đò/n vì tưởng đi tr/ộm trẻ con.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và em gái đều là miệng quạ

Chương 7
Ta cùng muội muội vốn là kẻ miệng quạ đen. Năm lên năm, tiểu thư phủ Thừa tướng mắng tỷ muội ta là tai tinh. Ta đảo mắt, đáp lời: 'Ngươi là tai tinh, cả nhà ngươi đều bị ngươi khắc chết!' Chẳng đầy ba ngày, Thừa tướng bị cuốn vào án mưu nghịch, tru di cửu tộc. Năm lên bảy, mẫu thân oán trách ngoại tổ thiên vị tên cữu cữu ham mê cờ bạc, tất là vì hắn có thể nối dõi tông đường. Muội muội tùy ý buông lời: 'Vậy thì khiến cữu cữu chẳng thể làm nam nhân nữa là xong!' Đêm đó, cữu cữu bị người trong sòng bạc phế bỏ căn cốt. Mẫu thân sắc mặt trắng bệch, suốt đêm thay sạch đám hạ nhân đã nghe thấy lời muội muội nói. 'Nếu để kẻ khác hay biết các con điềm gở nhường này, tất sẽ thiêu chết tỷ muội các con!' Ta cùng muội muội nhìn thần sắc mẫu thân, ngây ngô gật đầu. Cho đến năm lên mười, phụ thân đưa một ngoại thất vào cửa, bên cạnh ả còn có hai đứa trẻ một trai một gái. Mẫu thân chẳng khóc chẳng làm ầm ĩ, quay đầu nhìn tỷ muội ta đầy dịu dàng: 'Những tiểu phúc tinh của mẫu thân, di nương nhập phủ, các con có muốn nói vài lời cát tường chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Ương Ương Chương 12
Trả ơn Chương 11