Ngọc Trai Lưu Quang

Chương 1

16/06/2025 16:33

Cha mẹ đẻ của tôi vẫn còn sống, nhưng tôi lại không có bố mẹ. Năm tôi lên năm tuổi, vì muốn đẻ được thằng con trai, họ đã đem tôi cho cậu. Kể từ hôm đó, họ dặn: "Đừng gọi bố mẹ nữa, cậu mợ mới là bố mẹ mày". Mợ tôi lạnh lùng: "Mày đâu phải tao đẻ ra, gọi cái gì mà gọi". Thế là từ đó, đứa trẻ năm tuổi thành đứa không cha không mẹ.

1

Đúng ngày sinh nhật thứ năm, bố mẹ đẻ nhận năm trăm nghìn định gửi tôi cho vợ chồng có con trai thiểu năng. May sao cậu tôi chạy suốt đêm tới, đứng che chở sau lưng tôi: "Nhà cậu có hai thằng cu rồi, cho Tam về làm con gái cậu nhé". Lúc ấy tôi chưa có tên chính thức. Như mọi đứa con gái thứ ba trong làng, tôi được gọi là Tam.

Sau này, mợ không biết bao lần nhắc: "Nếu không có cậu, mày đã phải lấy thằng ngốc nhà đó rồi!". "Lớn lên phải hiếu thảo với cậu nghe chưa?".

Cậu nhờ bô lão trong làng đặt tên cho tôi: Tống Lưu Châu. Ông mong tôi thành viên ngọc sáng lấp lánh, nhưng thực tế tôi chỉ là hòn sỏi tầm thường.

Cậu rất tốt, nhưng cậu bận suốt ngày. Sáng sớm tinh mơ đã lái máy tuốt lúa đi khắp làng xay xát, có hôm đến tối mịt mới về. Mợ thì lúc nào cũng nghiêm khắc, mặt lạnh như tiền. Anh cả mười ba tuổi đang tuổi nổi lo/ạn chẳng thèm đoái hoài. Anh hai hơn tôi hai tuổi thì kéo tóc, gi/ật áo, bỏ chuột ch*t vào chăn tôi...

Tôi mong mưa hàng ngày, để cậu không phải đi làm. Chỉ khi có cậu, tôi mới cảm nhận được hơi ấm gia đình.

Không lâu sau, cậu đưa tôi đi học mẫu giáo. Mợ bĩu môi: "Mang về cho miếng cơm đã tốt lắm rồi, còn tốn tiền cho nó đi học. Anh tiền nhiều lắm à?". Cậu nở nụ cười hiền: "Trưởng thôn bảo trẻ con phải đi học, không là phạm pháp đấy". Mợ vẫn lầu bầu. Tôi cúi mặt im lặng, ước gì mình bị đi/ếc. Cậu dịu dàng: "Thôi nào, đừng nói trước mặt Châu". Mợ liếc tôi đầy á/c cảm rồi xộc vào bếp. Tiếng đ/ập chảo vang lên đùng đùng.

Cậu kéo tôi ra góc, âu yếm: "Mợ tính nóng nảy thôi chứ lòng không x/ấu đâu. Châu ngoan, chăm làm phụ mợ việc nhà. Rồi mợ sẽ quý con mà".

Tan học, anh hai la cà đá/nh bi, đá/nh đáo. Tôi thì chạy như bay về c/ắt cỏ lợn. Giờ rau cần b/án mười mấy nghìn một cân, ngày ấy đầy rẫy bờ mương. Lợn ăn còn chán.

C/ắt xong cỏ, tôi phụ nhặt rau nấu cơm đợi mợ về xào nấu. Cuối tuần phải giặt đồ cho cả nhà. Cái thùng đựng quần áo cao ngang nửa người.

Đồng ruộng ngày ấy không hết việc. Trồng khoai, vun luống, cấy lúa, nhổ cỏ, phun th/uốc... Cậu suốt ngày xa nhà, gánh nặng dồn hết lên vai mợ. Làm lụng mệt nhoài về, gặp anh cả cãi lời, anh hai nghịch như giặc. Giờ nghĩ lại, tính khí mợ cũng dễ hiểu.

Trẻ con dễ ngủ, nhiều hôm cậu về tôi đã say giấc. Sáng tỉnh dậy, tôi sờ dưới gối. Kẹo mút, kẹo sữa, bột me... Đó là yêu thương riêng cậu dành cho tôi.

Hôm ấy vừa sờ tay đã thấy trống trơn. Đang thất vọng, mợ xông vào phòng mặt đằng đằng giơ cây kẹo mút: "Tiền đâu m/ua kẹo? Ăn tr/ộm hả?".

2

Tôi cắn môi im lặng. Mợ nổi trận lôi đình: "Hôm nay ăn cắp kim, mai mốt ăn tr/ộm vàng. Phải đá/nh cho mày nhớ đời". Bà chộp cây chổi cán tre quật túi bụi.

Anh cả ăn xong sắp đi học, đứng cửa càu nhàu giọng vỡ ồ: "C/âm họng rồi à? Kẹo của bố cho mà, sao không nói?".

Tối đó, tôi nghe tiếng mợ nức nở: "Theo anh bao năm, chả thấy m/ua cho cái kẹo. Giờ khối nhóc đó được chuộng". Cậu dịu dàng: "Tiền anh ki/ếm đều đưa em cả, em muốn m/ua gì anh cũng không nói...". "Khác nhau chứ!". "Thôi nhỏ thôi, đừng để lũ trẻ nghe thấy".

Tiếng động bên kia tường dần khẽ. Cậu khẽ mở cửa phòng tôi. Tôi nghẹn ngào: "Cậu ơi, đừng m/ua quà vặt cho cháu nữa". Cậu vén màn: "Người lớn cãi nhau, không liên quan gì cháu. Ngủ đi".

Từ đó, quà cậu m/ua đều hai phần. Một cho tôi, một cho mợ. Anh hai gào: "Con cũng muốn ăn". Cậu vả tai: "Con trai ăn vặt cái gì". Mợ chua chát: "Nhờ cháu ngoại mà tôi được hưởng lộc, không thì đời nào có".

Nhưng khi ngậm kẹo giữa đám bạn, bà lại tươi cười: "Ông nhà tôi trẻ mãi, suốt ngày m/ua kẹo cho. Các chị bảo có phí tiền không?".

Hơn năm sau, mẹ đẻ đã toại nguyện sinh con trai. Cậu mợ đưa tôi đi ăn đầy tháng. Nhà mẹ đẻ trống trơn do bị đoàn kế hoạch tịch thu, ghế phải mượn hàng xóm. Nhưng bà hớn hở: "Cuối cùng cũng có trai, xem ai còn dám đàm tiếu sau lưng".

Em họ đã đặt tên Trương Vĩ. Đỏm đen nhăn nhó, mặt đầy lông tơ như khỉ con. Tôi không hiểu sao mọi người lại khen dễ thương. Vô thức, tôi gọi "mẹ ơi".

Mẹ đẻ mặt lạnh tanh: "Đừng gọi bậy. Giờ cậu mợ mới là bố mẹ mày, hiểu chưa?". Mợ nhếch mép: "Nó đâu phải tôi đẻ ra, đừng gọi mẹ". Vậy rốt cuộc ai mới là mẹ tôi?

Cậu xoa lưng tôi: "Đi chơi với các chị đi".

Khách khứa được mời trứng ngọt. Trong bát họ đều có hai quả trứng. Bát tôi chỉ toàn nước đường. Như bao lần trước, mẹ đẻ lý sự: "Nhà hết trứng rồi. Trẻ con ăn nhiều trứng không tốt".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi và em gái đều là miệng quạ

Chương 7
Ta cùng muội muội vốn là kẻ miệng quạ đen. Năm lên năm, tiểu thư phủ Thừa tướng mắng tỷ muội ta là tai tinh. Ta đảo mắt, đáp lời: 'Ngươi là tai tinh, cả nhà ngươi đều bị ngươi khắc chết!' Chẳng đầy ba ngày, Thừa tướng bị cuốn vào án mưu nghịch, tru di cửu tộc. Năm lên bảy, mẫu thân oán trách ngoại tổ thiên vị tên cữu cữu ham mê cờ bạc, tất là vì hắn có thể nối dõi tông đường. Muội muội tùy ý buông lời: 'Vậy thì khiến cữu cữu chẳng thể làm nam nhân nữa là xong!' Đêm đó, cữu cữu bị người trong sòng bạc phế bỏ căn cốt. Mẫu thân sắc mặt trắng bệch, suốt đêm thay sạch đám hạ nhân đã nghe thấy lời muội muội nói. 'Nếu để kẻ khác hay biết các con điềm gở nhường này, tất sẽ thiêu chết tỷ muội các con!' Ta cùng muội muội nhìn thần sắc mẫu thân, ngây ngô gật đầu. Cho đến năm lên mười, phụ thân đưa một ngoại thất vào cửa, bên cạnh ả còn có hai đứa trẻ một trai một gái. Mẫu thân chẳng khóc chẳng làm ầm ĩ, quay đầu nhìn tỷ muội ta đầy dịu dàng: 'Những tiểu phúc tinh của mẫu thân, di nương nhập phủ, các con có muốn nói vài lời cát tường chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Ương Ương Chương 12
Trả ơn Chương 11