Tại sao những lời anh ta nói, tôi lại chẳng hiểu lấy một chữ nào cơ chứ.

"Trên đây là những lời tôi thuật lại theo chỉ thị của sếp, hy vọng cô Tô hiểu cho nỗi khổ của người làm thuê." Trợ lý Lâm nói thêm một câu, rồi không để tôi kịp phản ứng, anh ta đã cúp máy.

Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại hồi lâu.

Đại n/ão mới dần dần thông suốt, hóa ra anh ta thấy năm triệu là ít.

Là sự s/ỉ nh/ục đối với năng lực ki/ếm tiền của anh ta.

Còn bắt tôi làm bài tập về nhà để hiểu rõ về anh ta, sau này tiện bề tuyên truyền với bên ngoài rằng chồng cũ của tôi là ông chủ tập đoàn XXX sao?

Ha, cái thói hư vinh của phường trọc phú!

Tuy không hiểu nổi, nhưng chỉ cần có thể ly hôn, cũng không phải là không thể đáp ứng.

Tôi ngồi xuống ghế sofa, nghiêm túc dùng điện thoại tra c/ứu cái tên Phó Trầm trên Baidu.

"Từ khóa bạn tìm ki/ếm liên quan đến quyền riêng tư cá nhân, không hiển thị."

Cái quái gì thế này?!

Tôi sững sờ.

Lần đầu tiên biết Baidu còn bảo vệ quyền riêng tư cá nhân đấy!

Tôi không tin vào tà, nhập thử tên mình vào xem sao.

Kết quả là ngay cả những bức ảnh "trẻ trâu" tôi đăng trên QQ không gian từ bảy năm trước cũng có thể tìm ra, chưa kể đến hàng tá người trùng tên trùng họ với tôi.

Tại sao Phó Trầm lại được bảo vệ cơ chứ?

Rốt cuộc anh ta là thân phận gì?!

Tôi đang thấy kỳ lạ thì tin nhắn thoại của cô bạn thân Tống Giai gửi tới: "Nhu Nhu à, Hàn Nhạc về nước rồi, tối nay mời mọi người ăn cơm ở khách sạn Quý Tân, cậu có đi không?"

Hàn Nhạc?

Tôi sững người, đã bao lâu rồi tôi không nghe thấy cái tên này!

"Không đi." Bảy năm không gặp, tôi gần như đã quên mất sự tồn tại của người này rồi.

"Đi đi mà, cậu ấy còn đặc biệt hỏi thăm tớ về cậu đấy." Tống Giai vừa làm nũng vừa nài nỉ.

"Cậu ấy hỏi thăm tớ làm gì?" Tôi bỗng nhiên cảm thấy hơi căng thẳng.

"Chắc là vẫn chưa từ bỏ ý định với cậu thôi." Tống Giai hóng hớt nói.

Tôi cau mày, khó chịu ngắt lời: "Tống Giai!"

"Được rồi, được rồi, tớ không nói nữa là được chứ gì." Tống Giai biết mình đuối lý, lí nhí hỏi: "Thật sự không đi à?"

"Không đi."

Tôi dứt khoát từ chối, tắt cuộc hội thoại.

9

Chập tối, Tống Giai gửi ảnh buổi họp lớp qua.

Có hơn chục người, nhưng tôi vẫn có thể nhận ra Hàn Nhạc ngay lập tức.

Gạt bỏ đi vẻ ngông cuồ/ng ngây ngô ngày trước, trông anh ta trưởng thành và điển trai hơn nhiều.

"Thế nào, có cảm giác gì không?"

Tống Giai hỏi xong lại gửi thêm một tấm ảnh đơn của anh ta.

Anh ta đang hơi nghiêng đầu trò chuyện với bạn học bên cạnh, chắc là Tống Giai lén chụp lúc anh ta không để ý.

Tôi hơi cạn lời, nhắn lại một câu: "Tớ chuẩn bị ăn cơm đây."

Rồi ném điện thoại sang một bên.

Bữa tối tôi tự nấu.

Ba món một canh, ăn một mình thế này, quả thực hơi xa xỉ.

Nấu ăn giúp tâm trạng tôi bình ổn hơn, mỗi khi có tâm sự hay tâm trạng không tốt, tôi lại tự làm cho mình một bàn đầy món ngon.

Vừa bưng cơm lên bàn, định tự thưởng cho bản thân một bữa tử tế.

Chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa.

Phó Trầm đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt đầy mệt mỏi.

Tôi ngẩn người.

Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây?

Chẳng phải bận đến mức chuyện ly hôn cũng phải xếp lịch đến tháng 4 năm sau sao?

Chẳng phải gọi một cuộc điện thoại cũng phải nhờ trợ lý làm thay sao?

Tôi nhìn ra ngoài thêm lần nữa, x/ác nhận không có bóng dáng trợ lý Lâm, không nhịn được mà hỏi: "Có chuyện gì sao?"

"Không mời anh vào nhà à?" Anh hỏi.

Tôi mở rộng cửa, mời anh vào.

Anh nhìn thấy mâm cơm trên bàn ngay lập tức: "Anh chưa ăn tối."

Tôi hiểu ý, lấy một chiếc bát mới từ trong bếp, xới cơm rồi đặt vào vị trí đối diện: "Ăn cùng không?"

"Được."

Phó Trầm thản nhiên ngồi xuống, chẳng hề khách sáo chút nào.

Tôi nấu tổng cộng hai bát cơm, anh ăn xong vẫn muốn ăn thêm một bát nữa.

Tôi chỉ vào đáy nồi cho anh xem: "Hết rồi."

"Lần sau nấu nhiều thêm chút." Anh khó chịu nói.

"..." Đây là thật sự không coi mình là người ngoài rồi hả?

Tôi trong lòng bực bội nhưng cố nhịn không nói.

Anh uống một bát canh, từ trong ví lấy ra một tấm thẻ: "Đây là tiền ăn, em cầm lấy m/ua thêm nhiều đồ ăn vào."

Tôi không nhận.

Anh khẽ cười: "Yên tâm, chắc chắn là nhiều hơn năm triệu."

"Anh Phó." Tôi đặt bát xuống, nhìn anh rất nghiêm túc hỏi: "Hôm nay anh đến, rốt cuộc là có chuyện gì?"

"Không có gì, chỉ là đính chính một chút thôi."

"..." Trong đầu tôi toàn là dấu chấm hỏi.

"Ly hôn với anh, những gì em nhận được chắc chắn không chỉ dừng lại ở con số năm triệu."

10

"Vậy là bao nhiêu?"

Không biết là dây th/ần ki/nh nào của tôi bị chập.

Tôi lại rất phối hợp mà hỏi lại.

"Cụ thể là bao nhiêu thì anh chưa tính toán kỹ." Phó Trầm tự hào nói: "Anh đã sắp xếp cho chuyên viên tài chính cá nhân của mình giúp anh tổng kết lại tình hình tài chính trong ba năm qua rồi, có kết quả sẽ thông báo cho em ngay lập tức."

Chuyên viên tài chính cá nhân?

Cái quái gì thế?

"Không cần đâu, hôm nay tôi đã nói rất rõ ràng với luật sư Lục rồi, tôi chọn ra đi tay trắng." Nếu là chuyên viên của anh ta tính toán, mất cả năm rưỡi thì cuộc hôn nhân này rốt cuộc còn muốn ly hôn nữa hay không đây!

Từ trước đến nay không biết ly hôn lại phiền phức đến thế.

Lúc trước chẳng phải rất nhanh gọn mà đi đến cửa Cục Dân chính rồi sao?

Cũng đâu thấy luật sư Lục hay cái vị chuyên viên tài chính gì đó đâu.

Tại sao đột nhiên lại làm phức tạp hóa vấn đề thế này, là sợ tôi chiếm tiện nghi của anh ta sao?

Đột nhiên, sắc mặt Phó Trầm trầm xuống: "Anh không có thói quen để người phụ nữ của mình ra đi tay trắng."

"Tôi không phải người phụ nữ của anh!" Biểu cảm của tôi hơi cứng lại.

Lúc trước rõ ràng đã thỏa thuận ai cần gì lấy nấy, không can thiệp vào nhau, sao lại thành người phụ nữ của anh ta rồi!

Người giàu nào cũng tự cho mình là đúng như vậy sao?

Phó Trầm không nói gì, đôi mắt đen như mực tĩnh lặng nhìn tôi, không khí trong tích tắc như ngưng đọng lại.

Ngay khi tôi sắp gục ngã dưới cái nhìn không nói một lời của anh thì tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi vội vàng đứng dậy đi mở cửa.

Người đứng ngoài cửa, chính là người mà tôi không muốn nhìn thấy nhất.

Sắc mặt tôi hơi tái đi, vừa định đóng cửa lại thì Tống Giai đã nhìn tôi với vẻ c/ầu x/in: "Cậu ấy cứ đòi đến gặp cậu, tớ thực sự không còn cách nào khác nên mới..."

Những lời còn lại, dưới ánh mắt lạnh lùng của tôi, đều bị nuốt ngược vào trong.

Hàn Nhạc vẻ mặt khó coi nhìn tôi, hỏi: "Không muốn gặp tôi đến thế sao?"

"Ừm." Nếu bắt buộc phải chọn một người tôi không muốn gặp nhất, thì người đó không ai khác ngoài Hàn Nhạc.

"Phải làm sao đây?" Hàn Nhạc sụt sịt mũi, khẽ cười: "Những năm ở nước ngoài, không ngày nào là tôi không nhớ em."

Tôi cúi đầu, không nói gì.

Đầu ngón tay lại khẽ run lên.

"Vợ à, cậu ta là ai?" Lúc này, một bàn tay to lớn ấm áp khẽ nắm lấy những ngón tay đang r/un r/ẩy của tôi.

Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm của Phó Trầm đang lóe lên một nụ cười xa cách.

Trái tim bất an của tôi, không hiểu sao lại bình tĩnh trở lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
11 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm