Ve sầu mùa thu

Chương 4

13/08/2025 04:38

11

Về phần phụ thân, ngài chẳng dám động đến ta cùng thân mẫu, bởi việc này khiến bao ánh mắt đổ dồn về ngài.

Trong tiếng nức nở đầy lưu luyến của thân mẫu, ta bước lên chiếc kiệu nhập cung.

Tuy cùng nhập cung với Mạnh Thu Vân, song phận vị khác biệt, đãi ngộ tự nhiên một trời một vực.

Nàng là hoàng hậu, nghênh thú nàng là đại hôn đế hậu, phải chuẩn bị trăm lễ nghi, nên nửa tháng sau mới vào cung.

Còn ta chỉ là kẻ tài nhân, một chiếc kiệu nhỏ lén lút đưa vào cung lúc đêm tối.

Ta an trú tại Cảnh Lan uyển, một nơi hẻo lánh, chỉ có hai tên thái giám cùng cung nữ g/ầy trơ xươ/ng hầu hạ, hẳn là kẻ bị bài xích nơi khác đến.

Vào cung mấy ngày, hoàng thượng chưa triệu kiến, các phi tần khác cũng tránh mặt ta, bởi ta đắc tội với vị hoàng hậu tương lai cùng Thừa tướng Mạnh – đứng đầu văn thần triều đình.

Mấy hôm nay, Nội vụ phủ cung cấp đồ ăn thức dùng đều thứ tồi tàn nhất, đặc biệt là thức ăn toàn đồ thừa ng/uội lạnh hoặc ôi thiu. Ta chẳng than vãn gì, khiến Nội vụ phủ càng xem thường nhu nhược, đồ đưa tới ngày một tệ hại.

Tiểu Thúy – cung nữ hầu cận – ám chỉ ta chớ nhẫn nhịn quá. Ta chỉ mỉm cười chẳng đáp, muốn diệt kẻ nào, ắt phải để chúng cuồ/ng lo/ạn trước.

Thức ăn chỉ là chuyện nhỏ, ta phải bắt lấy con cá lớn phía sau.

Ta sai Tiểu Thúy dò la, biết chủ quản Ngự thiện phòng là Khâu công công, trong cung ai nấy đều rõ Khâu công công thân thiết với Tống mụ mụ – chưởng sự Trường Xuân cung, hai người còn là đồng hương.

Trường Xuân cung vốn là cung điện của hoàng hậu tương lai, rõ ràng Tống mụ mụ vì nịnh nọt Mạnh Thu Vân mới hà hiếp ta. Mà Tống mụ mụ cũng là kẻ cũ, năm xưa chính mụ tới phủ dạy lễ nghi cho Mạnh Thu Vân, phát giác mưu đồ của ta rồi bẩm báo đại phu nhân, khiến ta cùng thân mẫu ở nhà kho suốt hai năm rưỡi.

N/ợ mới n/ợ cũ, có thể tính một thể rồi.

12

Đại hôn đế hậu, khắp thiên hạ cùng mừng, trong cung vang khúc nhạc tưng bừng. Ta cầm hộp đồ ăn đứng trước cổng Trường Xuân cung, từ xa ngắm nghi trượng đế hậu từ từ tiến tới, khẽ cười: “Trưởng tỷ thân mến, mong nàng thích món quà đại hôn ta chuẩn bị này.”

Ta thấy hoàng thượng dắt tay Mạnh Thu Vân đi trước, phía sau là các phi tần cung nữ, kẻ được vào Trường Xuân cung bái kiến hoàng hậu ít nhất cũng tước vị tần trở lên.

Ta xoa búi tóc cho rối bời, trông càng thảm hại, rồi chọn đúng thời cơ xông tới hoàng thượng cùng Mạnh Thu Vân.

Sợ bị coi là thích khách, nên khi còn cách một quãng, ta quỳ phịch xuống, hộp đồ ăn trong tay đổ nhào, lộ ra thức thừa ng/uội lạnh.

“Trưởng tỷ, em biết lỗi rồi, em không nên vào cung, xin nàng tha cho em.”

“Em chẳng tranh đoạt hoàng thượng, em chỉ muốn sống, xin nàng đừng để Ngự thiện phòng khắc khẩu phần ăn của em nữa, cho em được bữa no đi...”

Nói rồi ta dập đầu liên hồi trước mặt hoàng thượng cùng Mạnh Thu Vân.

13

Sau hơn chục cái dập đầu, ta ngẩng nhẹ lên để mọi người thấy rõ sắc mặt.

Mười mấy ngày ăn đồ thừa, nhan sắc ta càng tái nhợt, cả người g/ầy gò vàng vọt, chẳng cần nói thêm, kẻ có đầu óc đều hiểu chuyện gì xảy ra.

Ta cũng kịp nhìn rõ phản ứng mọi người: Mạnh Thu Vân mặt xám ngắt, ánh mắt như muốn phun lửa, h/ận chẳng thể lao tới bóp cổ ta.

Hoàng thượng thản nhiên, như đang xem trò hề. Có một người khiến ta chú ý – Hiền phi đứng sau Mạnh Thu Vân.

Mấy ngày qua ta đã dò hỏi tình hình trong cung: vị Hiền phi này từ sau khi hoàng thượng đăng cơ vẫn quản lý cung sự, lại được hoàng thượng sủng ái, giờ còn mang th/ai đã bốn tháng.

Người người bảo, nếu Mạnh Thu Vân không nhập cung, Hiền phi sinh hoàng tự xong ắt được lập hoàng hậu. Tiếc thay đã có Mạnh Thu Vân, chẳng ai tranh nổi nàng, bởi phụ thân nàng đứng đầu văn thần.

Lúc này, các phi tần khác hoặc kinh ngạc hoặc chế giễu, duy Hiền phi bình thản nhất, như đã biết trước vậy.

Ta trầm ngâm, e rằng vở kịch hôm nay còn có tay xúi giục của Hiền phi.

14

Quả nhiên diễn biến sau như ta đoán: trong Trường Xuân cung, hoàng thượng cùng Mạnh Thu Vân ngồi chủ tọa, Hiền phi thành nhân vật chính, nhanh chóng xử lý việc của ta.

Trước tiên bắt giữ tổng quản thái giám Ngự thiện phòng Khâu công công, từ Khâu công công moi ra Tống mụ mụ.

Lúc giải Tống mụ mụ tới, ta thấy sắc mặt Mạnh Thu Vân hơi biến đổi, trong lòng rõ như ban ngày: việc hà hiếp ta quả có sự chỉ thị ngầm từ Mạnh Thu Vân.

Tống mụ mụ thú nhận không chối cãi tội khắc khẩu đồ ăn của ta, chỉ khăng khăng một điều: việc này chẳng liên quan Mạnh Thu Vân. Mụ nói do trước ở phủ Mạnh có hiềm khích với ta, nên mới b/áo th/ù.

Hiền phi cũng không truy c/ứu thêm, trực tiếp tống Tống mụ mụ vào Thẩm Hình ty, những kẻ dính líu đều bị đ/á/nh đò/n hoặc ph/ạt tội, lại còn bồi thường ta nhiều thứ. Hiền phi hành sự sấm sét, xử lý gọn ghẽ không dây dưa, người trong cung chẳng ai dám nửa lời.

Cuối cùng nàng quỳ trước hoàng thượng cùng Mạnh Thu Vân tạ tội: “Việc này là thần thiếp thất trách, để Mạnh tài nhân chịu khổ, hoàng hậu nương nương mang tiếng oan, cúi xin hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương trách ph/ạt...”

Hoàng thượng đứng dậy đỡ Hiền phi: “Nàng còn mang long th/ai, việc này đâu liên quan nàng. Những năm qua nàng xử lý hậu cung vất vả, trẫm đều rõ. Nay hoàng hậu vừa nhập cung, nhiều việc chưa thông thuộc, về sau còn phiền nàng.”

Lời hoàng thượng thoáng chốc định tính quyền quản lý hậu cung: giờ hậu cung vẫn do Hiền phi nắm giữ, Mạnh Thu Vân muốn tiếp quản, phải đợi Hiền phi tự buông quyền hoặc đ/è bẹp Hiền phi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
215