Ba thí sinh còn lại bị chúng tôi bỏ xa phía sau.
Vì vậy, điểm nhấn lớn nhất của vòng chung kết chính là giữa tôi và Tống Vũ Hân, rốt cuộc ai sẽ giành được chức quán quân!
Các thí sinh khác lần lượt trả lời đúng hơn 30 câu, Thẩm Dụ trả lời đúng 37 câu, rất nhanh đã đến lượt tôi.
Tôi giữ tâm thế bình thản, dán mắt vào những câu hỏi hiện trên màn hình lớn.
Một câu, hai câu... hai mươi lăm câu, hai mươi sáu câu.
Đến tận câu thứ hai mươi bảy, tôi mới trả lời sai một câu.
Nhanh chóng câu hai mươi tám, hai mươi chín... bốn mươi.
Tôi lại sai liên tiếp hai câu nữa.
Những câu hỏi ngày càng khó khiến tôi không kìm được phải hít một hơi thật sâu để ổn định tâm lý.
Cuối cùng, tôi kết thúc phần thi của mình với thành tích trả lời đúng 45 câu.
Tống Vũ Hân là người xuất hiện cuối cùng.
Cô ta mặt mày hồng hào, khí định thần nhàn, trông vô cùng tự tin.
Đáp án của những câu hỏi đó đối với cô ta dường như chỉ cần nhìn qua là thấu.
Cô ta không chút hoang mang trả lời đúng hết câu này đến câu khác, cho đến câu thứ bốn mươi, vẫn chưa xuất hiện một lỗi sai nào.
Điều này khiến khung bình luận vô cùng chấn động:
【Tống Vũ Hân đúng là ngựa ô rồi! Lâm Hy đã sai từ câu hai mươi sáu rồi, cô ấy trả lời đến câu bốn mươi mà vẫn chưa sai câu nào!】
【Đỉnh quá! Tốc độ này, tỉ lệ chính x/ác này, điểm thi đại học của Vũ Hân chắc chắn phải khủng lắm đây!】
Mười câu còn lại, mọi người đều nín thở lo lắng thay cho cô ta, lại vừa mong chờ cô ta tạo nên kỳ tích.
Câu thứ bốn mươi mốt, cô ta lại trả lời đúng!
Cô ta đã vượt qua tôi, vững vàng giành lấy ngôi vị quán quân!
Thế nhưng thực lực của cô ta thực sự khiến người ta kinh ngạc, cho đến tận câu thứ năm mươi, cô ta vẫn không sai một câu nào.
【Đây có phải là người không vậy? Không sai một câu! Tôi sốc rồi!】
【Mạnh quá! Đây là máy tính hình người à.】
【đ/è bẹp các thí sinh khác!】
【Trình độ này chắc vào được Thanh Hoa, Bắc Đại rồi nhỉ?】
...
Khắp màn hình toàn là bình luận khen ngợi, dưới sự áp đảo tuyệt đối của cô ta, chúng tôi đều trở thành những đám mây làm nền.
Thế nhưng, đột nhiên trong phần bình luận xuất hiện một dòng:
【Wow! Lâm Hy là thủ khoa kỳ thi đại học!】
Chỉ một lát sau, cả màn hình toàn lời khen ngợi dành cho cô ta đã chuyển thành những lời tán dương dành cho tôi:
【Đỉnh quá đỉnh quá! 712 điểm! Đây là bộ n/ão mà con người có thể sở hữu sao?】
【Mẹ ơi con đã thành công rồi, đã lọt hố thủ khoa rồi.】
【Hu hu hu, xin được m/ua lại bộ n/ão này với giá cao!】
Sau màn cuồ/ng hoan đầy phấn khích, bình luận lại thi nhau phản ứng lại:
【Tống Vũ Hân là thế nào? Còn lợi hại hơn cả thủ khoa tỉnh sao?】
Ê-kíp chương trình đang chuẩn bị trao cúp quán quân cho Tống Vũ Hân thì bị Thẩm Dụ gọi lại: "Khoan đã--"
Anh lạnh lùng nhìn Tống Vũ Hân đang cười tươi như hoa chuẩn bị nhận cúp, dẫn từ trong đám đông ra một người.
Người đó rõ ràng đeo khẩu trang, nhưng ngay cái nhìn đầu tiên khi Tống Vũ Hân thấy anh ta, sắc mặt cô ta tái mét.
"Cô nói cho mọi người biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!" Ánh mắt Thẩm Dụ lạnh lùng vương chút gi/ận dữ.
"Tôi... tôi là người thuộc tổ ra đề, Tống Vũ Hân... đã m/ua chuộc tôi... khiến tôi lấy tr/ộm đáp án b/án cho cô ta." Người đó ấp úng nói xong.
Ngay lập tức, cả trường quay dậy sóng.
【Cái gì? Đáp án của Tống Vũ Hân là m/ua à?】
【Wow! Bảo sao cô ta lợi hại thế!】
【Người ta Lâm Hy là thủ khoa tỉnh, còn lợi hại hơn cả thủ khoa, đúng là quá bất bình thường.】
Sắc mặt Tống Vũ Hân chuyển từ trắng sang đen, môi cô ta r/un r/ẩy nhìn người chỉ điểm mình: "Anh có bằng chứng gì?"
Không ngờ, người đó trực tiếp lấy từ trong túi ra một xấp ảnh chụp màn hình tin nhắn đã in.
Anh ta nói: "Mặc dù cô đã thu hồi từng câu một, nhưng trước khi cô kịp thu hồi tôi đã chụp màn hình lại rồi."
Từng tấm ảnh một trực tiếp đóng đinh Tống Vũ Hân.
Cô ta trợn tròn mắt, không thể tin nổi mà m/ắng nhiếc: "Anh! Anh! Sao anh có thể không giữ lời hứa?"
Câu nói này trực tiếp tự bóc mẽ, cô ta thực sự đã m/ua đáp án.
Cô ta lao lên muốn đá/nh người đó, trường quay lập tức hỗn lo/ạn, buổi livestream bị buộc phải gián đoạn.
#Tống Vũ Hân gian lận#
#Tống Vũ Hân đá/nh người#
#Lâm Hy thủ khoa tỉnh#
Ba chủ đề vững vàng đứng đầu danh sách tìm ki/ếm.
Fan của Tống Vũ Hân vốn còn đang giãy ch*t:
【Con gái chúng tôi chỉ là quá muốn thắng thôi mà.】
【Cô ấy cũng có thực lực, chỉ là nhất thời hồ đồ thôi.】
Thế nhưng sau đó, điểm thi đại học của cô ta bị khui ra, không nghi ngờ gì nữa là cái t/át đ/au điếng vào mặt fan.
Toán học chỉ vỏn vẹn 35 điểm.
Đây chính là học bá mà họ vẫn miệng nam mô "toán học trên 130+".
Căn nhà của Tống Vũ Hân sụp đổ đến mức không còn lại một hạt bụi.
Người hâm m/ộ lúc này mới biết, người mà mình bấy lâu nay theo đuổi rốt cuộc là loại người gì.
【Tống Vũ Hân, cút khỏi giới giải trí!】
Trước đây tôi từng bị fan của cô ta hô hào cút khỏi chương trình, không ngờ, giờ đây lại đổi thành cô ta trở thành con chuột chạy qua đường ai cũng muốn đá/nh!
16
Ê-kíp chương trình tổ chức lại một trận chung kết.
Tôi, là quán quân không có gì phải bàn cãi.
Thẩm Dụ đứng thứ hai, là á quân.
Trong phòng livestream, dòng chữ "Tôi giương cao lá cờ Dụ Hy" tràn ngập cả màn hình.
Người dẫn chương trình còn cười đầy ẩn ý hỏi hai chúng tôi:
"Hai bạn có biết mình được gọi là cặp đôi bạn cùng bàn không?"
"Biết." Tôi và Thẩm Dụ đồng thanh đáp.
"Vậy... hai bạn có từng nghĩ đến chuyện phát triển hơn trong tương lai không?"
Sự hóng hớt của người dẫn chương trình không thể kiềm chế nổi.
Tôi đỏ mặt, cố gắng giả vờ bình tĩnh nhưng không biết phải trả lời thế nào.
Thẩm Dụ nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt lay động, khẽ cười nói: "Chúng tôi đều sẽ ở Bắc Kinh mà."
"Bạn học Lâm, bạn nói xem có đúng không?"
Tôi gật đầu, đỏ bừng mặt: "Ừm."
"Vậy nên, ngày dài tháng rộng, cứ từ từ thôi."
-Hết-