Bàn đạp hôn nhân

Chương 7

09/06/2025 21:40

Trình Hoài: "Làm gì có chuyện áy náy, ta cũng chẳng có gì phải thấy có lỗi với cô ấy. Giúp cô ta một tay cũng chỉ vì Tiểu Huyên mà thôi."

Tôi cũng chẳng để bụng lời nói của anh ta, dù sao những lời từ miệng tôi thốt ra cũng chẳng phải chân tình chân nghĩa.

"Phí luật sư không được thiếu của tôi đâu nhé." Tôi cười nói.

Trình Hoài véo mũi tôi: "Sao dạo này em lại trở nên hám tiền thế?"

Tôi nghĩ bụng, theo ý Trình Hoài thì chi phí kiện tụng của Nhậm D/ao chắc anh ta sẽ đứng ra lo liệu. Vậy thì tôi có thể thừa cơ hớt bạc nhiều hơn một chút. Dù sao thỏa thuận tiền hôn nhân vẫn còn đó, tiền của Trình Hoài chẳng dính dáng gì đến tôi, đương nhiên tôi phải ki/ếm được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

15

Quá trình hòa giải tuy có gian nan nhưng cuối cùng cũng đạt được kết quả tốt. Đối phương biết kiện tụng tốn thời gian công sức, không đến mức cùng đường cũng chẳng muốn đối chất tòa án. Đấu đến giờ chỉ vì bực tức Nhậm D/ao vừa được danh lại được lợi. Khi số tiền hòa giải đủ lớn, đối phương tự khắc biết điểm dừng.

Tiền hòa giải do phía thương hiệu chi trả, dù sao bản quyền tác phẩm cũng thuộc về họ. Nhưng họ cũng chẳng phải kẻ ngốc, sau khi chi tiền hòa giải liền đơn phương hủy hợp đồng và yêu cầu Nhậm D/ao bồi thường phí vi phạm. Nhậm D/ao không dám kiện lại thương hiệu, đành ngậm ngùi chấp nhận. Nhưng cô ta không thể lập tức trả số tiền lớn đó, nên Trình Hoài đã ứng trước.

Sau khi hoàn tất thủ tục giấy tờ, tôi và Nhậm D/ao rời tòa nhà của thương hiệu. Buổi chiều còn hẹn khách hàng, xuống tầng hầm tôi liền cáo từ: "Tôi còn việc, đi trước đây."

Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Nhậm D/ao đã rõ ràng, nên chẳng cần những lời xã giao giả tạo. Nhưng không hiểu Nhậm D/ao nghĩ gì, khi tôi mở cửa xe định lên, cô ta chặn lại.

Cô ta đứng chắn cửa xe, nói: "Da mặt cô dày thật đấy? Không cảm thấy nh/ục nh/ã sao?"

Tôi nhướn mày: "Ồ?"

Tôi làm công việc bản thân, sao lại liên quan đến danh dự? Nhậm D/ao chế nhạo: "Chồng cô bỏ tiền ra giải quyết rắc rối cho người yêu cũ, còn cô thì nhiệt tình trợ giúp. Bao người đang chê cười cô đấy. Là tôi thì chẳng dám ló mặt ra đường."

Tôi thấy buồn cười, thực sự đã bật cười: "Tưởng cô sẽ cảm ơn, hóa ra tôi đá/nh giá cao cô rồi. Mục đích những lời này là gì? Muốn quay lại với Trình Hoài? Cũng không giống. Hay chỉ để thỏa mãn cái tôi nông cạn của mình? Khẳng định lựa chọn năm xưa là đúng? Nếu cô thực sự tin mình không sai, đâu cần phải nhấn mạnh tôi đang khổ sở thế nào."

Những lời này hình như chạm đúng nỗi đ/au của cô ta. Nhậm D/ao mím ch/ặt môi, muốn phản kích nhưng lại ấp úng, chỉ biết trừng mắt nhìn tôi.

Tôi thản nhiên: "Và này, xin làm rõ: Tôi và Trình Hoài có ký thỏa thuận tiền hôn nhân. Anh ấy trả tiền ph/ạt cho cô, nhưng số tiền đó không liên quan đến tôi, chẳng đáng để tôi đ/au lòng. Không những thế, tôi còn ki/ếm được khoản phí luật sư khổng lồ, chứ không phải giúp cô miễn phí đâu."

Nhậm D/ao khựng lại, giây lát sau như tìm được điểm yếu để công kích: "Hóa ra trong mắt cô chỉ có tiền, nông cạn và thực dụng!"

"Tiền?" Tôi cười khẩy, công thành danh toại, vượt cấp xã hội - những thứ này dường như có thể gói gọn trong chữ "tiền", nhưng thực ra không hẳn.

"Cô đã bị cái tôi nông cạn che mờ, đó là điểm khác biệt giữa tôi và cô." Tôi nói.

Tôi không có hứng tranh cãi với Nhậm D/ao, gạt tay cô ta ra rồi lên xe. Cô ta vẫn đứng đó, tôi dừng một chút, hạ cửa kính nói: "Vì Tiểu Huyên, cô nên biết giữ gìn danh tiếng. Đừng vì những thứ hư ảo mà đi vào con đường lầm lỗi. Muốn người khác tôn trọng, trước hết cô phải tự trọng."

Nói xong tôi cho xe rời đi. Bóng Nhậm D/ao trong gương chiếu hậu ngày càng nhỏ dần.

16

Sau khi xử lý xong rắc rối của Nhậm D/ao, tôi bỗng nhận ra Trình Hoài ở nhà nhiều hơn hẳn. Trước đây hai ba ngày không gặp mặt là chuyện thường. Nhưng dạo này anh ta hầu như tối nào cũng về sớm. Ngay cả Trình phu nhân cũng hỏi thăm, bảo dạo này công ty có nhàn hạ không.

Bề ngoài tôi tỏ ra bình thản, nhưng thực lòng cảm thấy Trình Hoài rảnh rỗi hơi vướng víu. Trước kia sau khi kiểm tra bài vở cho Trình Trạch Huyên, tôi có thể về phòng xem hồ sơ. Tuy không có thư phòng riêng nhưng tôi kê bàn nhỏ trong phòng ngủ, làm việc cũng tiện, hơn nữa Trình phu nhân không vào phòng tôi nên không ai quấy rầy. Điều kiện tiên quyết là Trình Hoài không có mặt.

Mấy ngày nay Trình Hoài đều về nhà sớm, có hôm còn về trước cả tôi. Mỗi lần tôi vào phòng, anh ta lại đi theo khiến tôi không thể tập trung làm việc. Đúng lúc này tôi đang xử lý vụ kiện thương mại lớn, hoa hồng lên đến cả chục tỷ, không thể lơ là.

Bị Trình Hoài quấy rối đến nhức đầu, cuối cùng tôi không giữ nổi hình tượng dịu dàng chu đáo, đuổi khéo: "Em có việc bận, anh vào thư phòng làm việc của anh được không?"

Tôi cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mặt Trình Hoài vẫn tối sầm. Đang tính cách hàn gắn thì nghe anh ta nói: "Dạo này em để hết tâm trí vào công ty luật, anh cảm thấy mình bị bỏ rơi."

Giọng điệu đầy tủi thân. Hoàn toàn không giống phong cách thường ngày của anh ta, như thể đổi người vậy.

Tôi ngơ ngác nhìn, không hiểu ý đồ thực sự của anh ta. Suy nghĩ một lát, tôi đáp: "Đây gọi là bỏ rơi? Vậy những lúc anh bận việc công ty, em chẳng phải đã ch*t cóng từ lâu rồi?"

Tôi nói bằng giọng đùa cợt. Nhưng Trình Hoài im lặng hồi lâu khiến nụ cười tôi tắt lịm. Tôi nhận ra tâm trạng anh ta không tốt, có lẽ thái độ đuổi khéo của tôi đã chạm đúng nỗi bực dọc của anh ta.

Nếu là trước kia, tôi đã dịu dàng dùng những lời đường mật để dỗ dành. Nhưng hôm nay, tôi đờ người ra. Sự mệt mỏi và chán ngán với cuộc hôn nhân này trào dâng. Những cảm xúc tiêu cực này vốn luôn tồn tại, chỉ là trước đây tôi luôn kìm nén. Vốn dĩ cuộc hôn nhân đã mất đi hương vị ban đầu, tôi đâu thể để những cảm xúc yếu đuối này ảnh hưởng đến mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người phương Nam, kẻ phương Bắc, vĩnh viễn chẳng gặp lại

Chương 8
Khi đi dạo trung tâm thương mại, bạn trai và cô bạn thân lại tranh cãi không dứt về việc nên mua chiếc váy nào cho tôi. Trần Tự khăng khăng chọn màu hồng, vì anh ấy cho rằng màu hồng dịu dàng mà không lả lơi, trông rất đẹp. Thế nhưng Diêu Tương lại chê gu thẩm mỹ của anh ấy là "thẳng nam", nhất quyết bắt tôi mua chiếc váy màu xanh lá mà cô ấy chọn. "Muốn cuộc sống êm đềm thì trên người phải có chút màu xanh!" "Hơn nữa da của Ngôn Ngôn vừa đen vừa thô, màu xanh vừa khéo có thể che đi khuyết điểm." Họ tranh cãi không hồi kết. Tôi lặng lẽ đặt chiếc váy xuống, bình thản nói: "Màu hồng hay màu xanh tôi đều không thích. Tôi muốn chọn một chiếc khác." Sắc mặt Trần Tự trầm xuống, nhưng khi nhìn sang Diêu Tương thì anh ấy lại cười. Anh nhướng mày, đầy vẻ khiêu khích: "Thế nào, cô ấy vẫn không chọn cái cậu thích kìa, tức chết cậu đi!" Diêu Tương cũng không chịu thua, trừng mắt nhìn lại, cố tình thè lưỡi làm mặt quỷ. "Lêu lêu, thế vẫn còn hơn là chọn cái màu hồng theo gu thẩm mỹ của lão thẳng nam!" Họ đùa giỡn, cười nói vui vẻ, không khí vô cùng hòa hợp.
Tình cảm
0