Giờ đây tuy thoát ch*t nhưng do bỏ lỡ thời gian vàng, về sau không thể sinh con được nữa.

Vương Thanh Vân định về quê tránh gió, nhưng trước khi lên đường đã bị hai con của Tổng Lâm chặn lại.

Mục đích rất rõ ràng - buộc hắn phải trả lại nhà, xe và tiền bạc.

Đương nhiên Vương Thanh Vân không chịu.

Nếu không vì những thứ này, hắn đã không chịu quỵ lụy một bà già gần 60 tuổi.

Hai bên xảy ra xung đột, hắn bị đám người của đối phương đá/nh g/ãy cả hai chân.

Vương Thanh Vân tưởng mình vẫn là bảo bối của Lâm tổng, cứ khăng khăng đòi gặp bà ta.

Hắn không biết rằng giờ đây Lâm tổng chỉ càng thêm h/ận hắn.

Bởi tập đoàn Lâm đã muốn hợp tác với tập đoàn Cố từ lâu.

Đúng lúc sắp thành công thì Vương Thanh Vân lại phá hỏng chuyện.

Lâm tổng không h/ận hắn thấu xươ/ng mới là lạ.

Cuối cùng, Lâm tổng đích thân kiện Vương Thanh Vân l/ừa đ/ảo, đòi lại được nhà, xe và tiền.

Vương Thanh Vân tính toán hết mực nhưng rốt cuộc mất trắng, còn bị gia đình họ Lưu kiện vì tội cố ý gây thương tích.

Mẹ hắn đành phải dùng tiền đút miệng nhà họ Lưu.

Cuối cùng phải bồi thường hết tiền đền bù giải tỏa, vụ việc mới được khép lại.

Đôi chân của hắn cũng vì không được chữa trị kịp thời mà trở thành tàn phế suốt đời.

Không ngoài dự đoán, Vương Thanh Vân vĩnh viễn không thể "trèo hoa leo cành" nữa.

19

Cận kề kỳ thi cuối kỳ, mọi người đều quen đến thư viện ôn bài.

Tôi gặp Từ Nguyệt ở đó.

So với lần trước, vẻ u sầu trong mắt cô ấy đã biến mất, trông người rạng rỡ hẳn.

Thấy tôi, cô ấy chỉ ra cửa thư viện, ra hiệu "ra ngoài nói chuyện".

Tôi gật đầu, nhẹ nhàng xếp sách vở bút viết vào cặp, đi ra chỗ cô ấy.

Ra khỏi thư viện, không cần phải giữ ý nữa.

Từ Nguyệt lôi ra một chiếc mũ: "Lần trước cậu để quên ở cửa hàng".

Tôi nhận lấy, vừa đội lên đầu vừa nói chuyện thân mật như bạn cũ: "Mấy tháng nay cậu thế nào?"

Từ Nguyệt dừng bước, cúi người 90 độ về phía tôi, giọng đầy biết ơn: "Cảm ơn cậu đã giúp tôi lấy lại suất bảo lưu nghiên c/ứu sinh".

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, nghiêm túc nói: "Đó vốn là thứ thuộc về cậu".

Cô ấy nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi vỗ nhẹ vai cô ấy.

Tất cả đều trong im lặng.

-Hết-

Hồng Trà Trà

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi lỡ tay nhuộm hồng quốc bảo gấu trúc

Chương 11
Giới thiệu: Trong ngày đầu tiên đi làm tại cơ sở nghiên cứu gấu trúc, thực tập sinh Mễ Lạc đã giặt bộ đồng phục màu đỏ, không ngờ thuốc nhuộm bị phai ra khiến bảo vật quốc gia "Tích Tiếu" bị nhuộm thành màu hồng. Video phát trực tiếp sự việc này nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, khiến cư dân mạng bùng nổ, còn giám đốc vườn thú thì cầm dao lao đến hiện trường. Thế nhưng, thật bất ngờ khi chính chú gấu trúc lại đem lòng yêu thích màu hồng này, thậm chí còn tự "trang điểm" và tạo dáng, tạo nên một cơn sốt nổi tiếng khắp nơi. Mễ Lạc từ chỗ suýt bị sa thải đã lội ngược dòng trở thành nhân viên chăm sóc xuất sắc. Điều kinh ngạc hơn cả là cậu có thể nhìn thấy những dòng suy nghĩ của gấu trúc dưới dạng phụ đề, từ đó phơi bày âm mưu đáng sợ đằng sau việc kiểm soát bằng chip công nghệ cao. Một cuộc phiêu lưu kỳ ảo về bảo vật quốc gia, công nghệ và nhân tính, vừa đầy ắp tiếng cười lại vừa ấm áp cảm động.
0