Thậm chí có những kẻ bắt đầu nhân cơ hội này phun lời đ/ộc địa không phân biệt trắng đen.

Cười ch*t, họ không biết rằng mình đang đụng phải một cái kết cứng rồi.

Mẹ chồng tôi, bản nâng cấp của Tô Đình Chi.

"Ái chà chà, sao lại nóng vội thế? Gi/ận dỗi với một bà già như tôi, cháu không thấy ngượng sao?"

"Từ đầu đến cuối tôi có nói là quen cái cô Nam Khê nào đâu? Đừng có hắt hủi người khác nhé."

"Ôi giời ơi, cậu nóng rồi nóng rồi."

"Thôi nào các cháu, nóng nảy dễ thận hư đấy."

"Đã nhỏ con rồi mà còn hư, không biết người ta còn tưởng cháu học công nghệ phần mềm nữa đấy."

"Không có ý chê nghề IT đâu nhé, bà chỉ dùng phép tu từ hơi lỗi thôi."

"Phép gì ấy à? Bà cũng quên mất rồi, nhưng trong văn học mạng dùng để trị mấy anh hùng bàn phím thì rất hiệu quả."

"Giờ không dùng được nữa, sợ nền tảng khóa tài khoản, bà không muốn mấy đứa trẻ bị ám ảnh tâm lý đâu."

"Bà là người tốt."

Kèm theo biểu tượng mắt hí hí khiến bình luận đột nhiên biến mất sạch sẽ.

Ngày hôm sau, hot trend đi theo hướng kỳ lạ:

[##Tô Đình Chi di truyền]

[##Cách ch/ửi bậy đẳng cấp]

[##Mẹ chồng Ngư Thính Vãn - Bà là người tốt]

[##Cư dân mạng - Nguy cơ]

[##Tô Mộc Ngư]

Mắt tôi lướt qua tin về con trai.

Click vào thấy toàn những dòng tâm sự của nickname "Ta Là Đại Thúc Soái" trải dài suốt 10 năm.

Dòng đầu tiên từ thập kỷ trước:

Ta Là Đại Thúc Soái: [Ôi trời, cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào là 'nàng liếc mắt một cái, tôi đã nghĩ tên con cháu đời sau'.]

[Đây gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên?]

[Con sẽ đặt tên là Tô Mộc Ngư, lấy dòng tweet này làm bằng, tôi sẽ yêu nàng cả đời.]

Tim tôi như ngừng đ/ập.

Những dòng tiếp theo là nhật ký theo đuổi tình yêu đúng chuẩn n/ão tình của gã đàn ông.

[18/5, nắng. Hôm nay cuối cùng đã nói chuyện được với Vãn Vãn, tim đ/ập cỡ nào, phát hiện cứ đối diện nàng là lắp bắp, hay là từ nay nên ít nói lại?]

[20/5, nắng. Aaaaaa tặng quà cho Vãn Vãn rồi! Nàng nói cảm ơn với tôi! C/ứu người! Dễ thương quá đi mất!]

[1/6, âm u. Hôm nay em trai Vãn Vãn đến đòi tiền. Cười xỉu, đã trưởng thành còn bắt chị nuôi, đúng loại hút m/áu. Thế kỷ 21 rồi còn sống ký sinh thế à?]

[2/6, mưa phùn. Thấy Vãn Vãn khóc, rõ ràng hôm qua đuổi con đỉa đó đi rồi, sao nàng vẫn buồn?]

[3/6, nắng. Tôi đã hiểu vì sao Vãn Vãn không vui.]

[4/6, nắng. Vãn Vãn chữa lành cho bao người, sao lại bỏ quên chính mình? Tôi nói với nàng, đã đến lúc hướng về phía trước. Anh quả là triết gia đại tài (cười ngầu).]

Hàng nghìn dòng tâm sự như thế.

Đánh giá của tôi: Tô Đình Chi đúng là ông chồng lắm mồm.

Dù miệng chê nhưng mắt đã đỏ hoe.

Yêu từ cái nhìn đầu tiên ư...

Tôi vẫn luôn nghĩ đó chỉ là sự tự lừa dối, khi cảm giác mới mẻ qua đi sẽ nhận ra không thực sự thích đến thế.

Nhưng Tô Đình Chi cho tôi biết, yêu từ ánh nhìn đầu tiên chính là cái cớ để trời xanh khởi đầu một mối tình, bản chất của nó vẫn là sự chân thành.

Thứ tình cảm ấy thật lãng mạn, bởi từ khởi nguyên đã chất chứa nhiệt huyết.

Nhiệt huyết ấy được chàng duy trì đến tận bây giờ.

Khởi đầu đã là đỉnh cao, nhưng đỉnh cao không phải điểm dừng.

Tôi lướt tiếp lên trên, đến ngày con trai chào đời.

[23/10, nắng. Aaaaaaa vợ ơi sao sinh con lại là em chứ không phải anh huhuhu oaaaaa...]

... Thì ra lúc ấy bề ngoài lạnh lùng mà nội tâm ồn ào thế.

Tôi tưởng tượng cảnh Tô Đình Chi dựa lưng vào hành lang phòng sinh, tháo chiếc kính gọng vàng lạnh lùng, khí chất u uẩn tỏa khắp không gian.

Nhưng nội tâm thì gào thét.

Đúng là kiểu mẫu đàn ông đối lập cực độ.

[24/10, nắng. Sau sinh vợ vẫn đáng yêu, thằng con thì cũng chỉ là con trai thôi. Hôm nay thì thầm bàn chuyện đặt tên, vợ khen anh đặt tên hay này! Huhu anh tuyên bố giờ là người hạnh phúc nhất thế gian.]

Về sau là những dòng về nuôi dạy Tiểu Mộc Ngư và chuyện vặt gia đình.

Chính những mẩu đời thường ấy khiến tôi thực sự cảm nhận được tổ ấm.

Tô Đình Chi cho tôi biết, ai cũng xứng đáng được yêu thương.

Tình cảm vốn dĩ là thứ không thể lý giải.

9

Nhân vật Tô Đình Chi sụp đổ hoàn toàn.

Chính chàng lại càng phóng túng, gặp ai cũng kể chuyện tình của chúng tôi.

Giờ cứ thấy Tô Đình Chi là dân mạng đồng thanh: "Im đi, không ai hỏi!"

Tôi cũng rút khỏi làng giải trí, an phận làm nghề tâm lý.

Từ sau lần ấy, tôi có thêm khách hàng thân thiết.

"Đến rồi à?"

Chuông vừa reng đã biết Nam Khê tới.

"Tiểu Mộc Ngư đâu? Lại đây xem dì m/ua gì này!"

Nam Khê lôi ra con Ultraman.

Cậu nhóc đang ngồi đếm kiến ngoái cổ: "Út-trờ-men nè, cảm ơn dì!"

Hai người bắt đầu ríu rít.

"Dừng lại, mẹ đẻ còn đây!"

Tôi vội can ngăn.

Từ sau lần trước, Nam Khê ngại ngùng tìm đến phòng tư vấn của tôi, rồi như tìm được lối thoát, tuần nào cũng đến tâm sự.

Thực lòng mà nói, tôi và Nam Khê khá giống nhau.

Chúng tôi đều sinh ra trong gia đình trọng nam kh/inh nữ, đều phải lao động từ nhỏ, cố gắng tự giải thoát.

Khác biệt là tôi chọn giữ nỗi đ/au cho riêng mình, còn cô ấy trút gi/ận lên người khác.

Tôi vốn không phải người lương thiện, nhất là sau khi đến với Tô Đình Chi, hòn đ/á vấp chân cũng phải m/ắng vài câu.

Nhưng với Nam Khê... có lẽ do đồng cảm, tôi tự nhiên thấy thương.

Nhìn cô gái đang bò lổm ngổm chơi với con trai, đâu còn bóng dáng ngôi sao, tôi thở dài.

Thôi thì coi như nghề nghiệp vậy.

Có lẽ Tô Đình Chi nói đúng, không cần tha thứ, nhưng con người phải hướng về phía trước.

- Hết -

Niên Niên

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giữa tháng nghe mưa

Chương 6
Ta cùng trưởng tỷ đều chung ngày tạ thế. Nàng là Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, còn ta là Hiếu Chiêu Hoàng thái hậu được Tiên đế thân phong. Suốt một đời này, ta luôn đè đầu cưỡi cổ nàng. Nhưng đến phút cuối, thi thể nàng lại được bí mật đưa vào lăng mộ Tiên đế. Ta làm Hoàng hậu mười năm, Thái hậu bốn mươi năm, cuối cùng lại chỉ được an táng ở Phi lăng. Trước bài vị của ta, Thiên tử mặt lộ vẻ hổ thẹn: "Hợp táng cùng Gia Bình phu nhân, là di mệnh của phụ hoàng." "Nếu năm đó ngài không cố chấp ngăn cản, phụ hoàng đã không yêu mà không được, đoản mệnh giữa đường." "Kiếp sau, ngài... hãy thành toàn cho họ." Mở mắt lần nữa, ta thật sự trở về ngày yến tiệc tuyển phi. Ta vẫn là Thái tử phi được Hoàng hậu chỉ định. Chỉ khác là khi Ngụy Chương như tiền kiếp đề nghị nạp trưởng tỷ làm Trắc thất. Ta dừng một chút, thần sắc lạnh nhạt: "Như ý Điện hạ."
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0