“Chị Ôn Giai mới là người phù hợp nhất với anh trai! Trước đây họ chỉ có hiểu lầm thôi, một khi hiểu lầm được giải tỏa, họ có thể quay lại như xưa!”

Ôn Giai gật đầu lia lịa.

“Thẩm Minh từng thích em đến thế, vì em anh ấy sẵn sàng làm mọi thứ. Nghe Ngưng Ngưng nói sau khi em rời đi, anh ấy đã đi thôi miên để quên em, nghe mà em đ/au lòng đến ch*t!”

“Giờ em đã trở về, lẽ nào các người nỡ lòng nhìn hai chúng em yêu nhau mà không thể đến với nhau sao!”

“Anh Thẩm Minh chỉ là quên hết mọi chuyện trước đây, nhưng các người không quên mà. Nếu một ngày anh ấy nhớ lại và hối h/ận, lẽ nào các người không cùng anh ấy đ/au khổ sao!”

“Vì vậy, để anh Thẩm Minh không hối h/ận, mọi người không phải tiếc nuối, các người nên giúp em đuổi theo anh ấy và giúp anh ấy phục hồi trí nhớ!”

“Chẳng lẽ các người không muốn thấy anh ấy vui vẻ, được ở bên cô gái mà anh ấy thích từ thuở thiếu thời sao?”

Không thể phủ nhận, Ôn Giai không chỉ là trà xanh mà còn là cao thủ thao túng tâm lý. Bà cụ vừa còn đầy th/ù địch với cô ta giờ đã chần chừ.

Tôi định lên tiếng, mẹ chồng kéo tay tôi lại, khẽ vỗ về.

Bà cụ thẳng tay đảo mắt nhìn Ôn Giai.

“Mày m/ù hay ng/u đấy? Tao không quan tâm mày từng có gì với Thẩm Minh, giờ nó đã có vợ, vợ nó đang đứng ngay trước mặt mày đây!”

“Tao từng thấy người biết điều nhường nhịn, chưa thấy đứa nào hăm hở làm tiểu tam như mày! Trời đất không còn đàn ông nữa hay sao mà phải tranh chồng người khác?”

Mẹ chồng thẳng thừng m/ắng thẳng. Đây là lần đầu tôi thấy bà ch/ửi người, quả là được một phần mười của tôi!

Mặt Ôn Giai tái mét.

Cô ta chưa kịp phản ứng, Thẩm Ngưng đã nóng mặt:

“Mẹ ơi, chị Ôn Giai chỉ muốn tốt cho anh trai thôi mà!”

Mẹ chồng bước tới t/át đá/nh “bốp” một cái.

“C/âm miệng! Tao không nói thì mày tưởng mày đúng lắm sao? Đồ ng/u si đần độn! Mày quên thời anh mày đá/nh nhau với lũ đầu gấu, tự nh/ốt mình trong phòng đi/ên lo/ạn rồi sao?”

“Tao tưởng mày chỉ bướng bỉnh, hóa ra là ng/u ngốc và x/ấu xa! Nếu mày thích Ôn Giai thế thì cút theo cô ta đi!”

Thẩm Ngưng sửng sốt, nước mắt lưng tròng.

Ôn Giai định nói thêm thì cửa mở ra, Thẩm Minh về.

Đáng lẽ giờ này anh ấy đang quay phim.

“Mẹ nhắn tin nói không khỏe nên con về ngay.” Thẩm Minh giải thích.

Cả phòng im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về Thẩm Ngưng. Rõ ràng là cô ta lấy tr/ộm điện thoại của mẹ giả tin nhắn!

Thẩm Ngưng cúi gằm mặt, im thin thít.

Ôn Giai mừng rỡ lao về phía Thẩm Minh, giọng the thé: “Anh Thẩm Minh ơi!”

Cô ta cố tình lên giọng ẻo lả khiến tôi nổi hết da gà!

7

Thẩm Minh gi/ật mình, thấy cô ta định ôm chầm liền vòng tay quật ngã Ôn Giai xuống sàn.

“Vợ ơi, người này là ai? Như mấy đời không thấy đàn ông vậy!”

Ôn Giai hoa mắt, bò dậy trong bộ dạng lôi thôi, miếng tóc giả lủng lẳng trên trán.

Thẩm Minh rùng mình, lấy điện thoại gọi bảo vệ:

“Có kẻ đi/ên vào nhà tôi! Con quái vật sờ vào là rụng tóc! Đến nhanh, tôi sợ lắm rồi!”

Ôn Gại vội gắn lại tóc giả nhưng vội quá không kịp, tức gi/ận ném phịch xuống đất.

Tôi bật cười ngặt nghẽo. Cô ta đúng là đồ hề!

“Anh Thẩm Minh ơi, em là Giai Giai đây mà! Em về nước vì anh sao anh lại quên em? Anh biết em đ/au lòng thế nào không!”

“Hồi nhỏ chơi trò gia đình, anh luôn làm chú rể của em!”

“Hồi cấp hai, anh từng bị bọn c/ôn đ/ồ đá/nh g/ãy tay vì c/ứu em!”

“Cấp ba, anh trốn học đi đá/nh nhau vì tên đầu gấu bắt em làm bạn gái! Anh quên hết rồi sao?”

Ôn Giai vừa khóc vừa định xông tới. Thẩm Minh hoảng hốt, đ/ấm thẳng một quả vào mắt cô ta.

“Nghe đã thấy chuyện không hay! Cô cũng chẳng ra gì!” Thẩm Minh lấy khăn giấy lau tay.

Ôn Giai sững sờ, định tiếp tục xông lên. Tôi kéo Thẩm Minh ra sau, đ/ấm tiếp quả thứ hai vào mắt còn lại.

“Xin lỗi nhé, chị bị chứng ám ảnh cân đối!” Tôi vừa bóp khớp tay vừa nói.

Ôn Giai đi/ên tiết. Tôi chỉ ra cửa, bảo vệ đang tới.

“Cút khỏi nhà tôi đi! Không thì thành scandal to đấy!”

Cô ta tức tối nhưng sợ ảnh hưởng sự nghiệp, đành cắn răng xách túi bỏ đi.

“Khoan!” Thẩm Minh đột ngột gọi.

Ôn Giai ứa lệ, định lao vào lòng anh.

“Anh nhớ ra rồi sao?”

Thẩm Minh chỉ tóc giả trên sàn: “Mang thứ kinh dị này đi!”

Ôn Giai oà khóc. Bảo vệ tới nơi, cô ta hậm hực bỏ chạy, hét vọng lại:

“Anh Thẩm Minh ơi! Em sẽ khiến anh nhớ lại quá khứ của chúng ta!”

8

Sau trò hề của Thẩm Ngưng, cả nhà tụ họp hiếm hoi. Mẹ chồng xuống bếp nấu mì bò.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0