…………

Cô ấy lúc nào cũng bận rộn, biến mất tăm hơi, tôi biết cô đang mải mê sự nghiệp.

Nhưng hôm đó có một người đàn ông đưa cô về, nụ cười trên môi cô không thể giấu nổi khiến tôi khó chịu. Tôi chỉ muốn cô cười riêng cho mình tôi thôi.

Tôi xông tới hôn cô, van nài cô chỉ đối tốt với mình tôi, yêu tôi mãi mãi.

Cô vừa cười vừa áp sát tai tôi thì thầm "Đồng ý", chẳng chút nghiêm túc.

Cô đúng là x/ấu xa, nhưng tôi lại bị cô thuần hóa hoàn toàn.

Hôm đó tôi thề sẽ khiến cô yêu tôi, không thể rời xa tôi.

……Tôi vắng mặt trong sinh nhật cô.

Không vì lý do gì khác, chỉ vì chứng cuồ/ng lo/ạn của tôi. Tôi không dám nói với cô, đúng ngày sinh nhật cô thì b/ệnh tôi phát tác.

Tôi đã uống th/uốc đều đặn nhưng vô dụng.

Tôi sốt sắng muốn chữa khỏi b/ệnh, nhưng càng gấp gáp thì càng thất bại.

Những cơn đi/ên lo/ạn ngày càng dày đặc. Tôi không dám gặp cô nữa, sợ làm tổn thương cô.

Nhưng cô tìm đến tôi, đúng lúc tôi đ/ập phá tan hoang căn phòng, tay cầm d/ao định cứa vào cổ tay.

"Thẩm Minh, em đến rồi."

Cô đứng trước cửa, nghịch quang phía sau tạo thành vầng hào quang, nở nụ cười rực rỡ.

Hình như tôi đã tìm được từ ngữ để miêu tả cô rồi.

Vị thần của tôi đã giáng thế, dù thế nào tôi cũng phải giữ ch/ặt cô.

Tôi buông d/ao lao vào vòng tay cô, hít hà hương thơm quen thuộc mà bình yên.

Lúc này tôi mới hiểu, cô chính là liều th/uốc của tôi. Chỉ cần có cô, dù lên cơn đi/ên tôi cũng sẽ hóa thành chú cún ngoan ngay lập tức.

Nhưng tôi vẫn sợ những cơn đi/ên bất chợt ập đến, làm tổn thương bản thân hoặc cô.

Tôi không được phép gặp chuyện, cô cũng vậy. Chúng tôi còn cả mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm bên nhau, từ mái đầu xanh đến khi bạc trắng.

Cô làm bà lão, tôi làm ông lão.

Thế là tôi quyết định trị liệu bằng thôi miên. Cô không nói gì, tôn trọng mọi lựa chọn của tôi.

Trước khi vào phòng điều trị, cô hôn lên khóe trán tôi.

"Thẩm Minh, sau chuyện này cùng em gia nhập làng giải trí nhé."

Tôi gật đầu.

Tôi thích được đứng ở nơi gần cô hơn.

Không biết đã bao lâu, buổi trị liệu kết thúc. Tôi bước ra, thế giới vẫn nguyên vẹn nhưng dường như đã thay đổi hoàn toàn.

Theo phản xạ, tôi tìm ki/ếm bóng hình ấy. Không thấy cô, tim tôi thắt lại.

"Thẩm Minh."

Giọng nói ngọt ngào vang lên phía sau. Tôi quay đầu, thấy cô đứng dưới ánh sáng nghịch hướng vẫy tay.

Tôi vội bước tới nắm ch/ặt tay cô, ngón tay đan vào nhau khăng khít.

Thật may mắn, trong đêm ồn ào ấy, dưới ánh đèn mờ ảo, chàng trai mười chín tuổi đã chộp lấy vị thần của đời mình!

—Hết—

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giả chết trước mộ, bạn trai quỳ xin tôi tha thứ

Chương 13
Trước bia mộ của tôi, bạn trai ôm vòng hoa và nhẫn kim cương. Anh ta quỳ xuống, nói với bia mộ: 'Anh đến để cưới em đây.' Đồng đội đứng sau lưng anh ta, chính là tên nằm vùng mà ba năm trước tôi đã tự tay 'giết chết'. Họ ăn mừng việc tôi 'hy sinh', chuẩn bị tiếp quản toàn bộ di sản tôi để lại. Tôi bước ra từ bóng tối, tháo lớp mặt nạ hóa trang xuống. 'Vội thế sao?' Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch tức thì của hai người, 'Di sản của tôi, bao gồm cả sổ sách của tổ chức và...' Tôi chìa ra chiếc máy nghe lén trong khuy măng sét của tên đồng đội kia, 'bằng chứng các người bán đứng danh sách cảnh sát.' 'Muốn lấy không?' Tôi tung chiếc USB lên không trung, 'Quỳ xuống, cầu xin tôi đi.'
Sảng Văn
0