Buổi Phát Trực Tiếp Độc Đáo

Chương 4

08/06/2025 12:39

Hình như tôi từng thấy trên tạp chí tài chính...

Tôi đang mải hồi tưởng thì một bác gái mặc sườn xám cũng tiến đến nắm tay tôi: "Cô cô xem livestream của cháu, còn m/ua hai đôi tất nữa đấy!"

Vị bác này trông cũng quen quen, hình như có bộ phim truyền hình nào đó do bác ấy đầu tư...

C/ứu mạng!

Có ai giải thích giùm tôi không?

Tại sao một ông chủ nhà máy bình xịt gián sắp phá sản

Lại có nhiều chiến hữu lừng lẫy đến thế!?

7

Bữa cơm này khiến tôi hoa mắt chóng mặt.

Một nhóm đại gia thường xuất hiện trên các tạp chí tài chính ngồi quây quần tại nhà ăn tầng thượng nhà máy th/uốc gián.

Cười nói vang trời.

Ngay cả vị bác gái từng là văn công ngày xưa, khi nghe về những bất công tôi gặp phải, đã đ/ập bàn nổi gi/ận:

"Bác gh/ét nhất mấy cô bé trẻ trâu tham lợi! Cái con bé giành vai diễn tên là Hứa Tiếu đúng không? Chờ đấy, bác sẽ bảo đạo diễn hủy hợp đồng ngay!"

Nói xong bác thật sự lấy điện thoại ra gọi.

Tôi không kịp ngăn cản, vị chú ngồi cạnh đã lên tiếng: "Cháu xem thử có thể treo mấy mẫu xe hơi nhà chú trên livestream không? Không dám hứa gì nhiều, nhưng chắc chắn lời hơn cái nhà máy th/uốc gián lỗi thời của lão Khương."

Nhưng livestream của tôi làm sao đủ sức b/án siêu xe trăm triệu?

Chưa kịp từ chối, Giám đốc Khương đã phản pháo: "Th/uốc gián của tôi có tệ hại gì? Biệt thự của mấy người ai chẳng dùng sản phẩm của tôi?"

Thế là cả đám người ngoại tứ tuần cãi nhau ầm ĩ.

Đến cuối cùng, tôi hoàn toàn mất phương hướng với núi tài nguyên họ nhét cho mình.

Thậm chí hình như còn được mời đóng vai chính trong một bộ phim.

Trời ơi, tôi chỉ muốn vài đơn hàng nông sản thôi mà...

Trà dư tửu hậu.

Những chiếc xe sang trọng lặng lẽ rời đi.

Giám đốc Khương xoa bụng hỏi tôi có hài lòng không.

"Nếu cháu không ưng ý, bác còn quen vài người nữa..."

Sợ ông lại nhắc đến cái tên động trời nào đó, tôi vội ngăn lại: "Vừa ý lắm ạ! Cực kỳ hài lòng!"

"Tốt rồi."

Giám đốc Khương đăm chiêu: "Nhà máy này là di sản cha để lại, công nhân đều là dân làng khó khăn. Ban đầu định b/án đi, nhưng nghĩ đến bao gia đình phụ thuộc... Cứ thế gắng gượng mãi đến hôm nay."

Ông lắc đầu: "Không biết còn trụ được bao lâu. Tương lai là của các cháu. Nhớ dù đi xa đến đâu, cũng đừng quên cội ng/uồn." Ánh trăng chiếu xiên lên tấm biển sơn bạc "Nhà máy th/uốc gián", khắc sâu thêm sức mạnh tiềm ẩn.

Tôi xúc động định nói thêm, thì giám đốc Khương liếc điện thoại: "Ôi, video hôm nay lão Trương đã dựng xong. Phải tranh thủ gọi cho đồng đội ở tòa soạn, đặt bài trang nhất. Nhân lúc hot, ta phối hợp đẩy mạnh đơn hàng th/uốc gián thôi, ha ha..."

Thế nhưng kế hoạch lên top của giám đốc Khương đổ bể.

Bởi Lục Phồn - kẻ ngàn năm không đăng status - bỗng dưng up ảnh quỳ trên sầu riêng kèm caption: "Tống Thiên Huệ. Link m/ua hàng: Livestream Tống Thiên Huệ."

Hai bên ảnh còn chế theo phong cách tôi: Câu đối dán tường.

Vế trên: Nữ thần dùng xong đều khen hay.

Vế dưới: Nam thần quỳ xong kêu đ/au.

Đề ngang: Vợ tha cho anh.

Chỉ vài phút,

#LụcPhồnĐãKếtHôn #LụcPhồnQuỳSầuRiêng #LụcPhồnTốngThiênHuệ chiếm trọn hot search.

Lục Phồn im hơi lặng tiếng bao năm.

Giờ bùng n/ổ.

8

Điện thoại tôi tê liệt vì cuộc gọi từ người thân, truyền thông.

Đáng lý định dạy cho Lục Phồn bài học, giờ đành đạp ga phóng thẳng về nhà.

Lục Phồn đã tắm rửa xong xuôi.

Mặc đồ ngủ thảnh thơi xem TV.

Thản nhiên như chưa có chuyện gì.

Thấy tôi về, hắn còn nhướng mày: "Không bảo em về nhà tắm rửa chờ anh? Giờ mới về."

Đồ vô lại này dám đổ lỗi ngược!

"Hẹn hò bị bắt gh/en, tự ý công khai qu/an h/ệ - Lục đế, em thấy vấn đề của anh nghiêm trọng hơn đấy?"

"Ừ, nên anh đã chuẩn bị sẵn sàng rồi."

Lục Phồn cong môi cười: "Tối nay, anh tùy em xử lý."

Hừ!

Tôi thèm!

Đang định nói chuyện nghiêm túc thì hắn kéo tay tôi ngã dúi vào lòng: "Anh thức 36 tiếng rồi, vừa hạ máy bay lại đi tìm em... Mệt quá rồi."

"Anh tìm em gì, anh bận hẹn hò với mỹ nữ kia mà!"

Nghe vậy, Lục Phồn bật cười.

"Không hề hẹn hò." Hắn ngừng một nhịp: "Chỉ hẹn hò với em thôi."

Hứa Tiếu cố ý ra sân bay chặn Lục Phồn.

"Cô ta cùng công ty với em, mở mồm là em gặp chuyện. Đông người quá, đành lên xe nghe tình hình."

"Em gặp chuyện gì?"

Tôi ngơ ngác: "Chuyện gì thế?"

Lục Phồn chớp mắt, cười lạnh.

Trong lòng tôi chợt hiểu.

"Họ nói chuyện em dùng ảnh anh quảng cáo?"

Bọn họ không biết qu/an h/ệ của chúng tôi, định lợi dụng việc này lôi kéo Lục Phồn.

Lục Phồn không phủ nhận.

Trương Oánh và Hứa Tiếu quả cao tay.

Điều tra lịch trình, sắp đặt truyền thông lợi dụng Lục Phồn đ/á/nh bóng.

Vừa giúp Hứa Tiếu rửa sạch tin "m/ua chuộc", vừa u/y hi*p tôi nhận dẫn livestream để chuyển nhiệt độ.

Đằng nào họ cũng không thiệt.

"Thế anh nói gì?"

"Vợ anh thích đăng gì thì đăng, dù là ảnh anh không mặc đồ anh cũng không hé răng. Cần gì cô ta múa rìu qua mắt thợ?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm

Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối

Chương 16: Dỗ dành vợ
Hiệu trưởng trường Dục Anh chỉ một câu "Cấm yêu đương trong văn phòng" mà chuyện tình giữa Lâm Du và Lục Tranh Minh đã phải giấu kín suốt ba năm. Ban ngày, họ là đối thủ cạnh tranh trong mắt đồng nghiệp. Từ việc giành chỉ tiêu đề tài, tranh thành tích thi đua cho đến so kè kết quả trực ban, cả hai luôn đối đầu gay gắt, như nước với lửa. Thế nhưng, vào những đêm khuya không ai hay biết, họ lại chung chăn chung gối, dùng nụ hôn để bày tỏ tình yêu dồn nén bấy lâu. Đối mặt với sự lạnh lạt hết lần này đến lần khác của Lâm Du trước mặt người ngoài, Lục Tranh Minh cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh đè nghiến cậu lên chiếc bàn trong phòng họp vắng vẻ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Du, thích giả vờ không thân với tôi hả? Hửm? Thế người tối qua luôn miệng xin tôi nhẹ tay một chút là ai nào……” Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Song khiết 🕊️ , 1v1 【 Hiện đại + Đam mỹ + Tình cảm công sở + Song khiết + HE 】 【 Thầy giáo Toán tùy hứng kiêu ngạo công X Thầy giáo Ngữ văn trầm ổn kín tiếng thụ 】
Boys Love
Chữa Lành
Đam Mỹ
47