“Triệu Minh, trước khi chất vấn tôi, anh không nên tự nhìn lại xem mình đã làm gì sao?”
Tôi đẩy mạnh anh ta ra, nói tiếp: “Cái th/ai trong bụng Tống Thiển Hạ chẳng phải con anh sao? Sao nào? Anh có thể ngoại tình, tôi lại không thể cắm sừng anh à?”
Triệu Minh bị tôi hỏi đến á khẩu, chỉ biết nhìn tôi đầy khó tin.
Chắc anh ta không ngờ rằng tôi lại biến thành bộ dạng này, một bộ dạng mà anh ta hoàn toàn không nhận ra.
Nhân lúc anh ta còn đang sững sờ, tôi mở cửa phòng rồi bước ra ngoài.
Tôi mới nhận ra, mỗi giây phút đối diện với anh ta đều khiến tôi thấy vô cùng gh/ê t/ởm.
Nơi này thật sự một giây cũng không thể ở lại được nữa.
Tôi gửi một tin nhắn cho Tống Trình Khê rồi rời đi.
Nhưng vừa xuống đến lầu, tôi đã bị Tống Thiển Hạ chặn lại.
Cô ta ôm cái bụng bầu vượt mặt đứng trước mặt tôi, xem ra là đã đợi tôi ở đây từ lâu rồi.
Hai người này đúng là một cặp trời sinh, thay phiên nhau làm tôi buồn nôn.
“Tránh xa em trai tôi ra!” Cô ta nói.
Tôi cười, hỏi: “Vậy cô có tránh xa chồng tôi ra không?”
Tống Thiển Hạ nhất thời không nói được gì.
Tôi tiến lại gần cô ta vài bước, đưa tay vuốt ve cái bụng nhô lên của cô ta: “Đứa trẻ này là con của chồng tôi phải không? Mấy tháng rồi?”
Cô ta sợ đến mức không dám thở mạnh.
“Cô Tống, cô chen chân vào gia đình tôi, lại không cho phép tôi chen chân vào gia đình cô à? Làm người sao lại tiêu chuẩn kép thế?”
Tôi cười khúc khích.
Sắc mặt Tống Thiển Hạ ngày càng khó coi.
“Lý Thư Ngôn, chuyện giữa chúng ta không liên quan đến em trai tôi, cô đừng động vào cậu ấy.”
“Không liên quan đến cậu ta?” Tôi thu lại nụ cười, “Cô dùng tiền của tôi để nuôi em trai cô đấy!”
“Đó là tiền của Triệu Minh!”
“Cô Tống, cô có hiểu luật không thế? Triệu Minh và tôi mới là vợ chồng hợp pháp, mỗi một đồng anh ta tiêu cho cô đều có một nửa là của tôi! Hơn nữa, số tiền anh ta tiêu cho cô là tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ tôi để lại!”
“Dùng tiền xươ/ng m/áu của bố mẹ tôi để nuôi em trai cô, cô phải cảm thấy lương tâm bất an mới đúng chứ.”
Tống Thiển Hạ bị tôi nói đến mức mặt mày tái mét, môi r/un r/ẩy nhìn bàn tay tôi, nhưng vẫn cố chấp:
“Người Triệu Minh yêu là tôi, tôi đã mang th/ai con của anh ấy, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ ly hôn với cô thôi! Đến lúc đó tất cả những thứ này đều là của tôi!”
Tôi thu tay về, khoanh tay nhìn cô ta, chỉ thấy cô ta thật đáng thương.
“Vậy sao? Thế thì tôi sẽ chờ xem.”
Ngay khoảnh khắc tôi thu tay về, Tống Thiển Hạ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi làm ầm ĩ thế này, đứa con này của cô ta liệu có giữ được hay không còn chưa biết đâu. Cứ mặc kệ cô ta đi.
6、
Từ bữa tiệc sinh nhật trở về, tôi không về nhà mà quay lại phòng tranh.
Bên trong tối om, tôi bật đèn, đi đến trước giá vẽ, đổ sơn đen lên đó, nhìn màu sơn từng chút một nhuộm đen tấm vải trắng, nhưng không thể đặt bút vẽ.
Tôi ngước lên liền nhìn thấy bức chân dung Tống Trình Khê vẽ cho tôi, trong tranh tôi ngồi ngay ngắn, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía trước.
Khác xa với tôi của hiện tại.
Tôi lấy rư/ợu, mặc kệ bản thân uống cạn.
Không biết bao lâu sau, chuông cửa phòng tranh vang lên.
Tôi loạng choạng mở cửa, thấy Tống Trình Khê đứng ngoài cửa với đôi mắt đỏ hoe.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cậu ta lao vào ôm ch/ặt lấy tôi.
“Chị ơi, em gọi cho chị rất nhiều cuộc điện thoại, tại sao chị không nghe? Là em làm sai điều gì sao? Chị không cần em nữa à?”
Tống Trình Khê tủi thân như một chú cún con.
Tôi đưa tay ôm lấy cổ cậu ta, kiễng chân lên, hôn lấy đôi môi cậu ta.
Cậu ta tham lam hôn đáp lại tôi.
Tôi lôi cậu ta vào trong, tiện tay khóa cửa lại.
Cậu ta nôn nóng định kéo quần áo tôi ra, nhưng bị tôi ngăn lại.
“Chúc mừng sinh nhật.” Tôi nói với cậu ta, “Món quà chị tặng em, em có thích không?”
Gương mặt Tống Trình Khê nhuốm màu ửng đỏ không tự nhiên, khẽ gật đầu: “Thích ạ.”
Nói xong cậu ta lại ngượng ngùng nói: “Em cũng muốn vẽ tặng chị một bức…”
Tôi nhếch môi cười, đưa tay bắt đầu cởi quần áo cậu ta.
Tống Trình Khê tuy không hiểu nhưng cũng không phản kháng: “Chị ơi, đây là?”
Tôi ghé sát tai cậu ta nói: “Em sẽ thích thôi.”
Cậu ta cởi đồ đứng trước mặt tôi, tôi cầm bảng màu, cầm bút, ánh mắt soi xét từng tấc trên cơ thể cậu ta.
Tôi chấm màu xanh lam hợp với cậu ta nhất, đứng sau lưng cậu ta, khoảnh khắc đầu bút chạm vào cơ thể cậu ta, cả người cậu ta khẽ run lên.
“Đừng cử động.” Tôi dặn dò.
“Chị ơi, ngứa…”
“Sắp xong rồi.” Tôi vừa đáp vừa vẽ.
Hoàn thành nét vẽ cuối cùng, tôi để họa cụ sang một bên, đứng xa ra chiêm ngưỡng tác phẩm của mình.
Đó là một tác phẩm hoàn hảo.
“Chị ơi, chị vẽ gì vậy?” Tống Trình Khê hỏi.
“Bí mật.” Tôi vòng ra trước mặt cậu ta, “Đợi em về rồi xem, em sẽ thích thôi.”
“Đẹp không ạ?” Cậu ta ngước mặt nhìn tôi, trong mắt như có những vì sao.
Tôi gật đầu, đưa tay vuốt ve gương mặt hoàn hảo của cậu ta: “Đẹp, em là tác phẩm hoàn hảo nhất của chị.”
Mà tác phẩm hoàn hảo nhất, thì chỉ xứng đáng để bị h/ủy ho/ại.
Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra vẻ tuyệt vọng và bi mỹ khi cậu ta bị h/ủy ho/ại.
7、
Sau một đêm đi/ên cuồ/ng, sáng sớm tôi mới về nhà.
Vừa mở cửa đã thấy Triệu Minh ngồi trong phòng khách, anh ta vẫn mặc bộ vest từ tối qua, cà vạt bị kéo lỏng, vắt hờ trên ngựk.
Nghe thấy tiếng động, anh ta ngước nhìn tôi.
Sau đó anh ta đứng dậy, nhanh chóng bước về phía tôi.
“Đêm qua em ngủ với nó à?” Anh ta ép sát tôi.
Tôi chậm rãi đặt túi xách và chìa khóa lên tủ.
“Lý Thư Ngôn, em trả lời anh!” Anh ta nắm lấy tay tôi, dồn tôi vào góc tường.
Tôi ngước nhìn anh ta, cười một cách bất cần: “Phải đó, anh đã có con với Tống Thiển Hạ rồi, tôi chỉ ngủ với cậu ta một giấc thôi mà.”
Triệu Minh gi/ận dữ nhìn chằm chằm tôi, tay tôi bị anh ta nắm đến đ/au điếng.
Cảm giác như giây tiếp theo anh ta sẽ bóp ch*t tôi, nhưng anh ta lại buông tay ra, chậm rãi tháo cà vạt, ném lên cái tủ bên cạnh.
“Vợ à,” anh ta hạ giọng, “Em làm vậy là để trả th/ù anh sao? Nhưng anh thật sự chỉ muốn có một đứa con thôi.”
“Đợi cô ấy sinh con xong, anh sẽ c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với cô ấy, không ai liên quan đến ai nữa.”
Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, sao anh ta có thể nói ra những lời như vậy?
Tôi gi/ận quá hóa cười: “Trả th/ù anh? Triệu Minh, anh xứng sao?”
“Anh có thể tìm một cô gái trẻ đẹp để sinh con cho mình, thì tôi không thể tìm một người trẻ hơn anh, sức khỏe tốt hơn anh để thỏa mãn mình sao?”