“Gi/ận cũng vô ích thôi.” Tôi cười, “Chị sẽ không xin lỗi em đâu, chị không cho rằng mình đã làm sai.”
Tống Trình Khê không đáp lại.
Chúng tôi cứ thế đợi bên ngoài phòng phẫu thuật cho đến khi ca mổ kết thúc.
Đứa con của Tống Thiển Hạ cuối cùng vẫn không giữ được.
Có một giây, tôi cảm thấy hơi tiếc nuối, nhưng chỉ đúng một giây mà thôi.
Khi tỉnh dậy biết tin này, Tống Thiển Hạ như phát đi/ên lao về phía tôi, vớ lấy con d/ao gọt hoa quả bên cạnh định gi*t tôi.
Tay phải của tôi bị cô ta rạ/ch một đường dài, đó là bàn tay tôi dùng để vẽ tranh.
M/áu đỏ tươi chảy ra làm tất cả mọi người có mặt ở đó h/oảng s/ợ, đặc biệt là Tống Trình Khê.
Cậu ta đ/è Tống Thiển Hạ lại, nhìn đôi mắt tôi đầy xót xa.
Tôi nói với Tống Trình Khê: “Cô ta đi/ên rồi, không thể để cô ta tự do được, nếu không chẳng biết sẽ làm hại đến ai nữa.”
“Em còn tương lai rộng mở, không thể vì cô ta mà h/ủy ho/ại bản thân. Hãy đưa cô ta vào viện t/âm th/ần đi, như vậy tốt cho tất cả mọi người.”
Khi nói những lời này, bàn tay vừa băng bó xong của tôi lại rỉ m/áu.
“Chị ơi…” Tống Trình Khê nhìn bàn tay tôi, gương mặt đầy giằng x/é.
Tôi cười an ủi cậu ta: “Có đ/ứt đâu mà khóc? Cùng lắm là một thời gian ngắn không vẽ được thôi. Nếu cô ta c/ắt sâu thêm chút nữa, có lẽ chị sẽ không bao giờ vẽ được nữa thật.”
Tống Trình Khê nhẹ nhàng vuốt ve tay tôi, khóc nói: “Sẽ không đâu, sẽ không đâu…”
Sau đó, cậu ta đồng ý đưa Tống Thiển Hạ vào viện t/âm th/ần.
Ngày Tống Thiển Hạ bị đưa đi, tôi đã tận mắt chứng kiến cô ta bị lôi đi.
“Buông ra, tôi không đi/ên! Tôi không đi/ên!” Cô ta không ngừng giãy giụa.
Thế nhưng, ai cũng tin là cô ta đã đi/ên rồi.
Chỉ có tôi tin lời cô ta nói, cô ta thực sự không đi/ên.
Một người không đi/ên mà bị nh/ốt vào viện t/âm th/ần, đó mới là sự tr/a t/ấn thực sự.
Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không tha cho bất kỳ ai trong số họ, bất kỳ ai!
10、
Cuối cùng tôi cũng ly hôn với Triệu Minh.
Sau khi ly hôn, tôi giao công ty cho quản lý chuyên nghiệp điều hành, rồi một mình ra nước ngoài giải khuây.
Trong ba năm ở nước ngoài, tôi đã đi qua rất nhiều quốc gia, gặp gỡ nhiều người và ngắm nhiều phong cảnh, nhưng chẳng có nơi nào khiến tôi muốn ở lại.
Vì thế ba năm sau, tôi lại về nước.
Tôi đến trại trẻ mồ côi mà mình vẫn luôn tài trợ để nhận nuôi một đứa trẻ, cô bé vừa tròn ba tuổi, trông rất đáng yêu, trắng trẻo bụ bẫm.
Nhưng quy định bắt buộc phải là vợ chồng mới được nhận nuôi.
Tôi đ/au đầu, biết tìm đâu ra một người để kết hôn chớp nhoáng đây?
Đúng lúc này, Tống Trình Khê tìm đến tôi.
Cậu ta đưa cho tôi tấm danh thiếp mới tinh, giới thiệu một cách đầy tự hào về sơ yếu lý lịch của mình.
Nhưng tôi chẳng chút hứng thú với những thành tích lấp lánh đó của cậu ta.
Cuối cùng cậu ta nói: “Cao 1m85, có tám múi bụng, như vậy được không?”
Tôi cuối cùng cũng gật đầu.
Chúng tôi cùng nhau đi xem đứa trẻ định nhận nuôi.
Cô bé tết hai bím tóc nhỏ, đang cùng các bạn nhỏ khác nô đùa chạy nhảy.
“Tại sao lại chọn cô bé này?” Tống Trình Khê hỏi.
Tôi nói: “Em không thấy đôi lông mày và ánh mắt của con bé hơi giống em sao?”
(Hoàn)