Gameshow Phát Điên Ký

Chương 4

14/06/2025 00:28

Thẩm Ngôn Chước nhìn tôi hừ một tiếng: "Còn nhớ lần đầu hai đứa mình gặp nhau không?"

"...Nhớ chứ."

Tôi và Thẩm Ngôn Chước quen nhau từ hồi cấp hai.

Tôi nhớ rất rõ, hôm đó là ngày hội thao, bạn Thẩm Ngôn Chước trong cuộc thi chạy 50 mét ngay giây đầu tiên đã bay vèo ra ngoài với khuôn mặt dính đất, còn tôi thì ném tạ đ/ập trúng chính mình.

Hai đứa gặp nhau ở phòng y tế.

Rồi chúng tôi cười nhạo cách nhau bị thương.

Sau này có người hỏi tại sao hai đứa lại đến với nhau -

Tôi: "Bay ra ngoài mà còn cà mặt xuống đất, tôi phải xem mặt mũi x/ấu xí thế nào."

Thẩm Ngôn Chước: "Ném tạ mà đ/ập vào đầu mình, tôi phải xem cái đầu to thế nào."

Kết quả tôi phát hiện... là một anh chàng đẹp trai hay làm nũng...

...

X/ác nhận sinh viên không sao, chúng tôi thở phào.

Để lại vài nhân viên xử lý, chúng tôi trở về trường quay.

Chưa kịp vào cửa đã nghe tiếng cười sằng sặc bên trong.

Thượng Thanh Thanh đờ người.

"Ôi con bé Thanh Thanh nhà tôi làm phiền bà nhiều quá!"

Là mẹ Thượng Thanh Thanh.

Bà ta mặc áo lông chồn, trang điểm đậm đang dắt một cụ bà đi ra. Tôi nhận ra đó là bà chủ nhà tòa biệt thự ba tầng nơi chúng tôi quay phim.

Bà cụ rất tốt bụng, thường mang hoa quả đến cho đoàn.

"Thanh Thanh! Mau đi lấy mặt dây chuyền ngọc lục bảo mẹ dặn mang tới tặng bà chủ!"

Ánh mắt bà Thượng vẫn đầy sát khí khi nhìn con gái.

Như đang nhìn kẻ th/ù.

Thượng Thanh Thanh mất hết vẻ kiêu ngạo, lấm lét đi vào.

Vài phút sau, cô ta khóc lóc bước ra: "Mẹ ơi... mất tiêu rồi!"

"Cái gì?!" Bà Thượng trợn mắt giơ tay định t/át con gái, "Đồ vô dụng!"

Tôi nhanh tay chặn cổ tay bà ta.

Thượng Thanh Thanh liền chỉ thẳng vào tôi: "Chính là Tô Tâm Mạn! Sáng nay tôi thấy cô ta lén lút vào phòng tầng một. Sau đó mọi người đi làm nhiệm vụ hết, chỉ có cô ta ở lại. Chắc chắn cô ta ăn tr/ộm!"

Đang nắm cổ tay bà Thượng, tôi: "???"

Vậy mày muốn tao ngốc nghếch ngăn cái t/át này à?

Tôi buông tay, búng cổ tay khiến bàn tay bà Thượng văng vào mặt con gái.

Pặc! Một tiếng vang giòn.

Mọi người sửng sốt.

Chỉ có Thẩm Ngôn Chước huýt sáo: "Đẹp đấy tiểu thư."

"Thượng Thanh Thanh, đừng vu khống không bằng chứng."

Tôi không thèm nhìn cô ta, quay sang nói với bà chủ nhà: "Cháu nhớ mỗi tầng đều có camera? Bà cho xem được không ạ?"

"Được chứ."

Thẩm Ngôn Chước kéo tay tôi thì thầm: "Em chắc muốn xem công khai thế này?"

Tôi trừng mắt.

Vào phòng giám sát, Thượng Thanh Thanh khóc nức nở. Mẹ cô ta cứ đẩy cô về phía Thẩm Ngôn Chước. Hắn lại lấn sang chỗ tôi. Tôi đành lùi vào góc tường.

"Đừng..."

Tôi chưa dứt lời đã cảm nhận hơi ấm trên trán. Ngẩng lên, Thẩm Ngôn Chước đang chặn tay giữa đầu tôi và bức tường.

Hắn vờ như không có chuyện gì, vẫn nói chuyện với Anh Thành.

"Sao thế baby?" Hắn quay sang.

"...Ai cho anh gọi thế?"

"Vậy sao em đỏ mặt?"

Khoảng cách hai đứa gần đến mức xoay đầu là chạm môi.

"...Nóng thôi."

Tôi cắn môi quay đi. Bỗng thấy hắn im bặt. Ngẩng lên, Thẩm Ngôn Chước che nửa mặt, tai đỏ lừ.

"Anh biết em phùng má dễ thương lắm không?" Hắn cọ mũi vào cổ tôi, "Mùi bưởi. Lại dùng vỏ bưởi đun nước gội đầu à?"

"...Cút."

"Đùa tí nào. Cho anh hun~"

Tôi giẫm lên chân hắn.

"Sao vậy Ngôn Chước?" Anh Thành quay lại.

"Không sao. Mèo cào thôi." Thẩm Ngôn Chước cười, "Mở camera ra chưa?"

Hình ảnh hiện lên: Tôi tóc rối, mắt lờ đờ bước vào phòng tầng một. Thẩm Ngôn Chước đi tìm, rồi bị tôi đẩy vào tường, hôn hít túi bụi. Hắn định đáp lại thì tôi... ngủ gục trên vai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Crush cũ cười nhạo tôi đi giao đồ ăn, nào ngờ tôi là con gái độc nhất của tỷ phú

Chương 9
Tổ tiên nhà tôi khởi nghiệp từ nghề khai thác mỏ, giàu đến mức nào ư? Ngày tôi chào đời, ông nội mua thẳng nửa quả núi làm quà đầy tháng cho tôi. Ba tuổi, tôi bốc thăm thôi nôi trúng ngay một chiếc bàn tính vàng, cả nhà thức trắng đêm để thành lập quỹ tín thác cho tôi. Hồi tiểu học đi họp phụ huynh, hiệu trưởng thấy bố mẹ tôi đều phải khúm núm đứng dậy. Thế nhưng năm tôi mười tuổi, tôi suýt chút nữa bị bắt cóc. Bố mẹ sợ hãi tột độ, từ đó ném tôi vào một khu chung cư bình dân, mặc quần áo mua ở chợ đầu mối, ăn cơm suất rẻ nhất ở nhà ăn tập thể. Tôi cũng thấy thoải mái vì được yên tĩnh. Cho đến buổi họp lớp năm năm sau khi tốt nghiệp, cô lớp trưởng tôi từng thầm thương trộm nhớ nhìn thấy tôi mặc đồng phục shipper, cười cười xếp tôi vào bàn của nhân viên phục vụ. Hoa khôi của lớp dịu dàng nói: "Ôi dào, mọi người đừng nói thế, đối với Chi Dao mà nói, tự nuôi sống được bản thân đã là một loại thành công rồi mà." Cả đám nâng ly hùa theo: "May mà hồi đó lớp trưởng không bị mù, nếu không giờ chắc phải cùng cô ta chen chúc trong căn nhà thuê mà ăn mì tôm rồi nhỉ?" Tôi chẳng có phản ứng gì, chỉ đang cau mày nhìn tệp tài liệu mà hội đồng quản trị gia tộc gửi đến trên điện thoại.
Sảng Văn
Tình cảm
0