Dải Ngân Hà Rạng Ngời Mãi Mãi

Chương 6

12/06/2025 21:08

“Nguyên tổng, cục thuế đến kiểm tra sổ sách của chúng ta rồi, chuyện trốn thuế không giấu được nữa.”

“Nguyên tổng, hội đồng quản trị đang điều tra vụ anh chiếm dụng 10 triệu tài sản công ty!”

Nguyên Kính ngồi bệt xuống đất, cuộc đời hắn coi như xong.

Tất cả đều do hắn tự chuốc lấy, không trách được ai.

Tôi gọi bảo vệ dẫn Nguyên Kính đi, đồng thời dặn không được cho hắn vào đây nữa.

Giang Ngộ rõ ràng vẫn chưa hết gi/ận.

Tôi nở nụ cười nịnh nọt, xoa xoa ng/ực anh: “Đừng gi/ận nữa, em đâu có chơi bời bậy bạ, chỉ ngủ với mình anh thôi mà.”

“Ừ.”

19

Giang Ngộ xử lý xong công việc công ty, định cùng tôi đến Ninh Thành.

Bạn trai đúng là dính người, cả ngày cứ muốn dính lấy tôi.

Giang Ngộ có bãi đậu trực thăng riêng, tôi bước lên máy bay cá nhân của anh.

“Uầy! Hồi nhỏ thấy máy bay riêng nhà anh đã thấy ngầu lòi rồi, hôm nay cuối cùng cũng được trải nghiệm cảm giác sung sướng của nhà giàu!”

“Lúc đó... anh cũng rất muốn đưa em đi.”

Lông mi anh khẽ run, không giấu nổi đ/au đớn.

Tôi ngồi vắt ngang đùi anh, ôm mặt đối mặt với anh.

Anh ôm tôi như bế trẻ con, tay mơn man dọc sống lưng tôi đầy dịu dàng.

“Hôm nay dì đến tìm em, nhắc đến bệ/nh của anh.

Giang Ngộ, bây giờ anh còn thấy hình ảnh ảo giác của em nữa không?”

Tay Giang Ngộ khựng lại, nói: “Từ ngày đoàn tụ với em... là không thấy nữa.”

Vậy là suốt bao nhiêu năm qua, anh vẫn luôn nhìn thấy.

“Đường Duyệt Tinh, trong 18 năm xa cách, sao em không đến tìm anh? Em biết địa chỉ nhà anh mà.”

“Anh quên rồi sao? Em từng đến tìm anh mà. Em dành dụm rất lâu mới m/ua được vé tàu đến kinh thành. Em đứng trước biệt thự gọi tên anh, anh lạnh lùng bỏ đi. Em đ/au lòng lắm, khóc suốt dọc đường về.”

Cả hai chúng tôi đều sững người.

Tôi 16 năm không gặp anh, nhưng anh lại nói là 18 năm.

Tôi đã đi tìm anh vào năm thứ hai sau khi chia tay.

Hóa ra lúc đó anh tưởng mình phát bệ/nh, cho rằng “tôi” chỉ là ảo giác nên mới không để ý.

Giang Ngộ siết ch/ặt tôi, toàn thân r/un r/ẩy, nghẹn ngào: “Anh xin lỗi, nếu biết lúc đó là em thật... anh nhất định không để em đi! Đều là lỗi của anh, khiến em khổ cực bao năm... hóa ra em đã đến tìm anh từ sớm thế, là anh đã buông tay em!”

“Không cần tự trách, nếu không có anh... em đã không có dũng khí trốn khỏi gia đình. Em chưa nói với anh chứ? Anh là ánh sáng duy nhất trong tuổi thơ thiếu tình yêu của em. Giang Ngộ... chúng ta là tình yêu cùng nhau chữa lành, cùng hướng về nhau.” Tôi hôn lên môi anh.

Quá khứ không thể níu kéo, chi bằng tận hưởng hiện tại.

Quan trọng nhất là... đừng lãng phí thời gian “mây mưa” trên máy bay riêng.

Hê hê, có những chuyện một khi đã nếm được vị ngọt... liền mê mẩn không thôi.

20

Nửa năm sau, tôi biết tin Vương Lập Vinh bệ/nh mất.

Lòng tôi chẳng chút xao động.

Hắn với tôi... cũng chỉ là người xa lạ.

Dưới sự chăm sóc tận tình của tôi, bệ/nh tình Giang Ngộ đã khỏi hẳn.

Bởi vì anh không cần đến “tôi” trong ảo giác nữa.

Tôi thật sẽ ở bên anh đến hơi thở cuối cùng.

-Hết-

Tuyệt Mỹ Tiểu Ngư Can

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
11 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm