【16】
Cũng thích...
Nếu là người khác, tôi chắc chắn sẽ cười nhạo anh ta tự luyến, nhưng với Dư Chu Lễ, tôi không thể nói ra lời đó.
Anh ấy thực sự có tư cách này.
Ngay lúc nãy tôi đã nhận ra rồi, xung quanh anh ấy toàn là người, nhưng những người cuối cùng thực sự ở lại đều là con gái. Khi họ hỏi về mối qu/an h/ệ giữa tôi và anh ấy một cách ám chỉ, tôi đã thấy rõ manh mối.
Đều là con gái với nhau, làm sao mà không hiểu chứ?
Phía sau núi này rộng rãi, phong cảnh cũng khá, nhưng đêm hôm khuya khoắt ở đây chờ một trận mưa sao băng không biết bao giờ mới tới, thật sự là chỉ để làm mồi cho muỗi.
Họ ở đó, chẳng qua cũng chỉ vì người trong mắt, trong lòng mình thôi, chỉ là họ nể mặt có tôi ở đó nên mới giữ ý.
Tôi vừa lùi ra, cô gái bên cạnh Dư Chu Lễ liền sát lại gần anh thêm một chút, vẻ mặt đỏ ửng thẹn thùng, dù chỉ liếc nhìn từ xa tôi cũng biết họ đang nói những gì.
Bầu trời đầy sao, bãi cỏ, trận mưa sao băng đến muộn, đây quả thực là khung cảnh tỏ tình tuyệt vời nhất.
【17】
Tôi nghiêng đầu nhìn Dư Chu Lễ đang ngồi cạnh mình, người đang dán mắt vào tôi, bỗng nhiên rất muốn biết anh đã trả lời cô gái kia thế nào.
"Đồng ý rồi à?"
Ánh mắt anh thoáng chốc ngơ ngác, "Cái gì... Cô thật sự, thật sự thích tôi rồi hả! Lộ Tây Ninh, cô tùy tiện quá đấy!"
Tôi cạn lời...
Bảo sao người ta nói cấu trúc n/ão của học thần không giống với chúng ta mà.
"Ý tôi là cô gái vừa nãy tỏ tình với anh, anh đồng ý rồi à?"
"Mẹ kiếp, cô lén nhìn tôi! Sao cô biết cô ấy tỏ tình?"
Tôi đính chính: "Dư Chu Lễ, đừng có nói bậy, tôi không lén nhìn, đó là nhìn một cách quang minh chính đại."
"Hơn nữa, người ta đã thể hiện rõ ràng như thế, khó đoán lắm sao? Chỉ có loại con trai kỹ thuật như anh mới..."
"Tôi..."
"À, vậy, anh đã trả lời thế nào?"
Anh bực bội nói: "Tôi có thể trả lời thế nào, tôi nói là không thích."
Không ngờ Dư Chu Lễ bình thường trông dễ gần là thế, mà lúc từ chối người khác cũng dứt khoát không chút do dự.
Ồ, đúng rồi, lần trước hình như anh cũng từng từ chối tôi, anh đã nói gì nhỉ?
Tôi gật đầu, trêu chọc: "Trực tiếp như vậy không sợ làm tổn thương trái tim người ta sao?"
"Thế tôi không từ chối trực tiếp, chẳng lẽ lại giữ lại để kết hôn à?"
Tôi im lặng.
Nói trúng tim đen rồi, Cố Minh chính là người giữ tôi lại để kết hôn.
【18】
"Vậy cô ở lại đây làm gì?" Dư Chu Lễ tiện tay xua con muỗi trước mặt tôi rồi hỏi.
"Anh nói xem? Dư Chu Lễ, chính anh bảo tối nay nhất định có mưa sao băng, tôi mới tin đấy."
Bây giờ đã là mười hai giờ đêm, trên sườn đồi chỉ còn lác đác vài người, có người đã dựng lều ở đây.
Dư Chu Lễ nhướng mày cười: "Xin lỗi nhé, dự đoán sai rồi, tối nay có lẽ cô không đợi được mưa sao băng đâu."
Tôi lườm anh một cái, đứng dậy định đi luôn, "Được, về đây."
Kết quả anh lại đuổi theo tôi, "Này, tôi đùa thôi, đùa thôi mà."
Giọng anh nhuốm vẻ cười đùa, "Tin tôi đến thế sao?"
"Người bình thường thì tôi không tin, nhưng anh đâu phải người bình thường."
Anh cười rạng rỡ hơn, "Đi theo tôi."
Anh trao đổi vài câu với nhóm nam sinh bên kia, rồi đi đến trước chiếc kính thiên văn đã dựng sẵn, cúi người chỉnh một chút rồi vẫy tay bảo tôi lại gần.
Khoảnh khắc đó, tôi không bước nổi chân nữa. Trong thâm tâm, tôi cảm thấy mình nên thích Dư Chu Lễ, bởi từ nhỏ đến lớn, trong vòng tròn của tôi chưa từng có ai giống như anh, một thiếu niên thực sự đúng nghĩa thiếu niên.
"Đứng ngẩn ra đó làm gì, lại đây đi."
Thấy tôi không nhúc nhích, anh bước tới, kéo tôi đến trước kính thiên văn, "Nhìn đi."
Tôi nhìn bàn tay anh đang nắm lấy tay mình, anh cũng nhận ra điều bất thường, vội buông ra như thể bị bỏng, gãi gãi sau đầu giải thích: "Thấy cô ngẩn người nên... xin lỗi nhé."
Tôi gật đầu, cũng chẳng định tính toán, ghé sát vào kính thiên văn nhìn. Dải ngân hà xa xôi như thể chỉ trong tầm mắt, trải dài trước mặt tôi, bên tai là giọng nói của Dư Chu Lễ.
"Cô nhìn cái thập tự giá lớn bên trái kia đi, đó là chòm sao Thiên Nga. Bây giờ nhìn xem, có thấy nó giống một con thiên nga đang dang cánh không? Trong thần thoại Hy Lạp cổ đại, nó cũng được xem là chim Đại Bàng. Ngôi sao sáng nhất kia là Thiên Tân Tứ, cách Trái Đất 3200 năm ánh sáng, cũng là sao Bắc Cực trong tương lai."
Có lẽ vì khung cảnh trước mắt quá bao la, giọng nói bên tai cũng trở nên xa xăm và dịu dàng. Âm thanh đó từ từ bay vào tai tôi, tôi cảm thấy mình như đã quên hết mọi thứ trong chốc lát.
"Toàn bộ dải ngân hà cô thấy bây giờ cũng chỉ là một hạt bụi trong vũ trụ, mà con người so với dải ngân hà này còn chẳng bằng một hạt bụi, thế nên con người khó tránh khỏi có những lúc bất lực."
Tôi quay đầu lại, Dư Chu Lễ đang nghiêm túc nhìn tôi, ánh mắt chạm nhau anh cũng không né tránh.
"Đại tiểu thư, con người khó tránh khỏi có những lúc không như ý, nhưng nếu không như ý quá thì cũng có thể mượn ý trời, biết đâu lại có tác dụng thì sao?"
Tôi muộn màng nhận ra, Dư Chu Lễ đang an ủi tôi.
Tiếng ồn ào xung quanh dâng lên rồi lại hạ xuống, bầu trời sáng hơn một chút, những vệt sáng xung quanh vạch ra những cái đuôi dài.
Không giờ ba mươi bốn phút sáng, dưới trận mưa sao băng này, tôi thầm mượn ý trời:
Đừng thích Cố Minh nữa.
【19】
"Dư Chu Lễ, chúng ta thử đi."
Cuối cùng, tôi không hiểu sao lại thốt ra câu này.
"Thử cái gì?" Dư Chu Lễ tỏ vẻ ngây thơ vô số tội.
Tôi giải thích: "Yêu đương ấy, dù sao nụ hôn đầu cũng cho tôi rồi, thử đi, tôi chưa từng thử xem yêu một anh chàng kỹ thuật thì sẽ như thế nào."
Tôi biết rõ trong lòng mình, tôi không phải muốn yêu một anh chàng kỹ thuật, mà là muốn yêu Dư Chu Lễ. Luôn cảm thấy ở bên cạnh một người như anh, dù thế nào đi nữa cũng sẽ rất thú vị.
Dư Chu Lễ trên mặt thoáng hiện sắc đỏ, hiếm khi tỏ ra lúng túng.
Anh từ chối tôi, đó là một lời từ chối khiến người ta khắc cốt ghi tâm.
"Đại tiểu thư, tôi từng đọc được một câu trong sách, tặng cho cô nhé: Mỗi nguyên tử trong cơ thể cô đều đến từ một ngôi sao đã phát n/ổ, các nguyên tử tạo nên tay trái của cô có thể đến từ những ngôi sao khác với các nguyên tử tạo nên tay phải. Đây là điều thơ mộng nhất về vật lý mà tôi từng biết:
Ý nghĩa là, cô và tôi đều là những vì sao."
"Từ nguyên tử đến vũ trụ, con người còn chẳng bằng hạt bụi, nhưng trí tuệ con người lại là sự tồn tại vĩ đại vượt xa vũ trụ, thế nên cái đầu của cô ấy, đọc nhiều sách một chút đi."
Anh chê tôi đọc ít sách...
【20】
Gặp lại Cố Minh là tại tiệc sinh nhật của Lâm Kỳ, cậu ta dắt bạn nhảy bước vào, không quên nháy mắt đưa tình với xung quanh. Thấy tôi thì có thu liễm hơn một chút, nhiệt tình chào hỏi:
"Đại tiểu thư, lâu rồi không gặp, có nhớ tôi không?"
Tôi không thèm để ý đến cậu ta, cậu ta vẫn mặt dày tiến lại gần, "Sao lạnh lùng thế?"
Tôi cầm lấy cuốn tạp chí trên tay ném vào người cậu ta: "Đọc sách đi, cho bớt cái thói lăng nhăng đi."
Lâm Kỳ đứng bên cạnh không nhịn được cười thành tiếng, nhưng vẫn cố gắng làm dịu bầu không khí: "Cố thiếu dạo này bận rộn gì thế?"