Trong buổi họp lớp, tôi dở trò x/ấu, nhắn cho cậu bạn thanh mai trúc mã một tin nhắn đầy ám muội.
Giây tiếp theo, Ứng Hoài Tự – người vốn luôn lười biếng, phóng khoáng – đột nhiên đỏ bừng mặt.
Đêm đó, cậu ta chặn tôi ở cầu thang, cười đầy nguy hiểm và phóng đãng:
"Nào, thực hiện cái tin nhắn cậu vừa gửi đi."
1
Buổi họp lớp sau kỳ thi đại học diễn ra vô cùng náo nhiệt.
Mọi người như trút bỏ được áp lực học hành, dường như chỉ sau một đêm đã trưởng thành, ai nấy đều chơi rất bốc.
Dưới sự xúi giục của bạn thân, tôi cũng đầy hứng thú nếm thử vài ngụm rư/ợu.
Trong cơn mơ màng, tôi vô thức nhìn về phía Ứng Hoài Tự, kẻ đang uống rư/ợu cùng đám bạn giữa đám đông.
Phải nói rằng, gương mặt của tên thanh mai trúc mã khốn kiếp này đúng là cực phẩm, cứ như trúng xổ số di truyền vậy.
Từ nhỏ đến lớn, đám con gái cứ thế đổ rạp trước mặt cậu ta.
Khốn thật, giờ cậu ta thì thời thượng, còn tôi thì bị bỏ lại ở quê nuôi heo.
Không được, tôi không thể nhìn cậu ta làm màu như thế được.
Cơn men xộc lên, tôi lôi điện thoại ra, gõ một dòng tin nhắn đầy ám muội rồi gửi cho cậu ta.
Chỉ vỏn vẹn hơn mười chữ, nhưng độ x/ấu hổ thì n/ổ tung, độ gợi tình thì kịch trần, đến Hitler nhìn vào cũng phải đỏ mặt.
He he, tôi muốn xem Ứng Hoài Tự sẽ làm gì.
Nhận thấy có tin nhắn, Ứng Hoài Tự lấy điện thoại ra, dáng vẻ lười biếng tựa vào ghế sofa ở quầy bar, nhìn lên màn hình.
Kết quả giây tiếp theo, đồng tử cậu ta co rút lại, vẻ mặt vốn đang lười biếng lập tức đông cứng, sống lưng thẳng tắp.
Có thể thấy rõ, một mảng đỏ ửng lan từ cổ lên tận mặt, đỏ như đít khỉ.
Người bên cạnh tò mò vươn đầu hỏi cậu ta bị sao vậy.
Ứng Hoài Tự lập tức khóa màn hình, đồng thời vội vàng che mắt mấy người đang hóng hớt bên cạnh, giọng điệu hung dữ.
"Nhìn cái gì?"
"Em còn chưa thấy gì mà anh Tự!"
"Còn nhìn nữa là đá/nh đấy!"
"Em vẫn chưa thấy gì mà!"
Cái kiểu che giấu vụng về này khiến tôi cười đến mức phát ra tiếng heo kêu.
Ngày thường thì đào hoa lả lơi, sao giờ lại giống học sinh cấp ba ngây thơ thế này?
Nhưng tôi chưa kịp hả hê được mấy giây, Ứng Hoài Tự đã nhìn thẳng về phía tôi, con ngươi đen láy như phủ một lớp băng lạnh.
Trong ánh nhìn ch*t chóc đó viết rõ ba chữ:
Cậu tiêu rồi.
Tiếng cười đắc thắng của tôi tắt ngấm, xoay người cắm đầu chạy ra ngoài.
Động tác nhanh gọn, tư thế siêu ngầu, phải nói là chạy trối ch*t.
Đùa à, không chạy thì ở lại để tên khốn này tính sổ sao?
2
Sau khi tôi trốn trong nhà vệ sinh một lúc, bạn thân trong phòng bảo mọi người chuẩn bị ra về.
Để đảm bảo an toàn, tôi hỏi thêm một câu.
[Tôi: Ứng Hoài Tự về chưa?]
[Bạn thân: Vừa bị hoa khôi lớp gọi đi rồi, nhìn như muốn tỏ tình ấy, hoa khôi lớp thích cậu ta tận ba năm cấp ba rồi, cậu bảo hôm nay họ thành đôi không?]
[Bạn thân: Nhưng hoa khôi đi với nam thần trường, cũng coi là xứng đôi vừa lứa.]
[Tôi: Sao tôi biết được, tôi chỉ biết dù họ có thành đôi thì khi ăn tiệc tôi cũng ngồi bàn chính.]
[Bạn thân: Ha ha ha ha ha cũng đúng, cậu và cậu ta là thanh mai trúc mã, qu/an h/ệ đâu phải dạng vừa~]
[Tôi: Tất nhiên rồi.]
Đặt điện thoại xuống, tôi bĩu môi, niềm vui khi trêu chọc người khác vừa rồi dường như đã bay biến.
Ứng Hoài Tự lúc này có mỹ nữ bên cạnh, còn tôi – kẻ thanh mai trúc mã rá/ch nát này – chỉ là người thừa.
Xem ra hôm nay tôi phải tự mình về nhà rồi.
Haiz, đêm một mình, cô đơn trống trải lạnh lẽo quá đi.
Con người bây giờ thật là, ăn no không có việc gì làm là muốn tìm đối tượng, ví dụ như tên họ Ứng nào đó.
Còn tôi thì khác, tôi thậm chí còn chẳng được ăn no.
Tôi lề mề về tới chung cư, vừa định bước vào cửa cầu thang thì phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Đang định quay đầu xem là ai, tôi đã bị người ta túm lấy gáy, đẩy vào góc tối.
Ch*t ti/ệt!
Nửa đêm gặp bi/ến th/ái rồi.
Trong đầu tôi lập tức hiện lên đủ loại chuyện kinh dị gi*t người phi tang.
Tôi vội vàng vùng vẫy kêu c/ứu, nhưng người phía sau lại siết ch/ặt lấy tôi hơn.
"Tang Ninh, cậu dám không đợi tôi mà tự về nhà, tình cha con nhạt nhòa rồi đấy nhé."
Giọng điệu quen thuộc đầy vẻ trêu chọc này khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.
Là Ứng Hoài Tự, tên khốn này.
Làm trò này suýt nữa thì làm tôi đ/au tim ch*t khiếp.
Tôi tức gi/ận huých khuỷu tay vào người cậu ta.
"Buông tay ra, dọa ch*t tôi rồi."
"Đồ nhát gan."
Sự kìm kẹp nới lỏng, tôi quay người nhìn Ứng Hoài Tự – người đang thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu – rồi gắt gỏng.
"Không phải thấy cậu đang bận với hoa khôi sao, tôi mà làm phiền thì ngại lắm."
"Bận cái gì mà bận, nói chuyện có nửa phút, quay lại thấy cậu đi mất rồi, không biết là mình đã uống rư/ợu à?"
"Tôi tửu lượng cao mà."
"Hừ, cao cái gì mà cao."
Ứng Hoài Tự nhếch mép, cười khẩy, mắt vẫn cứ liếc nhìn tôi.
Bỗng nhiên, cậu ta cúi người xuống, ghé mặt lại gần tôi.
Ngược với ánh đèn đường ngoài cầu thang, gương mặt cậu ta nửa sáng nửa tối, đẹp đến lạ thường.
Tôi bỗng thấy căng thẳng, nuốt nước bọt cái ực.
"Làm gì đấy?"
"Nói xem, tin nhắn cậu gửi tôi lúc họp lớp có ý gì?"
Tôi cười gượng hai tiếng: "Gửi chơi thôi mà."
"Thật không?"
"Thật mà thật mà."
"Nhưng tôi tin rồi đấy."
"Hả?"
Cảm nhận được bầu không khí có chút nguy hiểm, tôi vừa định chuồn thì đã bị cậu ta chặn đường lui.
Ứng Hoài Tự ung dung đưa tay véo má tôi, đôi mắt như vừa được rửa qua bằng nước, cười đầy phóng đãng.
"Nào, chúng ta thực hiện cái tin nhắn cậu vừa gửi một cách triệt để đi."
3
Câu nói lả lơi này khiến tôi chấn động, mắt mở to như cái chuông đồng.
Cái quái gì thế?
Thực hiện triệt để?
Nhìn gương mặt điển trai đang dần tiến lại gần của Ứng Hoài Tự, bên ngoài tôi vẫn bình tĩnh như chó già, nhưng trái tim bên trong đã phóng xe đến tốc độ 180 dặm.
Kiểu này thì tôi lỗ to rồi, tên khốn này thế mà lại muốn chiếm tiện nghi của tôi.
Cậu ta đúng là lả lơi quá mức mà.
Thế là, tôi cắn răng nhắm mắt.
Giẫm thật mạnh vào đôi giày AJ bản giới hạn mới cứng của cậu ta.
Trong tiếng kêu đ/au đớn vì hít hà của Ứng Hoài Tự, tôi cắm đầu chạy mất dạng.
Suýt nữa thì nguy, may mà mình thông minh.
Khi đang nằm trên giường tắm rửa sạch sẽ đầy thỏa mãn, tôi phát hiện Ứng Hoài Tự đã gửi cho tôi một đống tin nhắn.
[Tự cún: Giẫm tôi à?]
[Tự cún: Ngày mai đến nhà tôi giặt giày cho tôi.]
[Tự cún: Người đâu rồi?]
[Tự cún: Tôi biết ngay mà, cái đồ đàn bà này, vừa nhắn tin nói thèm khát thân thể tôi, muốn thế này thế kia, giờ lại không thèm đếm xỉa đến người ta.]