Ngoài thông tin về nguồn thận và các chuyên gia y tế, tôi không hề sử dụng bất cứ thứ gì của nhà họ Giang cả.
Có lẽ Giang phu nhân cũng nhận ra điều đó, nên bà không hề ép buộc tôi.
Sau này, tôi dần yêu thích nghề diễn xuất, nỗ lực mài giũa kỹ năng diễn xuất của bản thân từng chút một.
Bây giờ chuyển mình là thời điểm thích hợp nhất!
7
Để buổi thử vai thành công, Tần Vân đã thuê một giáo viên hướng dẫn diễn xuất cho tôi.
Suốt một tuần đó, tôi bế quan luyện tập.
Chuỗi tràng hạt của Giang Dư Phạn cứ đặt mãi ở đầu giường tôi, không thể trả lại được.
Đến ngày thử vai, tôi chẳng hiểu sao lại m/a xui q/uỷ khiến thế nào mà nhét luôn chuỗi tràng hạt vào túi xách.
Có nó bên cạnh, tôi lại cảm thấy an tâm hơn nhiều.
Buổi thử vai diễn ra vô cùng thuận lợi, biên kịch vô cùng hài lòng về tôi, ngay tại chỗ đã cùng đạo diễn chốt hạ vai diễn này cho tôi.
Tôi đã thành công mở ra con đường trở thành nữ chính của mình!
Khi bước ra ngoài, trời vẫn còn sớm, tôi liền bảo Hiểu Na đưa mình đến b/ệnh viện.
Lúc tôi đến, mẹ vừa truyền nước xong và vẫn còn tỉnh táo.
Bà lại g/ầy đi nhiều, khuôn mặt đã hoàn toàn hốc hác, thấy tôi đến liền vội ngồi dậy.
Tôi nắm lấy tay bà: "Mẹ, mẹ cứ nằm nghỉ đi ạ."
"Mẹ nằm cũng mỏi rồi, ngồi dậy trò chuyện với con một chút."
Bà vỗ vỗ mu bàn tay tôi: "Nhiễm Nhiễm lại g/ầy đi rồi, đừng vì mẹ mà vất vả quá..."
"Mẹ! Con còn tăng mấy cân đây này, chẳng mất tí th!t nào, đạo diễn còn suýt bắt con gi/ảm c/ân đấy!"
"Gi/ảm c/ân cái gì mà giảm! G/ầy thế này rồi còn gi/ảm c/ân? G/ầy như cái que thì có gì đẹp? Con xem, có ngựk có mông đầy đủ. Đạo diễn nào nói thế, chắc chắn là mắt nhìn có vấn đề!"
Tôi bĩu môi làm nũng: "Lên hình thì trông b/éo ra ba phần mà, g/ầy một chút lên hình mới vừa vặn! Mẹ à, con nói cho mẹ nghe, con gái mẹ có tiền đồ rồi! Nhận được kịch bản nữ chính rồi đấy!"
"Dự kiến tháng sau là vào đoàn làm phim! Năm sau mẹ sẽ được xem tác phẩm lớn của con gái mình rồi! Đến lúc đó mẹ có thể khoe với bà Vương hàng xóm: Xem này! Nữ chính này đẹp không? Đây là con gái tôi đấy!"
Tôi vừa nói vừa khoa tay múa chân, mẹ bị tôi chọc cười, chọt chọt vào trán tôi.
"Cái con bé tự luyến này, được rồi được rồi, con là đẹp nhất, con gái mẹ là xinh nhất thế gian!"
"Hì hì, cũng phải cảm ơn mẹ đã di truyền cho con bộ gen tốt như thế!"
"Con đấy! Lúc mới sinh ra đã trắng trẻo như cục bông, y tá còn nói con là đứa bé xinh nhất mà họ từng đỡ đẻ..." Mẹ nói được nửa chừng thì khựng lại, "Tiếc là, mẹ không thể nhìn thấy con của con."
Tôi vội vàng bịt miệng bà lại: "Phỉ phỉ phỉ! Mẹ nhất định sẽ thấy, đến lúc đó con đẻ một đàn cho mẹ trông đến phát phiền thì thôi, mẹ cứ chờ mà trông cháu nhé!"
Mẹ lau nước mắt nơi khóe mắt, giọng nghẹn ngào: "Được, mẹ chờ trông cháu, mắt nhất định phải giống con, đẹp! Cả cái mũi này, miệng cũng phải giống con, để mẹ nhìn kỹ lại xem..."
"Dạ dạ dạ, đều giống con hết, đẻ đứa giống hệt con cho mẹ trông nhé!"
...
Tôi ở lại bầu bạn với mẹ nửa ngày, bà mệt rồi nên đuổi tôi về.
Ra khỏi phòng b/ệnh, tôi ngồi dưới lầu thả lỏng đầu óc.
Nguồn thận tương thích quá khó tìm, ba năm trôi qua rồi, nếu không thay sớm thì mẹ e là...
Nghĩ đến đó, tôi hoảng lo/ạn, đến khi hoàn h/ồn lại thì đã rút chuỗi tràng hạt trong túi ra, nắm ch/ặt trong tay.
"Anh sẽ phù hộ cho tôi chứ?"
Một lúc lâu sau, tôi cất chuỗi tràng hạt đi, tự giễu: "Đều tại Giang Dư Phạn, tôi giờ sắp đặt một chân vào cửa Phật rồi, nhưng chắc người ta cũng chẳng thu nhận yêu nữ như tôi đâu."
Đứng dậy định rời đi, vừa quay đầu lại thì đụng mặt Giang Dư Phạn.
Anh đứng đó tự lúc nào, mặc vest chỉnh tề, khí chất cao quý thoát tục.
Chỉ có điều chiếc chun buộc tóc hình quả dâu tây nhỏ màu hồng trên cổ tay anh trông thật lạc quẻ.
"Anh thật sự đeo nó sao..." Tôi hơi kinh ngạc.
Giang Dư Phạn không trả lời, chỉ đưa tập hồ sơ trong tay cho tôi.
Tôi mở ra xem, đó là một bản báo cáo tương thích nguồn thận.
Tôi dụi mắt không tin nổi: "Đây là thật sao? Thật sự tìm được nguồn thận tương thích rồi sao? Linh nghiệm đến mức này sao..."
"Thu nhận."
Giang Dư Phạn trả lời không đúng trọng tâm, nhưng tôi nghe ra được, anh đang nói cửa Phật sẽ thu nhận tôi.
"Khi cô tin vào Phật, vạn vật trên đời đều là Phật, tôi cũng vậy."
"Phu nhân, mọi chuyện đã có tôi."
8
Lời của Giang Dư Phạn khiến tôi hồi lâu không hoàn h/ồn lại, đứng ngây ngốc nhìn anh.
Anh mất tự nhiên sờ sờ quả dâu tây nhỏ trên cổ tay.
"Chuỗi tràng hạt cứ giữ lấy đi, coi như đổi tín vật với cô."
Tôi nhìn chuỗi tràng hạt trong tay, rồi lại nhìn Giang Dư Phạn.
Trong ánh mắt khẳng định của anh, tôi đeo nó vào cổ tay mình.
Lúc này, đầu óc tôi nóng bừng, lục túi xách tìm ra một chiếc chun buộc tóc khác.
Tôi kéo tay Giang Dư Phạn rồi lồng nó vào.
Một trái tim nhỏ màu đỏ chen chúc bên cạnh quả dâu tây.
"Thêm một cái nữa, không thể để anh chịu thiệt được."
Giang Dư Phạn ngẩn người, khẽ cười: "Vậy thì phải cảm ơn phu nhân rồi."
Sau khi có nguồn thận tương thích, thời gian phẫu thuật nhanh chóng được ấn định, vào một tuần sau.
Tháng sau vào đoàn phim, một tuần còn lại vừa vặn không có lịch trình công việc.
Khoảng thời gian này, tôi cứ ở lì trong b/ệnh viện.
Giang Dư Phạn thỉnh thoảng cũng đến, nhưng không hề vào phòng b/ệnh.
Chuyện chúng tôi kết hôn, tôi vẫn chưa nói với mẹ.
Anh đến thì chỉ đứng ngoài phòng b/ệnh một lúc rồi đi.
Mỗi khi thấy cảnh này, lại có cảm giác như một vị Phật tử hạ phàm c/ứu độ chúng sinh.
Ngày phẫu thuật, Giang phu nhân cũng đến.
Bà ôm tôi: "Yên tâm đi, mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa rồi, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
Thời gian trôi qua, tôi ngồi đứng không yên, định xuống lầu đi dạo cho khuây khỏa.
Đến chỗ ngoặt không chú ý, tôi đụng phải người.
"Xin lỗi, xin..." Lời xin lỗi của tôi nghẹn lại nơi cổ họng, "Sao anh lại ở đây?"
Người tôi đụng phải chính là Lâm Thạc Phàm.
Trạng thái của Lâm Thạc Phàm trông không ổn lắm, bình thường cậu ta toàn ngẩng mặt 45 độ dùng lỗ mũi nhìn người, lần này lại cúi gầm mặt??
Cậu ta mất tự nhiên kéo thấp vành mũ: "Cô theo dõi tôi à?"
Tôi cạn lời: "Tôi theo dõi anh làm gì? Anh chạy đến đây làm gì?"
Không ngờ tôi vừa hỏi câu này, cậu ta đã nhảy dựng lên.
"Cô quản tôi đến đây làm gì! Tôi còn chưa hỏi cô đến đây làm gì đấy! Đừng bảo là có th/ai nên đến kiểm tra nhé!"
"Có th/ai?" Tôi đảo mắt một cái đầy kh/inh bỉ, "Đúng đúng đúng, tôi đang mang th/ai em trai anh đây, đứa con trai cưng của mẹ!"
Lâm Thạc Phàm mặt mày tái mét: "Cô nói năng kiểu gì thế! Loại người như cô mà dính líu đến mẹ tôi thì đúng là làm ô uế bà ấy! Loại người không biết giữ mình như cô, á--"}