Giọng Thịnh Đại Hải chói tai và khó nghe: "Con gái tao giỏi thật, lại có thể câu dẫn được đại minh tinh cơ đấy! Mày phải phục vụ anh ta cho tốt! Tao nghe nói mỗi bộ phim anh ta đóng cát-xê lên đến hàng chục triệu, thậm chí cả trăm triệu! Tiền nhiều như vậy, đợi hai đứa cưới nhau rồi thì đều là của tao!"
Tôi cau mày c/ắt ngang những suy nghĩ viển vông của ông ta: "Tiền của anh ta sao lại thành của ông được?"
Thịnh Đại Hải cười: "Tao nghe nói nó là trẻ mồ côi, vậy sau khi hai đứa kết hôn, chẳng phải nó phải gọi tao là bố vợ sao? Tiền nhiều như thế, nó không hiếu kính tao thì hiếu kính ai?"
Đúng là kẻ vô liêm sỉ, tay tôi cầm điện thoại mà gi/ận đến run bần bật. Hít sâu một hơi, tôi lại nói thêm lần nữa: "Tôi với Sầm Hoài An không phải mối qu/an h/ệ như ông nghĩ đâu, ông ch*t cái ý định đó đi."
Thịnh Đại Hải hừ lạnh: "Con khốn này còn muốn lừa tao? Tao chụp được hết rồi, hai đứa nắm tay nhau đấy nhé, hừ, mày đúng là loại sói mắt trắng nuôi không lớn, vừa phất lên đã muốn đ/á tao? Tao nói cho mày biết, không có cửa đâu!" Thịnh Đại Hải gào lên: "Cả đời này mày đừng hòng thoát khỏi tao!"
Tôi gi/ận đến mức không thốt nên lời. Trước khi cúp máy, Thịnh Đại Hải nói hai câu cuối cùng: "Chuyển cho tao một trăm ngàn, nếu không tao sẽ phát tán những tấm ảnh này ra ngoài. Đừng nói với tao là mày không có tiền, mày không biết hỏi xin Sầm Hoài An à?"
Sau khi cúp máy, điện thoại bị tôi ném lên giường. Tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Thật kinh t/ởm. Tại sao tôi lại vớ phải một người cha gh/ê t/ởm như thế này chứ.
Mẹ tôi đã bị ông ta đá/nh đuổi đi. Tôi thậm chí còn thấy đó là sự may mắn, bà ấy thoát khỏi người đàn ông này chính là quyết định đúng đắn nhất mà bà từng làm. Nhưng tôi thì không trốn được. Trong người tôi chảy cùng dòng m/áu với ông ta. Một khi không liên lạc được với tôi trong thời gian dài, ông ta sẽ giả vờ đi báo án, nói rằng tôi mất tích. Nhờ sự giúp đỡ của cảnh sát để tìm lại tôi, rồi lại bám lấy tôi, hút m/áu trên cơ thể tôi.
Cuộc đời ông ta đã như thế này rồi, nhưng ông ta lại không định buông tha cho tôi. Ông ta muốn kéo tôi cùng rơi xuống địa ngục. Nhưng tôi không muốn. Tôi phải tự tìm cho mình một lối thoát.
Trong phòng không bật đèn, tôi ngồi trên giường, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ suốt cả đêm. Sáng hôm sau, tôi đến ngân hàng.
"Cô Thịnh, một trăm ngàn này của cô ban đầu là gửi tiết kiệm định kỳ ba năm, giờ còn hai tháng nữa, cô chắc chắn muốn rút ngay bây giờ chứ?"
Tôi gật đầu: "Rút đi ạ."
Tôi chuyển cho Thịnh Đại Hải ba mươi ngàn, chỉ nói rằng qu/an h/ệ của tôi với Sầm Hoài An hiện tại không tốt lắm, mở miệng đòi ngay một trăm ngàn chỉ khiến anh ta tức gi/ận. Thịnh Đại Hải m/ắng tôi vô dụng rồi vội vàng cúp máy. Ông ta đang nóng lòng muốn lấy tiền đi đá/nh bạc.
Thời gian thấm thoắt trôi qua nửa tháng. Thịnh Đại Hải lại gọi điện đến, tôi gần như không nói gì mà chuyển tiếp cho ông ta sáu mươi ngàn nữa. Ông ta vui mừng khôn xiết: "Con gái ngoan! Bố biết ngay là không nuôi phí công mày mà!" Rồi quay đầu lại tiếp tục đi đá/nh bạc. Hơn nữa còn bắt đầu chơi ngày càng lớn. Vì ông ta đã có chỗ dựa, ông ta đinh ninh rằng người con rể minh tinh trong tưởng tượng của mình đã bị ông ta nắm thóp. Ông ta nghĩ anh ta sẽ liên tục gửi tiền cho mình để thỏa mãn cơn nghiện c/ờ b/ạc.
Sự phục tùng lâu nay của tôi khiến lòng tự tin của ông ta bắt đầu bành trướng. Ông ta nghĩ mình có thể kiểm soát được tôi. Tôi muốn lợi dụng sự tự tin đó để h/ủy ho/ại ông ta.
Mười ngày sau, ông ta đã nướng sạch sáu mươi ngàn. Ông ta lại bắt đầu gọi điện cho tôi. Tôi kiên nhẫn an ủi ông ta, bảo ông ta chờ đợi, nói rằng Sầm Hoài An đang ở đoàn phim không liên lạc được. Thịnh Đại Hải tin, ch/ửi bới vài câu rồi cúp máy.
Lại ba ngày nữa trôi qua. Trong ba ngày này, Thịnh Đại Hải gọi cho tôi mấy cuộc, nhưng tôi không nghe máy cuộc nào. Bạn cùng phòng Thanh Thanh đã về quê. Căn phòng trọ này bây giờ chỉ còn mình tôi ở.
Chiều hôm đó, tôi vừa m/ua thức ăn từ bên ngoài về thì phát hiện cửa phòng trọ đã bị mở ra. Trên sàn còn có vài vệt m/áu. Tôi bình thản đẩy cửa bước vào.
"Con khốn!" Một cái t/át giáng thẳng vào mặt tôi từ phía bên cạnh. Thịnh Đại Hải nhảy ra từ sau cánh cửa, đ/á ngã tôi xuống đất khi tôi còn đang choáng váng. Tôi nhìn bàn tay phải bị thiếu mất một ngón của ông ta, chỉ cảm thấy một sự hả hê khó tả.
"Sao? Sao lại mất một ngón tay rồi?"
Thịnh Đại Hải gi/ận tím mặt, vừa đ/á tôi vừa ch/ửi bới: "Tiền đâu! Mày giấu tiền ở đâu rồi? Tại sao không nghe điện thoại của tao? Tại sao?"
Căn phòng trọ bị ông ta lục tung, ngoài vài đồng tiền lẻ, ông ta chẳng tìm thấy gì cả. Nhìn dáng vẻ tức gi/ận đến mất kiểm soát của ông ta, tôi đoán chắc rằng ông ta lại đi v/ay nặng lãi rồi. Và bây giờ, ông ta không trả nổi nữa.
Tôi bò dậy khỏi mặt đất, nhìn ông ta rồi nhếch mép: "Không có tiền đâu. Thịnh Đại Hải, ông tiêu đời rồi."
Thịnh Đại Hải quay phắt đầu lại nhìn tôi: "Sầm Hoài An đâu?"
Tôi vô cảm đáp: "Liên quan gì đến anh ta?"
Biểu cảm trên mặt Thịnh Đại Hải gần như không giữ nổi nữa: "Mày không sợ tao phát tán những tấm ảnh đó ra ngoài à?"
Tôi hỏi ông ta: "Ai chứng minh được ảnh của ông là thật? Dù có là thật, đêm hôm đó trời tối như vậy, ông lại đứng xa thế kia, ai chứng minh đó là Sầm Hoài An? Nếu ông thực sự đăng lên, luật sư của minh tinh lớn người ta kiện cho thì ông cứ chờ mà ăn cơm tù đi!"
Tôi bước từng bước tiến lại gần ông ta: "Nói thật cho ông biết, anh ta căn bản không phải Sầm Hoài An, ông nhìn nhầm người rồi. Ông cũng nghĩ xem, Sầm Hoài An là hạng người nào, tôi là hạng người nào, anh ta có thể vừa mắt tôi sao?"
"Không thể nào!"
Thịnh Đại Hải hoảng lo/ạn móc điện thoại trong túi ra, mở album ảnh. Lật ra một tấm ảnh mờ tịt. Điện thoại của ông ta không phải loại xịn, điểm ảnh lại càng tồi tệ, tấm ảnh đó chỉ có thể lờ mờ phân biệt được một nam một nữ. Còn về gương mặt thì hoàn toàn không nhìn rõ.
Khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh, tôi hoàn toàn trút được gánh nặng. Quả nhiên, từ đầu đến cuối ông ta đều chỉ đang làm màu. Đêm hôm đó, ông ta căn bản không chụp được gì cả.
Thịnh Đại Hải toát mồ hôi lạnh, miệng lầm bầm: "Không thể nào! Không thể nào!"
Tôi nhìn ông ta cười: "Thịnh Đại Hải, ông tiêu đời rồi."
Thịnh Đại Hải bị tôi chọc gi/ận đến cực điểm, lao vào đ/è tôi xuống đất, dùng tay bóp ch/ặt cổ tôi.
"Con khốn! Tất cả là tại mày hại tao! Tao muốn mày ch*t cùng tao!"
Không khí bắt đầu trở nên loãng dần, tôi không thở nổi nữa.