Ai mà ngờ, cô ta lại nói:
"Anh Hạ luôn là một người đàn ông dám làm dám chịu. Vì vậy trong một năm anh ấy đ/ộc thân, tôi cũng có thiện cảm với anh ấy."
Khi nói câu này, cô ta không hề liếc nhìn tôi lấy một cái.
Tôi không dám tưởng tượng khung chat lúc này đang bùng n/ổ đến mức nào.
Tại sao cô ta có thể nói ra một cách đường hoàng như vậy?
Tại sao tôi chỉ có thể liều mạng né tránh hiềm nghi?
Khoảnh khắc này, tôi cảm nhận rõ ràng sự tự ti đang nảy mầm đi/ên cuồ/ng trong lòng mình.
...
Kịch bản của ê-kíp yêu cầu tôi phải nhắc đến Hạ Kỳ Chu ít nhất một lần trong phần này.
Từ giây phút đó, sự bất an của tôi bắt đầu dần dần phóng đại.
Sau khi những người khác đã chơi xong một vòng.
Tôi trở thành người trả lời cuối cùng.
Cho đến khi... rút được tờ giấy:
"Hình mẫu lý tưởng của bạn là gì?"
Đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Hỏi về hình mẫu lý tưởng của tôi, lại còn yêu cầu tôi bắt buộc phải nhắc đến Hạ Kỳ Chu.
Tôi rất muốn thay Hạ Kỳ Chu hỏi một câu: Các người có lịch sự không vậy?
Số tiền này, tôi không muốn ki/ếm nữa.
Khi tôi định bịa đại một câu trả lời, Đỗ Yên Lam lại lên tiếng.
"Trước khi gặp được đúng người tiếp theo, hình mẫu lý tưởng hay gì đó đều không nói trước được đúng không?"
Tôi ngẩn người, không hiểu tại sao cô ta lại giúp mình.
Nhưng tôi nhanh chóng tiếp lời: "Đúng vậy, vẫn phải xem là gặp được ai."
Mím đôi môi khô khốc, suy nghĩ một chút, tôi vẫn gửi cho cô ta một nụ cười cảm kích.
Cô ta đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.
Vừa kết thúc phần này, tôi liền bỏ chạy lấy người.
7
Ê-kíp chương trình dùng cách tế sống tôi để đ/ốt ch/áy tỷ suất người xem.
Khung chat đã không còn gì để xem nữa rồi.
Trong lúc nghỉ ngơi, mặt tôi tái mét, nhập vài từ khóa vào bộ lọc bình luận.
【Cọ nhiệt】【Tâm cơ】【Trà xanh】【Làm màu】【Kiều Đường】
Khung chat lập tức chỉ còn lại hai phần mười.
Quản lý đã m/ắng tôi té t/át: "Khó khăn lắm mới có việc làm, cô thanh cao cái gì hả? Không làm theo kịch bản thì cút khỏi nghề này cho tôi, trong công ty thiếu gì người mới!"
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, chờ ê-kíp cử người đến đòi bồi thường.
Tuy nhiên lúc này, Tần Nhược gõ cửa phòng tôi:
"Chị Kiều! Tin tốt, tin cực tốt!"
Cô ấy hào hứng đưa điện thoại cho tôi xem: "Biên kịch và nhà sản xuất xong đời rồi! Ha ha ha ha cười ch*t tôi mất, đây là quả báo của họ!"
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại của Tần Nhược.
Hot search số 1: #Biên kịch Đàm X trốn thuế#
Hot search số 2: #Nhà sản xuất Điền X đêm hội ba nữ#
Đây chẳng phải là hai đại ca của ê-kíp chúng tôi sao?
Tần Nhược cười đến mức muốn rơi cả mặt nạ dưỡng da: "Không nghĩ cách làm chương trình cho tử tế, ngày nào cũng đi đường tắt, ép nghệ sĩ nhỏ như tụi mình b/án chuyện x/ấu để cọ nhiệt, thế này chẳng phải là lật xe ngay tại chỗ sao!"
Sự thay đổi đến quá nhanh khiến tôi thấy hơi kỳ lạ.
Tôi gọi cho phó đạo diễn: "Xin hỏi về chuyện hợp đồng..."
Phó đạo diễn lập tức tiếp lời, giọng điệu thậm chí còn có phần nhiệt tình: "Tiểu Đường à, lần trước là tôi nói quá nặng lời, cô đừng chấp nhất với tôi! Chuyện kịch bản là do đầu óc biên kịch có vấn đề, sao chúng tôi có thể thu tiền vi phạm hợp đồng của cô được chứ! Là chúng tôi sai, xin lỗi cô!"
Tôi cố gắng chen lời: "Không sao đâu, tôi..."
Phó đạo diễn: "Cô yên tâm, sắp tới chúng tôi sẽ quy hoạch lại chương trình thật tốt, có ý kiến gì nhất định phải nói với tôi nhé!"
Tôi: "À? À, vâng..."
Phó đạo diễn: "Vậy tôi đi làm việc trước đây, có vấn đề gì cứ đến phòng nghỉ hỏi tôi nhé, hì hì..."
Sau đó cúp máy.
Tôi hoang mang tột độ.
Ngay sau đó, trong nhóm chat gửi đến tin nhắn mới: 【Từ giờ hủy bỏ toàn bộ kịch bản ghi hình, mời các nghệ sĩ tự do phát huy, không phát ngôn những lời trái với giá trị quan cốt lõi của chủ nghĩa xã hội. Chủ đề chặng tiếp theo: Hải Nam - Hành trình trái cây nhiệt đới.】
Tần Nhược: "Em có dự cảm rồi. Chị Kiều thấy sao? Á hì hì hì hì..."
8
Chặng tiếp theo đi Hải Nam, mọi người đã quen với phong cách lái xe vững chãi của tôi, vẫn bỏ phiếu cho tôi làm tài xế.
Lần này tôi đã khôn ra rồi.
Tôi ra ngoài rẽ trái, m/ua một chiếc điện thoại hàng chợ.
Chuyên dùng để dẫn đường.
Khung chat:
【Đây là bị rắn cắn nên sợ dây thừng rồi đây mà.】
【Cười ch*t tôi, thiên vương lão tử tới cũng không ảnh hưởng được bà đây lái xe.jpg】
【Hơi làm màu rồi, chị này quá coi trọng bản thân mình rồi.】
【Lầu trên cũng hơi làm màu rồi đấy, đừng quá coi trọng bản thân mình quá.】
【Không xem thì cút, bớt lảm nhảm.】
【Hơn nữa tôi nói thật, là chương trình cọ nhiệt Kiều Đường thì có.】
【Đúng thế, hơn nữa biên kịch và nhà sản xuất có vấn đề chẳng phải đã là bằng chứng thép rồi sao?】
Tôi: Không xem không xem, rùa đẻ trứng.
Tắt khung chat cho an toàn.
...
Tại một điểm tập kết trái cây, đạo diễn cho dừng xe.
Thông báo sẽ thêm một trò chơi nhỏ tại chỗ, hộp m/ù sầu riêng.
Sau đó mang hộp m/ù đến homestay chào đón khách mời mới của tập này.
emmm...
Đừng nói là tôi, cả khung chat cũng ngửi thấy mùi gì đó không bình thường:
【Chẳng lẽ Ảnh đế Hạ sắp tới thật à?】
【Không thể nào, Hạ Kỳ Chu không nhận show thực tế đâu!】
【Chương trình nhỏ bé thế này không thể mời được Ảnh đế cấp bậc đó đâu nhỉ?】
【Chắc chắn là ê-kíp đang cọ nhiệt rồi!】
【+1 Kiều Đường bị chương trình cọ nhiệt đến mức nào rồi, chẳng phải có bài đăng đào được nội tình kịch bản rồi sao?】
【Nhưng Kiều Đường cũng chẳng phải dạng vừa, không phải chính cô ta cố tình đọc tin nhắn lúc livestream nên mới thế sao!】
【Được rồi được rồi, chỉ có cô là người tốt thôi nhé!】
【Mong chờ quá, nhỡ Ảnh đế tới thật, có thể bỏ qua quy trình mà đẩy thuyền luôn không?】
【Tại sao không ai thấy Hạ Kỳ Chu và Đỗ Yên Lam rất xứng đôi nhỉ? CP Đế Hậu phất cờ!】
Tuy tôi không nhìn thấy khung chat.
Nhưng tôi sẽ kéo dài thời gian.
Hỏi: Làm sao để mang lại hiệu ứng chương trình mà không cần qua loa?
Đáp: Nghiêm túc kéo dài, dùng tình cảm chân thành để kéo dài.
Tôi biến hiện trường hóng drama thành lớp học trực tuyến "Làm sao để chọn được hộp m/ù sầu riêng chất lượng nhất".
"Đầu tiên là ngửi mùi. Sầu riêng không đơn thuần là mùi thối, mà là trong thối có hương. Nếu mùi là vị ngọt trái cây quen thuộc, thì tám chín phần mười là ngon."
"Nhưng nếu là thối nguyên chất, nói sao nhỉ? Chính là cái mùi thối mang theo sự lên men... chắc chắn là bỏ đi rồi."
Khung chat: 【Chẳng phải đều thối như nhau sao?】
Tạ Nam tiếp lời: "Không giống đâu nha bảo bối~"
Tôi nhấc một quả sầu riêng lên nói tiếp: "Thứ hai là nhìn màu sắc. Loại màu vàng xanh này là thượng hạng. Nếu vàng mà ngả đen, đã nứt ra rồi thì tuyệt đối đừng m/ua, ăn vào cũng giống cái mùi thối tôi vừa nói đấy."
Tạ Nam ở bên cạnh làm động tác xua tay: "Ọe~"
Khung chat: 【Hai người các cậu đi hát đôi được rồi đấy?】