Nhưng có vẻ như hai người họ đến cùng nhau.
"Thật trùng hợp, lại gặp nhau rồi."
Bạch Hề Nhu lén chạy lại bắt chuyện với tôi.
Tôi ậm ừ một tiếng, chẳng buồn nói nhiều.
Nhưng Bạch Hề Nhu không chịu buông tha cho tôi: "Tư Lễ đã cố tình hủy lịch trình để đến đây cùng tôi khám th/ai đấy nhé."
Cô ta chỉ vào tấm biển bên cạnh.
"Chúng tôi khám khoa sản."
10
Khoa sản? Vậy là có tin vui rồi sao?
Tôi nói một câu "Chúc mừng" rồi rời đi.
Một lát sau, Dư Tư Lễ phát hiện ra tôi.
Bạch Hề Nhu không ở bên cạnh, chắc là đã vào phòng khám một mình.
Anh nhìn thấy tôi, có chút ngỡ ngàng: "Em bị b/ệnh sao?"
Tôi không phủ nhận cũng không khẳng định: "Thích bác sĩ nam ở đây, không được sao?"
"Em chia tay với Dư Tư Kỳ rồi à?"
"Liên quan gì đến anh."
"Cũng đúng." Dư Tư Lễ không biết nghĩ đến điều gì, cười nhạt.
"Em ngay cả cây đàn piano mình yêu thích nhất còn có thể phản bội, thì còn gì mà em không thể phản bội chứ?"
Tôi không phản bác.
Đúng lúc này, y tá khoa chấn thương chỉnh hình đi tới.
Tôi thường xuyên đến b/ệnh viện, y bác sĩ ở đây đều biết tôi.
Đặc biệt là cô y tá trước mặt, vài năm trước khi tôi mới gặp chuyện, cô ấy đã làm việc ở đây rồi.
Lâu dần, cô ấy coi tôi như em gái, rất chăm sóc.
Cô y tá chạy lại trò chuyện với tôi: "Lý Lễ, đây là bạn em à?"
Dư Tư Lễ che chắn kỹ quá, y tá không nhận ra anh ấy.
Tôi vừa định phủ nhận thì Dư Tư Lễ gật đầu: "Phải."
Y tá nói: "Được đấy, hôm nay có bạn đi cùng. Dạo này cảm thấy thế nào rồi?"
Tôi nói: "Vẫn ổn ạ."
"Được, lát nữa để bác sĩ kiểm tra kỹ cho em."
"Kiểm tra gì cơ?" Dư Tư Lễ cảnh giác lên, "Lý Lễ, em bị thương à?"
Cô y tá ngạc nhiên: "Cậu là bạn của con bé mà không biết sao? Tay trái của nó bị thương từ năm sáu năm trước rồi."
Dư Tư Lễ sững sờ ngay lập tức.
11
Thấy biểu cảm đó của Dư Tư Lễ.
Cô y tá nói: "Cậu thực sự không biết sao? Nó gặp t/ai n/ạn xe hơi hồi lớp mười một, tay trái bị tổn thương nghiêm trọng."
"Tổn thương... nghiêm trọng sao?"
"Sao thế? Lý Lễ, em không nói với bạn à?"
Tôi nhún vai: "Không có gì đáng nói cả."
"Ôi trời cô bé của tôi ơi, thế này mà gọi là không có gì à? Vì vết thương này mà em thậm chí không thể đàn được nữa!"
Dư Tư Lễ chấn động toàn thân: "Không thể đàn piano sao?!"
"Đó là chuyện quá khứ rồi ạ."
Cô y tá đầy cảm thán.
"Bác sĩ của chúng tôi ban đầu kết luận rằng cả đời này nó không thể đàn lại được nữa, nhưng Lý Lễ không chịu bỏ cuộc. Ngay khi tốt nghiệp cấp ba, nó đã ra nước ngoài chữa trị, ngày nào cũng kiên trì phục hồi chức năng, khổ cực đến mấy cũng chịu đựng được. Giờ đây nó đã có thể đàn lại rồi."
Các y tá trẻ bên cạnh nghe thấy cũng xúm lại.
"Đúng thế, Lý Lễ là b/ệnh nhân kiên cường nhất mà tôi từng gặp, ý chí quá mạnh mẽ, người bình thường không chịu nổi đâu."
"Bác sĩ bảo, nó có được ngày hôm nay đã là một kỳ tích rồi."
"À đúng rồi Lý Lễ, mấy hôm trước còn có b/ệnh nhân muốn làm quen với em, hỏi xem rốt cuộc em đã kiên trì như thế nào."
Tôi sững người, nói: "Chỉ là muốn tự c/ứu lấy mình thôi."
Lời này không phải nói đùa.
Chi phí ở nước ngoài rất đắt đỏ, mặc dù Trần Lan có đưa tiền, nhưng mẹ và tôi không dám ngồi mát ăn bát vàng.
Mẹ vừa chăm sóc tôi, vừa đi làm chui ở nhà hàng Trung Quốc.
Có một lần bà kiệt sức ngất xỉu, đến lượt tôi chăm sóc bà.
Bà rơi nước mắt trong giấc mơ, nhưng khi tỉnh dậy, thế nào cũng không chịu nói cho tôi biết bà đã mơ thấy gì.
Thế nên tôi đoán, chắc chắn bà đã mơ thấy tôi đàn piano.
Tôi nói với bà: "Mẹ, mẹ yên tâm đi, con sẽ tiếp tục đàn piano."
Mẹ nói: "Đứa trẻ ngốc, con đang nói gì vậy."
"Thật đấy." Tôi rất khẳng định, cũng rất nghiêm túc, "Con chắc chắn sẽ trở lại sân khấu, mẹ cứ chờ xem."
Đây là lời hứa của tôi với mẹ, cũng là với chính bản thân mình.
Từ ngày đó, tôi vượt qua tâm lý buông xuôi, kiên trì tập luyện và phục hồi chức năng.
Rất đ/au, cũng có rủi ro rất lớn.
Nhưng thà rằng như vậy, còn hơn làm một kẻ tàn phế, chi bằng liều mạng một phen.
Tôi muốn chứng minh rằng, số phận không thể đá/nh bại tôi.
Tôi cũng sẽ không dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Tôi muốn tự c/ứu mình khỏi lửa đỏ nước sôi.
Ch*t cũng không từ nan.
12
"Chỉ là muốn tự c/ứu lấy mình thôi." Tôi nói, môi cong lên mỉm cười, "May mà, năm năm, đã c/ứu được rồi."
"Tuần sau em có buổi biểu diễn đ/ộc tấu đúng không?"
"Đúng vậy, buổi đ/ộc tấu đầu tiên sau khi trở lại, chào mừng các anh đến xem."
Dư Tư Lễ vẫn luôn im lặng.
Anh ấy dường như bị chấn động.
Đứng bất động nhìn chằm chằm vào tôi.
Một lúc lâu sau, anh thốt ra vài chữ: "Em không hề thay đổi."
"Cái gì?"
"Lý Lễ, em không hề thay đổi chút nào. Ngày đầu tiên anh gặp em hồi lớp mười, em đã thế này rồi, không chịu thua, không ngừng luyện tập. Sự quật cường đó, cả đời này anh không bao giờ quên..."
Đến lượt số của tôi rồi.
Anh ấy nói gì sau đó, tôi đều không nghe rõ.
Một loạt kiểm tra diễn ra, mất khoảng hơn một tiếng đồng hồ.
Dư Tư Lễ vẫn chưa đi.
Anh đứng đợi ở cửa phòng khám.
Những lời bác sĩ vừa nói với tôi, chắc là anh ấy đều nghe thấy hết.
"Lý Lễ, anh có thể hỏi em một câu không?"
"Ừ."
"Tại sao lúc trước không nói cho anh biết tay em bị thương?"
Tôi xoa xoa cổ tay: "Lúc chuẩn bị nói cho anh, thì thấy không cần thiết nữa."
"Ý em là sao?" Ánh mắt Dư Tư Lễ tối sầm lại, "Vì anh chỉ là thế thân, không xứng được biết, phải không?"
Tôi cười khẽ: "Anh hiểu như vậy cũng được."
Tôi tưởng anh ấy sẽ giống lần trước, tức gi/ận quay đầu bỏ đi.
Nhưng anh không làm vậy.
Anh vẫn luôn đi theo phía sau tôi.
Nhà th/uốc đưa cho tôi một túi th/uốc, Dư Tư Lễ muốn xách giúp tôi.
Tôi nói: "Đại minh tinh, anh có thể tránh xa tôi ra một chút được không? Tôi không muốn lên báo đâu."
Anh ấy không nghe.
"Lý Lễ, tay em bây giờ thế nào rồi? Bác sĩ nói khi nào thì bình phục hoàn toàn?"
"Đây không phải chuyện anh cần quan tâm, Bạch Hề Nhu đâu?"
"Anh bảo cô ấy về trước rồi."
Tôi dừng bước, cảm thấy không thể tin nổi: "Sao anh có thể để một th/ai phụ về một mình?"
"Th/ai phụ?" Dư Tư Lễ cũng ngẩn người, "Bạch Hề Nhu không phải th/ai phụ."
"Vậy là th/ai phụ tương lai, hai người sắp kết hôn rồi mà."
"Ai nói với em thế?"
Dư Tư Lễ nhíu mày, nghiêm túc nói: "Anh và cô ấy thậm chí còn không phải người yêu, kết hôn cái gì cơ?"
13
Điều này làm tôi ngạc nhiên.
"Cô ấy đeo một chiếc nhẫn đính hôn, nói là anh tặng cô ấy."
"Không hề, anh không biết chiếc nhẫn đó, chưa từng tặng, càng không tồn tại chuyện đính hôn."
"Vậy hôm nay anh còn cố tình hủy lịch trình, đưa cô ấy đi khám th/ai?"
Dư Tư Lễ nhíu mày càng sâu hơn.
"Là chị họ anh mang th/ai. Hơn nữa, hôm nay vốn dĩ anh không có lịch trình, chỉ đưa chị họ đi khám thôi. Nhưng chỉ có một mình anh là nam giới thì không tiện, Bạch Hề Nhu mới tự nguyện đi cùng, cô ấy và chị họ anh cũng quen biết nhau nhiều năm rồi."
Vậy ra, không đính hôn, không mang th/ai.
Bạch Hề Nhu đang nói dối.
...Thật nhạt nhẽo.
Cho dù là thật thì sao chứ? Cô ta tưởng tôi sẽ quan tâm sao?