“Không có quá khứ, mỗi ngày mất đi em, anh đều đ/au khổ vô cùng.”
Dư Tư Lễ cố nén tiếng khóc.
Âm thanh nghẹn lại nơi cổ họng, biến thành tiếng nức nở chua xót.
“Các người đều không biết anh yêu cô ấy nhiều đến thế nào, tình cảm thời niên thiếu chẳng lẽ đáng bị xem thường sao? Ngoài Lý Lễ ra, đến tận bây giờ anh chưa từng thích bất kỳ ai. Anh muốn mãi mãi ở bên cô ấy, anh sai sao?
“Thế nhưng mẹ à, con đã mất cô ấy năm năm rồi, năm năm!
“Cho đến ngày hôm qua, con mới biết lý do thực sự khiến cô ấy rời xa con.
“Tại sao chứ, tại sao chứ, tại sao chứ…”
Anh dường như đang chất vấn mẹ, cũng dường như đang chất vấn chính mình.
Từng tiếng, từng tiếng, biến thành tiếng gào thét đ/au đớn.
Cùng lúc đó, Dư Tư Lễ nện mạnh xuống sàn nhà.
Dường như muốn bẻ g/ãy tận xươ/ng tủy bàn tay trái của chính mình.
“Con xin lỗi, con xin lỗi, con xin lỗi…”
Lời chất vấn lại biến thành lời xin lỗi.
Dư Tư Lễ không biết tôi đang ở đó.
Nhưng xin lỗi, là điều duy nhất anh muốn nói lúc này.
20
Không biết đã qua bao lâu, Dư Tư Kỳ rút một tờ giấy ăn đưa cho tôi.
“Lau đi.”
Tôi sờ lên mặt, mới nhận ra mình đã khóc.
Tại sao lại khóc nhỉ?
Có lẽ vì, tôi cũng đã từng chân thành yêu Dư Tư Lễ.
Trong năm tôi bị cô lập, bị tẩy chay.
Dư Tư Lễ như một tia sáng, chiếu rọi vào cuộc sống tuyệt vọng của tôi.
Một người kiêu hãnh đến thế, lúc này đây, đ/au đớn như con thú bị dồn vào đường cùng.
Trần Lan tuyệt đối không phải người tốt.
Nhưng bà ta đã giáo dục Dư Tư Lễ tốt đến nhường này.
Con người quả thật là sinh vật đầy mâu thuẫn.
Tôi lau khô nước mắt, nói: “Đi thôi.”
Dư Tư Kỳ hỏi: “Không xem nữa à?”
“Không hay ho gì.”
“Vậy thì đi thôi.”
Thời gian tiếp theo, tôi không gặp lại Dư Tư Lễ.
Tôi nghĩ, chắc anh ấy đã chọn cách bảo vệ mẹ mình rồi.
Cuộc sống của tôi lại trở về quỹ đạo.
Cuối cùng vào một buổi sáng nọ, tôi thấy tin tức đứng đầu bảng tìm ki/ếm--
Dư Tư Lễ đích danh tố cáo Trần Lan lái xe gây t/ai n/ạn rồi bỏ trốn.
Khi nhìn thấy tiêu đề này, tôi ngẩn cả người.
Sau đó, cảnh sát liên lạc với tôi, hỏi tôi có muốn khởi kiện không.
Tôi nghĩ ngợi một lúc rồi lắc đầu.
Tôi đã nhận được bồi thường rồi.
Sai lầm mà Trần Lan gây ra cũng đã công khai với toàn thế giới.
Quan trọng hơn, tôi đang có một kế hoạch cuộc đời mới.
Tôi đang nỗ lực phấn đấu vì nó, không muốn tốn thời gian vào việc kiện tụng.
Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc.
Tôi không truy c/ứu, không có nghĩa là Dư Tư Lễ sẽ bỏ qua.
Anh ấy muốn tổ chức một buổi họp báo.
Nội dung buổi họp báo là gì, vẫn còn là ẩn số.
Truyền thông đều đoán rằng anh ấy sẽ thay mẹ xin lỗi để c/ầu x/in sự tha thứ.
Tôi đến hiện trường buổi họp báo, đeo khẩu trang, ngồi ở góc khuất nhất.
Dư Tư Lễ mặc một bộ vest đen, bước ra.
“Tôi muốn nói với mọi người một chuyện.”
“Tôi chính thức quyết định rút lui khỏi làng giải trí.”
22
Tôi nghi ngờ tai mình.
Rõ ràng, các phóng viên cũng vậy.
Họ thậm chí quên cả bấm máy, hiện trường im lặng suốt mấy giây.
Sau đó, những tiếng bàn tán mới ùa đến như thủy triều, cuồn cuộn dâng trào.
Dư Tư Lễ đợi mọi người bình tĩnh lại mới tiếp tục nói.
“Trước hết, tôi xin lỗi thay cho lỗi lầm mà mẹ tôi đã gây ra.
“Dư Tư Lễ tôi, lớn lên dưới sự quan tâm của bà, từ lúc debut đến nay đều vô cùng may mắn, mẹ đã vận dụng các mối qu/an h/ệ của bà để bảo vệ tôi, trải đường cho tôi.
“Có thể nói, thành tích ngày hôm nay của tôi có mối liên hệ không thể tách rời với bà.
“Vì vậy, dù thế nào đi nữa-- tôi cũng không thể đoạn tuyệt qu/an h/ệ với bà.”
Anh cụp mắt, có chút ảm đạm.
“Tôi không thể nói rằng sự việc do bà làm, không liên quan đến tôi, nếu vậy thì tôi thật quá khốn nạn. Tôi tận hưởng tình yêu và sự tiện lợi từ mẹ, rồi giẫm lên m/áu của người khác để đi đến ngày hôm nay.
“Tôi quyết định rút lui khỏi giới, chuộc tội thay cho mẹ, cho đến khi nhận được sự tha thứ từ nạn nhân. Tất cả thu nhập trong những năm qua, tôi đều sẽ để lại cho nạn nhân, nếu cô ấy không nhận, tôi sẽ quyên góp.”
Dưới sân khấu, mọi người bàn tán xôn xao.
Có người hỏi: “Nghe nói nạn nhân là mối tình đầu của anh?”
“Đúng.” Dư Tư Lễ thẳng thắn thừa nhận.
Một fan hâm m/ộ lâu năm của Trần Lan gi/ận dữ m/ắng: “Dư Tư Lễ! Mày đúng là đồ vo/ng ơn bội nghĩa! Trần Lan vất vả nuôi mày hơn hai mươi năm, mày vì một mối tình đầu mà phản bội bà ấy, mày có xứng đáng với mẹ mày không?!”
Người hâm m/ộ lao lên, ném micro, túi xách, cốc nước về phía anh.
Dư Tư Lễ hoàn toàn không né tránh.
Trong khung cảnh hỗn lo/ạn, trán anh bị micro đ/ập trúng, rá/ch một đường, m/áu chảy xuống.
Đến khi bảo vệ khôi phục trật tự, mọi người mới phát hiện ra.
Dư Tư Lễ đang lặng lẽ rơi lệ.
Anh chắc chắn đang rất tự trách, rõ ràng có thể giả vờ như không biết.
Danh tiếng tốt đẹp tích lũy bao năm của Trần Lan cứ thế mà h/ủy ho/ại.
Anh nói: “Tôi làm những điều này, chính là vì bà ấy là mẹ tôi.”
Sau đó, Dư Tư Lễ cúi thấp người, cúi chào thật sâu.
“Xin lỗi.”
Lời xin lỗi này, nói cho tôi nghe.
Cũng nói cho rất nhiều người.
Anh đứng đó rất lâu mà không ngẩng đầu lên.
23
Nhận được thư mời nhập học của Học viện Âm nhạc Juilliard là ba tháng sau đó.
Đây chính là kế hoạch mới mà tôi đã nói lúc trước.
Tôi muốn theo học khoa Piano, dốc toàn lực để mở ra một cuộc đời hoàn toàn mới.
Ba tháng qua, Dư Tư Lễ hoàn toàn biến mất khỏi ống kính.
Trên mạng chỉ còn lại tiếng than khóc của fan hâm m/ộ.
Nhưng Dư Tư Lễ không hề biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Ngày qua ngày, anh vẫn hy vọng có thể nhận được sự tha thứ của tôi.
Một ngày nọ, anh say khướt.
Quỳ trước cửa nhà tôi suốt một đêm.
Chuyện đi du học, tôi không nói cho anh biết.
Chỉ là vào ngày trước khi khởi hành, tôi đã chủ động hẹn anh ra ngoài.
Tôi hẹn anh đến trường cấp ba xem hoàng hôn.
Trong lớp học, tiếng đọc sách vang vọng.
Trên sân trường, các nam nữ thiếu niên đang đổ mồ hôi tập luyện.
Chúng tôi đi dọc theo ngôi trường hết vòng này đến vòng khác.
Cuối cùng dừng lại dưới một bức tường.
Đây là bức tường tỏ tình của trường chúng tôi.
Bao năm qua, vô số học sinh đã âm thầm khắc nỗi lòng lên đó.
Tôi sờ vào một góc tường, nói: “Tìm thấy rồi.”
Trên đó khắc bảy chữ cực nhỏ, nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy rõ.
-- “Lý Lễ thích Dư Tư Lễ”.
Dư Tư Lễ xúc động nói: “Dư Tư Lễ cũng thích Lý Lễ.
“Rất thích, rất thích.”
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm.
“Tuy rằng đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng, Dư Tư Lễ, tôi rất vui vì ba năm đó đã quen biết anh, anh chính là thanh xuân của tôi.”
Dư Tư Lễ sững sờ.
“Lý Lễ, em cũng là thanh xuân của anh, thanh xuân đẹp nhất.”
Một chiếc máy bay bay ngang qua bầu trời.
Nhiều học sinh dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên.
Thứ họ nhìn không chỉ là máy bay, mà còn là sự khao khát đối với tương lai, đối với thế giới.
Lúc này đây, tôi cũng không khác gì họ.
Tôi sắp sửa tiến về phía học viện âm nhạc tốt nhất thế giới.
Giấc mơ đã tìm lại được.
Cảm ơn bản thân vì đã luôn nỗ lực, chưa bao giờ từ bỏ.
Cuối cùng, tôi mỉm cười với anh, hệt như lần đầu tiên gặp gỡ: