Tôi Có Tám Người Cha

Chương 1

16/06/2025 11:55

Mẹ tôi có tám người theo đuổi, tất cả đều là bố nuôi của tôi. Nhưng tôi luôn cảm thấy trong số đó có một người là bố ruột thật sự!

Tôi âm thầm thu thập tóc của các bố nuôi: vua tàu biển, thần bếp, tổng tài, viện trưởng, trùm giang hồ... để xét nghiệm DNA. Đến lượt bố nuôi số 8 Hứa Mục Dã thì bị bắt quả tang.

"Lâm Tiểu Khác! Lúc mày sinh ra tao mới 6 tuổi! Đến tao cũng phải xét nghiệm? Mày đi/ên thật rồi!"

Tôi nhìn học giả ngành chăn nuôi vừa đẹp trai vừa mềm mại này, nuốt nước bọt ừng ực. Nhầm rồi, người này không hợp với mẹ tôi.

1

Từ khi vào tiểu học, mỗi hè mẹ tôi đều đưa tôi lên núi. Bà bảo nơi đây tĩnh tâm, rèn năng lực tập trung. Nhưng sau khi bà "vô tình" đ/ốt bài tập hè của tôi mấy năm liền, tôi không tin nữa.

Tôi biết bà đang trốn một người tên Lý Bái Vũ - bố nuôi số 1. Hắn là hải vương thực thụ, chủ xưởng đóng tàu, nửa biển công đầy huy hiệu gia tộc. Hàng năm chỉ lên bờ 2 tháng hè.

Hắn luôn xuất hiện trước khi tôi nghỉ hè, dự họp phụ huynh suốt 10 năm. Kéo theo 30-50 thủy thủ cơ bắp cuồn cuộn mặc đồng phục, rồi quỳ gối tặng nhẫn kim cương cỡ trứng bồ câu cầu hôn mẹ tôi. Kịch bản này diễn cả chục năm, mẹ tôi cũng chạy trốn cả chục năm.

Tôi hỏi: "Chắc Lý Bái Vũ là bố ruột con? Ông ấy có lỗi gì khiến mẹ không tha thứ?"

"Đừng hão huyền! Nhìn mặt hai đứa đi, ngoài cấu trúc tế bào, có điểm nào giống?" Mẹ ngồi thưởng trà trong lều tre. Tôi ngồi ngoài sân gánh nước bị muỗi đ/ốt. Lúc nhận ra mẹ đ/ốt nhang muỗi, tôi đã nổi đầy mẩn.

Nghĩ lại mẹ nói đúng. Lý Bái Vũ cao 1m97, râu quai nón, mặt vuông như vua nước Chu Tử trong Tây Du Ký. Còn tôi g/ầy nhom như giá đỗ, chẳng giống tí nào.

"Mẹ không thích ổng sao? Ông ấy lãng mạn thế, mỗi năm tặng vỏ sò khắc tên mẹ..."

"Lãng mạn cái đầu! Vỏ sò là x/á/c ch*t ốc. Khắc tên lên x/á/c ch*t thì may mắn cái gì? Tên mày là Tiểu Khác vì sau đẻ mẹ ăn nhiều trứng, vỏ đầy sàn!"

Tôi gạch tên Lý Bái Vũ. Không phải ổng thì là ai trong 7 người còn lại?

Mẹ leo lên gác mái: "Đừng đoán nữa. Bố mày ch*t rồi."

"Con không tin!" Tôi gào lên khi nước ngập tới thắt lưng. Mưa lớn khiến lều tre sắp đổ. Mẹ nói trên gác có thuyền c/ứu sinh, nhưng lại lôi ra cái chậu tắm nhựa đỏ.

Rầm! Cả lều tre đổ sập. Mẹ lao đến đỡ tôi, lấy thân mình che chở...

Tỉnh dậy trong bệ/nh viện, tôi nghe nói 8 ông bố nuôi đã tới, chia nhau trực 24/7 bên giường mẹ. Tôi càng quyết tâm tìm ra bố ruột.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy

Chương 8
Tôi, một beta, thật sự đã mang thai. Và lúc này, người cha sinh học khác của con tôi đang cầm đơn xin chuyển công tác của tôi với vẻ mặt lạnh lùng và chất vấn tôi. 「Tại sao anh lại muốn chuyển sang quản lý hậu cần?」 「Quản lý hậu cần cũng rất quan trọng.」 Anh ta hít một hơi thật sâu, 「Tôi biết hậu cần cũng quan trọng, tôi muốn biết tại sao anh đột nhiên muốn rút lui khỏi chiến trường.」 Tôi vô thức giơ tay bảo vệ bụng dưới, có vẻ như hôm nay nếu không đưa ra một lý do thuyết phục anh ta, thì không thể nào chuyển công tác thành công được. Tôi hít một hơi thật sâu, nói: 「Omega của tôi đã mang thai, thai nhi không ổn định lắm, lúc nào cũng cần tôi chăm sóc.」 Sau đó, anh ta sững sờ, tờ đơn xin chuyển công tác trong tay anh ta rơi thẳng xuống đất.
13.72 K
9 Nghe lén Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Điển Thê

Chương 12
Năm đói kém, chồng đem ta đi đợ để làm vợ người khác. Ta ôm chặt chân hắn khẩn khoản van xin, trán dập đến chảy máu. Tạ Chi Lân bẻ từng ngón tay ta ra: - Mẹ già cần tiền chữa bệnh, con trai còn đói meo, ta cần ngân lượng để đèn sách khoa cử! Sao ngươi có thể ích kỷ đến thế! - Ít thì một năm, nhiều thì hai năm. Đợi ngươi sinh được con trai cho nhà người ta, ta sẽ đón ngươi về hưởng phúc! Vì thương nhớ con trai, ta sớm quên mối hận trong lòng. Lén lút tiếp tế cho nhà họ Tạ đôi ba bữa, ta bị nhà chồng mới phát hiện, đánh chết tại chỗ. Khi hóa thành cô hồn lang thang, ta thấy Tạ Chi Lân đỗ cử nhân làm quan, thăng quan tiến chức không ngừng. Tên chồng mới đánh chết ta trở thành tướng quân nghĩa quân, nắm trong tay binh hùng tướng mạnh, xưng bá một phương. Hai kẻ đàn ông hại chết ta thậm chí chẳng nhớ nổi ta là ai. Ta hận đến mức trào ra hai dòng lệ quỷ đỏ như máu: - Nếu cho ta cơ hội trở lại lần nữa, kiếp sau dù có tan thành tro bụi ta cũng cam lòng. May thay, trời cao đã nghe thấu lời ta.
Cổ trang
Trọng Sinh
Báo thù
0
Thanh Nguyên Chương 6