Giấu Tương Tư

Chương 5

31/07/2025 15:33

Lẽ nào Nhị hoàng tử đúc tiền tư? Nhưng hắn cần nhiều tiền như vậy để làm gì, nuôi quân chăng? Trong lòng ta bỗng dấy lên nỗi bất an mơ hồ.

Hai ngày sau, ta đang ở hậu viện nếm thử rư/ợu mới, một đoàn người bước sải chân tiến vào. Việc ta lo lắng mấy ngày qua, rốt cuộc cũng tới.

"Triệu đông gia." Tống Bách Xuyên thong dong bước vào, dừng trước vò rư/ợu, vừa ngắm nghía rư/ợu vừa hỏi ta, "Có phải ngươi bảo với Trịnh Vĩnh Ý rằng trên hồ Thừa Ảnh có thuyền chở đồng?"

Nên nói ra chăng? Nhưng ta không rõ, tội danh thuyền đồng ấy nặng tới mức nào, liệu ta có bị liên lụy chăng. Chỉ ngập ngừng giây lát, ta khẽ thưa: "Bẩm đại nhân, quả thật là tiểu nữ nói với hắn."

Hắn là thống lĩnh Vũ Lâm vệ, chuyện gì cũng khó lọt khỏi mắt hắn, thà ta thẳng thắn nhận tội còn hơn nói dối bị vạch trần. Biết đâu còn để lại ấn tượng thành thật tốt đẹp.

Tống Bách Xuyên vốn đang lơ đãng ngửi rư/ợu, giờ dừng lại nhìn ta, đôi mắt phượng thoáng vẻ kinh ngạc, hẳn không ngờ ta thú nhận dễ dàng thế.

"Đại nhân hẳn đã nghe nói, chuyện tiểu nữ quấy rầy Tiêu đại nhân, chặn đường hắn suốt ba tháng."

Tống Bách Xuyên không đáp, ắt là đã biết.

"Mấy hôm trước tiểu nữ gặp Tiêu đại nhân cùng phu nhân, hôm sau Trịnh Vĩnh Ý bỗng tới quấy rối," ta kể lại mọi chuyện từ Hoa Dương Công chúa, "Tiểu nữ tuy chỉ là kẻ hèn mọn, nhưng cũng muốn gắng sống, bảo toàn mạng mình.

"Nói cho hắn biết thuyền đồng, thực ra là để hắn có việc bận tâm, đừng tới quấy nhiễu tiểu nữ nữa."

Ta không dám nói, mình hy vọng Trịnh Vĩnh Ý bị Nhị hoàng tử trấn áp, khiến hắn không rảnh rang hại người. Hoặc giả, ta còn mong vợ chồng Tiêu Nhung cũng nhận bài học từ đây.

"Còn những chuyện khác, tiểu nữ không biết gì cả."

Tống Bách Xuyên trầm ngâm không nói. Ta cũng chẳng dám ngước nhìn, cứ cúi đầu ngoan ngoãn chờ hắn phán xét.

8

Tống Bách Xuyên tin lời ta, bảo ta theo hắn tới Tây Uyển, ký tên điểm chỉ cho lời khai của mình.

"Không sao rồi, về đi." Hắn chẳng ngẩng mặt lên.

"Cái này, Tống đại nhân," ta cẩn thận hỏi, "Trịnh Vĩnh Ý khi nào được thả?"

Tống Bách Xuyên hơi ngạc nhiên nhìn ta, "Ngươi nhớ hắn?"

Ta lắc tay.

"Sợ hắn trả th/ù, để tiểu nữ kịp thời phòng bị."

Tống Bách Xuyên bất giác khẽ nhếch môi, thản nhiên nói: "Ngươi vừa sợ hắn trả th/ù, sao còn dám gài bẫy hắn?"

Ta lẩm bẩm, hắn không nghe rõ, bắt ta nói lại.

"Thực ra, tiểu nữ không ngờ Tây Uyển sẽ nhúng tay. Giá biết trước, tiểu nữ quyết không dám làm vậy." Ta hơi thẹn thùng, "Vẫn là tiểu nữ thiển cận hành sự hồ đồ."

Hắn dựa lưng ghế, ngón tay thon dài khẽ cong, gõ nhẹ hai cái mặt bàn. Tim ta cũng theo đó đ/ập mạnh.

"Kẻ dám mượn d/ao gi*t người, một mũi tên trúng hai đích, ta chẳng thấy chỗ nào thiển cận." Giọng hắn đượm chút giễu cợt.

Ta gáy tê dại, vội đổi đề tài: "Đại nhân thích uống rư/ợu chăng? Lão Bạch Can hay Trúc Diệp Thanh, nếu đều không thích, bọn tiểu nữ còn loại khác."

Ta không thấy nét mặt mình, nhưng cảm giác lúc này nhất định đang nịnh nọt. Vừa rồi, ta chợt nghĩ, nếu lấy lòng được Tống Bách Xuyên, sau này dù Trịnh Vĩnh Ý ra tù, ta cũng chẳng sợ. Bởi hắn không chỉ thống lĩnh Tây Uyển, là cận thần của Thánh thượng, mà còn là công tử Ngụy Quốc công phủ.

Ngụy Quốc công phủ trong một trăm ba mươi sáu năm qua đã sản sinh ba danh tướng lừng lẫy. Địa vị cùng thực lực, chẳng phải công thần thế gia tầm thường nào sánh kịp.

Có lẽ ý đồ ta quá lộ liễu, Tống Bách Xuyên bỗng nghiêm mặt, im lặng nhìn khiến ta toàn thân nổi gai.

"Rất sợ ta?" Hắn hỏi.

"Danh tiếng đại nhân vang xa. Đương nhiên có chút e dè."

"Thắng ở sự thật thà." Hắn cười, nụ cười bất ngờ rạng rỡ, ta chợt hoa mắt, đờ đẫn giây lát. Khi tỉnh lại, hắn đã trở về vẻ lạnh lùng xa cách.

"Bình thường ta không uống rư/ợu, nhưng nếu có món nhắm ngon, cũng có thể nhấp vài chén." Tống Bách Xuyên đáp.

Đây là đồng ý cho ta lấy lòng?

"Tiểu nữ nấu ăn rất khéo, vậy... tối nay mang tới tặng đại nhân?" Ta mừng rỡ khôn ng/uôi, cũng chẳng giấu nỗi vui.

"Vội thật." Tống Bách Xuyên đột nhiên đứng dậy bước ra, "Tối nay có việc, mai vậy."

Hắn đi bảy tám bước, lại nhắc: "Ta không kiêng kỵ, thích cay."

"Vâng vâng." Ta theo sau đáp lời, Tống Bách Xuyên khoanh tay đi trước, không hiểu sao ta cảm thấy tâm tình hắn lúc này hẳn rất thoải mái.

Sáng hôm sau, ta bắt đầu chuẩn bị món nhắm rư/ợu. Gọi là nấu một chút nhưng kỳ thực rất cầu kỳ, nhất là với công tử thế gia như hắn, từ nhỏ đã quen cao lương mỹ vị, đồ ngon dở nếm một miếng là biết.

Vì thế, món nhắm không quá nhiều thịt cũng chẳng quá chay, cũng đừng quá trịnh trọng, bề ngoài phải giản dị nhưng quá trình chế biến phải tốn thời gian công sức. Lộng lẫy kín đáo, mới bày tỏ được thành ý của ta.

Thế là ta làm mì Vân Anh hấp từ mười sáu nguyên liệu, nhục tô kết hợp mấy loại thịt, hạt dẻ nướng than hoa vừa độ rồi hầm nước dùng rồi nướng lại...

Năm món, tốn trọn một ngày.

Khi bày lên bàn, Tống Bách Xuyên rất ngạc nhiên, chỉ vào sợi mì, "Vân Anh miến?"

Ta gật đầu.

"Có tâm." Hắn chậm rãi thưởng thức, ta cầm bình rư/ợu đứng bên chờ rót thêm, nhưng hắn ăn hết tất cả món mà không động tới rư/ợu.

Hắn đặt đũa xuống, ánh mắt dừng trên rư/ợu ta, "Đa tạ Triệu đông gia, nhưng Tống mỗ hôm nay còn công vụ, không tiện uống rư/ợu."

Ta đương nhiên nói không sao.

"Nhưng mà," hắn nhìn mâm cơm, "Đã là món nhắm, cứ tùy tiện đi, đừng phiền phức thế."

Ta tiếp tục nở nụ cười nịnh nọt, "Sợ đại nhân không quen, nên tiểu nữ dụng công chút, không phiền đâu."

Hắn dựa ghế, thản nhiên nhìn ta, "Nếu ngày nào cũng mang đồ ăn tới, ngươi định dành cả ngày trong bếp?"

Ta nghẹn lời, vì điều này chắc chắn không thể. Hắn thấy vẻ mặt ta bật cười, khẽ nhếch môi đứng dậy nói: "Ta vừa định ra ngoài, tiện đưa ngươi về?"

Ta vội vàng thu dọn bát đũa, theo sau hắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngươi muốn cưới Nàng Ốc? Nhưng ta là ốc bươu đây này!

Chương 6
Đám đàn ông trong làng đổ xô đi khắp nơi, lùng sục muốn bắt cô gái ốc đào về nhà. Tôi tránh đám đông, lẩn vào rừng, lo lắng giấu kỹ vỏ ốc rồi nhanh chóng lặn xuống nước tắm rửa. Vừa khi tôi thư thái khép hờ mắt, tiếng đàn ông phấn khích xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng: - Bắt được ngươi rồi! Vỏ ốc của ngươi đang trong tay ta, ngươi phải lấy ta! Hắn nhanh tay rút ra một túi gấm. Chiếc túi phình to nuốt chửng cả vỏ ốc rồi co về nguyên dạng. Hắn thèm thuồng liếm mép: - Không lấy ta, đừng hòng lấy lại vỏ ốc. Tôi thích thú ngắm nghía gã đàn ông trước mặt, nhẹ nhàng khẽ mỉm cười: - Ngươi thật sự muốn cưới ta? Ánh mắt hắn dán chặt vào làn da trắng mịn lộ trên mặt nước của tôi, giọng đầy tham lam nhớt nhát: - Đúng thế, cô gái ốc đào, ngươi không thoát được đâu. Nụ cười tôi nở rộng hơn: - Được thôi, hôm nay ta thành thân. Chỉ có điều hắn đã nhầm to. Ta không phải cô gái ốc đào. Ta là ốc bươu vàng. Hắn muốn cưới ta? Vừa hay. Ta cũng đang cần vật chủ đẻ trứng.
Cổ trang
Tình cảm
0
Phục Cẩm Chương 8