Ôm Hồ Ly Vào Lòng

Chương 3

12/06/2025 14:04

4.

“Ngươi ra ngoài đừng có nhận là hồ ly, bổn vương thay mặt hồ tộc cũng cảm thấy mất mặt.”

Ta gi/ận đến xù cả lông, vùi đầu vào đuôi không thèm để ý đến chàng. Hắn lúc ấy mới bật cười, bế ta lên mang đi ăn.

Những việc như vậy, cứ cách mấy ngày lại xảy ra một lần.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Huyền Minh thật ra chăm ta rất chu toàn.

Mỗi ngày ta nằm ngủ trên tấm thảm bên giường hắn, đôi khi còn nhảy hẳn lên giường hắn mà ngủ, hắn cũng chưa từng nổi gi/ận.

Răng ta không cắn nổi đồ ăn, lại thèm th!t, thế là ngày nào Huyền Minh cũng cần mẫn x/é th!t thành sợi, hoặc nghiền nhuyễn thành th!t băm cho ta ăn.

Hắn lại cứ thích xoa lông ta cho rối bù rồi cười nhạo ta.

Đôi lúc ta cũng tự hỏi, vì sao hắn lại tốt với ta đến vậy? Ta chỉ là một con hồ ly xa lạ, không rõ từ đâu lăn đến trên giường hắn, hắn đâu có lý do gì để đối xử với ta như thế.

Ta đang ngơ ngẩn nhìn hắn, thì bên ngoài điện truyền vào một giọng:

“Dẫn Thăng cầu kiến Yêu vương.”

Huyền Minh thu lại ý cười, đôi mắt lam nhạt cũng dần trầm xuống.

Ta bỗng cảm thấy lòng mình có chút buông lơi.

Ta chỉ là một hồ ly tầm thường, chẳng có gì để lợi dụng. Còn hắn là yêu vương cao cao tại thượng, có lẽ chỉ đơn giản coi ta như một vật cưng nuôi chơi.

Ta cũng chẳng lấy làm phiền khi bị nuôi như thú cưng, miễn là được ăn no, sống qua ngày bình yên là đủ.

Dẫn Thăng bước vào chính điện, Huyền Minh khom người đặt ta xuống đất, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu ta.

Ta hiểu, đó là bảo ta lui ra.

Ta dụi dụi vào lòng bàn tay hắn, rồi tập tễnh bước ra sân chơi đùa.

Khi ta lướt qua Dẫn Thăng, ngẩng đầu tò mò nhìn hắn, lại thấy hắn cũng đang cúi đầu đá/nh giá ta, trong đôi mắt đen tuyền có nét dò xét.

Ta chẳng suy nghĩ gì nhiều, nhảy qua ngưỡng cửa, chạy ra bụi cỏ bắt linh điệp.

Hoa trong viện Huyền Minh đều mọc rất cao, ta phải nhảy lên mới miễn cưỡng thấy được dáng vẻ hoa.

Phấn hoa bay vào mũi khiến ta hắt hơi liên tục.

Có người bước vào sân.

Tai ta khẽ động, nghe ra là tiếng bước chân của Bạch Lâm.

Ta bất ngờ nhảy ra khỏi bụi hoa, định bụng kêu to một tiếng hù dọa hắn.

“Oa u ~”

Khốn kiếp!

Vừa há miệng đã có một con ong bay thẳng vào miệng ta, ta vội thè lưỡi nhổ nó ra.

Mải lo cái miệng, lại quên để ý chân, ta thế là lăn đùng ngửa bụng bốn vó chổng lên ngay dưới chân Bạch Lâm.

5.

Bạch Lâm xách ta lên, cười lớn không chút nể mặt:

“Tiểu q/uỷ, sao nhìn ngươi giống chó ngốc thế hả ha ha ha!”

Ta nhe răng, lộ ra một chiếc nanh nhỏ, gầm gừ trong cổ họng, tự cho là rất dọa người.

Bạch Lâm nhướn mày, nhét tay vào miệng ta:

“Ngươi bộ răng sữa này ngay cả th!t chín còn chẳng cắn nổi, còn mơ cắn được ta à?”

Lòng tự trọng của ta lập tức sụp đổ không còn mảnh vụn.

Ta cụp tai, lê bước đi vào bụi hoa cuộn mình lại, bước chân mang đầy dáng vẻ ‘lục thân bất nhận’.

“Tiểu hồ ly, đừng buồn nữa, ta dạy ngươi tập đi được không?”

Ta ngẩng đầu nhìn.

Bạch Lâm nửa ngồi nửa quỳ, mỉm cười với ta:

“Chúng ta đều là hồ ly, ta dạy ngươi cách đi, ngươi học chắc chắn sẽ nhanh.”

Ta động lòng.

Bởi lẽ ta thật sự không quen đi bằng bốn chân, đi vài bước là ngã, còn hay bị Huyền Minh và Bạch Lâm chê cười.

Ta phấn khởi ngẩng đầu nhìn hắn.

Bạch Lâm tiện tay bẻ một cành cây, ném ra xa dưới ánh mắt nghi hoặc của ta.

Ta nhìn cành cây, lại nhìn hắn.

Bạch Lâm hất cằm, ra hiệu cho ta đi nhặt về.

Tập đi là thế này sao?

Ta không tin.

Bạch Lâm dường như nhìn ra sự bất mãn của ta, xoa lo/ạn lông ta, chân thành nói:

“Ngươi đừng nghi ngờ, lúc nhỏ ta cũng tập đi kiểu này đấy.”

Ta miễn cưỡng tin hắn.

Chạy đi tha cành cây về.

Bạch Lâm phụ trách ngồi trên ghế dựa mà ném, còn ta thì phụ trách tha về.

Tha được một lần, hắn thưởng cho ta một sợi th!t.

Ta nhai nhai sợi th!t, rồi lại vui vẻ chạy đi tha tiếp.

Chẳng rõ đã tha được bao nhiêu lượt, thì Huyền Minh cuối cùng cũng bước ra từ trong điện.

Lúc ấy ta đang tha cành cây trở về, vừa thấy Huyền Minh, bốn chân ta lập tức chuyển hướng, né khỏi Bạch Lâm.

Ta tha cành cây, ngoan ngoãn ngồi trước chân Huyền Minh.

Hắn nhìn ta, đ/au đầu nói với Bạch Lâm:

“Ngươi cho nàng lăn lộn trong bùn à?”

Bạch Lâm mặt mũi vô tội:

“Ta chỉ đang dạy nàng tập đi thôi.”

Huyền Minh ngồi xuống, định ôm ta nhưng lại không biết phải chạm từ đâu.

Ta vẫy đuôi, định cọ vào hắn.

Hắn đưa một ngón tay ra chặn lại, vẻ mặt chán gh/ét:

“Ngươi tha cành cây làm gì?”

Ta thấy khó chịu với vẻ gh/ét bỏ kia, cố ý nhấc chân trước cào lên áo hắn, chà chà lớp bùn dính vào.

Huyền Minh xách ta lên bằng gáy, nghiến răng hỏi Bạch Lâm:

“Ngươi rốt cuộc bảo nàng làm cái gì?!”

Bạch Lâm cười đến híp cả mắt:

“Ta chơi ném cành cây với nàng thôi, ta ném, nàng nhặt, nhặt xong ta cho nàng th!t.”

Bạch Lâm nhìn ta, ánh mắt hiền hòa như trưởng bối:

“Tiểu hồ ly nhà chúng ta thông minh thật.”

Ta nhả cành cây ra, hí hửng kêu một tiếng tỏ ý tán thành.

Huyền Minh lập tức đ/á Bạch Lâm lăn quay.

Hắn nắm tai ta, giọng đầy vẻ h/ận sắt không rèn thành thép:

“Hắn coi ngươi là chó huấn luyện, ngươi lại còn vui vẻ như thế?!”

Bạch Lâm ôm mông nằm trong bụi cỏ mà cười ngặt nghẽo.

Huyền Minh mặc kệ hắn, bế ta thi triển pháp lực đưa đến một hồ suối trong, vung tay ném ta vào nước.

Ta uống liền hai ngụm nước, chân tay đ/ập lo/ạn.

Khốn thật, ta không biết bơi!

“Tch, hồ ly ngốc.”

Khi bốn chân ta còn đang chới với, một bàn tay nâng ta lên.

Tấm áo của Huyền Minh dán sát vào thân, thấp thoáng hiện ra thân hình rắn rỏi.

Cơn gi/ận bị huấn như chó bỗng chốc tiêu tan, ta nhìn hắn gọi liền hai tiếng.

Huyền Minh vừa xoa sạch lông cho ta, vừa ngẩng mắt nhìn ta lướt nhẹ:

“Đúng là hồ ly háo sắc.”

Hắn kỳ cọ sạch sẽ lông ta, lại tỉ mỉ rửa cả móng vuốt, vừa rửa vừa chế giễu:

“Hắn bảo ngươi nhặt cành cây, ngươi liền ngoan ngoãn mà đi nhặt, sao bổn vương chưa từng thấy ngươi nghe lời như vậy với ta?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9