Ôm Hồ Ly Vào Lòng

Chương 7

12/06/2025 14:18

Hắn nhìn viên kẹo trong lòng tay ta, mím môi lắc đầu: “Ta không ăn kẹo.”

Lại có tiểu oa nhi không thích ăn kẹo?

Chẳng lẽ hài tử của thần tiên đều khác người phàm thế gian?

Ta kinh ngạc nhìn hắn: “Lần đầu tiên ta gặp một hài tử không thích kẹo.”

Tiểu oa nhi hừ một tiếng không vui: “Ta không phải hài tử nữa đâu, nương ta đã định thân cho ta rồi! Nương bảo, đã định thân tức là đã là người lớn!”

Sao mà gấp rút đến thế…

Ta dịu dàng xoa đầu hắn, nói với vẻ thương xót: “Vậy à? Vậy ngươi thật lợi hại.”

Tiểu oa nhi mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh như nước chớp chớp nhìn ta, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, tỷ có muốn làm tân nương tử của ta không?”

Hở?

Ta đứng hình.

Hắn nắm lấy tay ta, vừa đi vừa nói: “Nương ta bảo ta là Thiên Đế tương lai, tân nương tử của Thiên Đế nhất định phải là nữ tử tốt nhất. Mà ta thấy tỷ tỷ chính là người tốt nhất. Ta rất thích tỷ tỷ.”

Cái gì cơ?! Thiên Đế tương lai bị ta thu phục chỉ bằng một viên kẹo và cái xoa đầu?

Cửu Trùng Thiên... tiền đồ u ám rồi đây.

Đang lúc ta vì tương lai của Cửu Trùng Thiên mà lo lắng, thì vị tiểu thiên đế ngốc nghếch này đã dắt ta thẳng tới cửa yến tiệc.

Ta gi/ật mình dừng chân, vừa định giãy khỏi tay tiểu thiên đế để đào tẩu, thì hắn đã hô lớn: “Phụ thân! Mẫu thân! Hài nhi dẫn theo tân nương tử đến rồi!”

Ta muốn ch*t, thật sự muốn ch*t.

Ta đành cắn răng bị lôi vào trong.

“Lâm An, ngươi đang nắm tay tiểu nữ quân nhà ai vậy?”

Ta cúi đầu, ánh mắt liếc qua — đúng lúc đối diện ánh mắt của Bạch Lâm.

Hắn mấp máy môi, dùng khẩu hình nói với ta ba chữ: “Ngươi xong rồi.”

Tiểu thiên đế tương lai — Lâm An — nắm ch/ặt tay ta, dõng dạc tuyên bố: “Không phải tiểu nữ quân nhà ai hết, là tân nương tử của Lâm An.”

Chúng tiên trong điện lập tức bật cười ầm ĩ.

Trên đài cao, Thiên Đế cùng Thiên Hậu cười nghiêng ngả.

“Tiểu cô nương, ngươi ngẩng đầu lên nào.”

Thanh âm Thiên Đế trầm ổn, nghiêm nghị mà vẫn mang chút tiếu ý.

Ta như tráng sĩ ra pháp trường, chậm rãi ngẩng đầu.

Thiên Đế, Thiên Hậu nhìn ta thì thầm mấy câu, ý cười trên mặt càng rõ rệt.

“Tiểu cô nương, nhà ngươi ở đâu?”

Đây là ý gì? Cái hài tử này còn chưa cao đến thắt lưng ta, thế này… không quá thích hợp chăng?

Ta ấp úng, liếc mắt cầu c/ứu Bạch Lâm.

Bạch Lâm chỉ ra cửa, há miệng nói: “Hắn, đến, rồi.”

“Quân thượng, tiểu hồ ly nhà tại hạ hiếu động, hôm nay lén trốn ra ngoài, không quấy nhiễu đến quý vị đấy chứ?”

Thanh âm quen thuộc vang lên phía sau, khiến ta cứng đờ cả người.

13

Lần này, có vẻ như ta thật sự đã chọc gi/ận Huyền Minh.

Từ khi trở về từ Cửu Trùng Thiên, sắc mặt chàng vẫn vô cùng khó coi. Ta lẽo đẽo theo đến trước tẩm điện của chàng, “ầm” một tiếng, cửa bị đóng sầm lại, suýt nữa kẹp trúng mũi ta.

Ta tội nghiệp ngồi xổm bên ngoài vẽ vòng tròn: “Huyền Minh, ta sai rồi… ta không dám nữa… chàng đừng gi/ận nữa mà…”

Bên trong vẫn im lặng như tờ.

Ta tiếp tục nức nở: “Huyền Minh, ta biết sai rồi, lần sau nhất định nghe lời chàng… ta sẽ không chạy lung tung nữa…”

“Huyền Minh… ta thật sự sai rồi… chàng mở cửa đi mà…”

Hét đến khàn cả giọng, chân cũng tê dại vì ngồi xổm.

Nửa nén nhang trôi qua, ta rốt cuộc tức gi/ận: “Nếu không phải chàng hôn xong rồi bỏ chạy, ta có đến mức không nghe lời bỏ trốn không?! Chàng gi/ận gì chứ? Có gì để gi/ận?! Người bị ăn thiệt là ta! Chàng gi/ận cái gì?!”

“Rầm!” Cửa mở toang, Huyền Minh kéo ta vào.

Chàng không nói một lời, chỉ trừng mắt nhìn ta, rõ ràng là tức đến không thể nén.

Ta bị trừng đến ủy khuất trong lòng, cộng thêm gi/ận dữ vì chuyện bị chiếm tiện nghi hôm nọ: “Chàng trừng ta? Chính chàng mấy hôm trước hôn ta xong rồi không chịu trách nhiệm, hôm nay lại còn trừng ta?”

Ta đỏ mắt, xoay người bỏ đi: “Đồ rắn thối! Ta gh/ét chàng!”

Chàng nắm lấy cổ tay ta, kéo mạnh ta vào lòng: “Khi nào ta không chịu trách nhiệm? Ta hôn xong bỏ chạy khi nào?”

“Chính là lúc chàng phát tình đó!”

Chàng khựng lại: “Lúc đó ta có hôn được đâu…”

Ta gi/ận đến rơi cả nước mắt: “Chàng cắn ta lâu như vậy mà còn bảo chưa hôn?!”

“Đừng khóc.” Chàng luống cuống lau nước mắt cho ta, “Hôm đó nàng nghiêng đầu tránh, ta tưởng nàng không thích…”

Ta lại đ/á chàng một cú: “Là vì ta lo cho chàng!”

“Được, ta biết nàng thích ta.”

Chưa để ta phản ứng, chàng đã nắm lấy cằm ta, cúi đầu hôn xuống.

Trong nụ hôn ấy, chàng khẽ cắn nhẹ môi ta, giọng trầm thấp: “Về sau không được lên Cửu Trùng Thiên nữa, càng không được gặp tiểu thái tử kia.”

Ta cũng cắn lại, trêu chọc: “Thì ra rắn cũng biết gh/en đấy.”

Từ khi x/ác định qu/an h/ệ, Huyền Minh càng thêm dính người.

Ban đêm chàng ôm ta ngủ, thích cuốn ta gọn trong lòng, ta nóng quá đ/á chàng ra, chàng lại mò tới ôm lại như cũ.

Ngày xưa khi tỉnh giấc, chàng thích đung đưa ghế lắc mà ngẩn người. Giờ thì thích ôm ta ngồi lắc ghế ngẩn người.

Ta nằm gọn trong lòng chàng, nghịch ngợm ngón tay chàng: “Rắn nào cũng dính người vậy sao?”

Chàng vùi đầu vào hõm cổ ta, nhẹ nhàng hôn lên cổ: “Không phải, chỉ có ta dính nàng.”

Ta xoay đầu lại nhìn chàng: “Thích ta đến vậy sao?”

Chàng vuốt má ta, từng chút từng chút hôn lên chóp mũi và khóe môi, trong mắt ánh lên bóng dáng ta: “Ừ.”

14

Ta và Huyền Minh không nói với Bạch Lâm chuyện hai đứa, vì ta và Huyền Minh đều cho rằng, chuyện rõ rành rành như vậy, Bạch Lâm nhìn là biết.

Nhưng mà… Bạch Lâm hình như bẩm sinh thiếu chút dây th/ần ki/nh, hai đứa ta dính nhau đến phát ngấy, hắn lại chẳng phát hiện ra điều gì.

“Các ngươi hồ ly có phải đầu óc đều không lanh lợi không thế?”

Huyền Minh nhìn Bạch Lâm bằng ánh mắt thương hại.

Ta trừng mắt: “Ta rất thông minh đấy!”

Huyền Minh bật cười: “Được rồi, nàng rất thông minh. Thật ra, ta lần đầu tiên thấy một con hồ ly bị Bạch Lâm đùa giỡn mà không phát hiện.”

Ta đ/á hắn một cái, quay lưng đưa gáy cho hắn xem.

Hắn cười rồi xoay ta lại, nhẹ hôn lên môi, như đang dỗ dành: “Xin lỗi, sau này không nhắc nữa.”

Ta hừ nhẹ, rồi rúc vào lòng hắn.

“Là ảo giác của ta sao? Dạo này nàng hơi dính người.”

Ta gi/ật mình. Không ngờ hắn lại nhận ra bất an trong lòng ta.

Không muốn khiến hắn lo lắng, ta chỉ lắc đầu: “Có lẽ dạo này nghỉ ngơi không tốt thôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9