Vừa đến cổng trường, tôi đụng mặt Giang Dật Phong đang chơi bóng xong đi ra.
Cậu ấy đá/nh giá chúng tôi, nhíu mày.
"Hai người đi đâu đấy?"
"Ra ngoài dạo một lát, cậu đi không?"
Giản Minh Thư thân thiện đáp lời, cậu ấy biết Giang Dật Phong hiện là bạn trai tôi nên cũng không cố tình chọc tức cậu ấy nữa.
"Đi!"
"Chẳng phải tuần sau cậu có giải bóng rổ sao, không tập luyện à?" Tôi hơi ngạc nhiên.
"Không chậm trễ chút thời gian này đâu."
Giang Dật Phong ném bóng cho đồng đội, khoác vai tôi đi ra ngoài.
Giản Minh Thư không muốn làm bóng đèn, cố tình đi chậm lại vài bước, theo sau chúng tôi.
Giang Dật Phong không quan tâm đến những lời đồn thổi của người ngoài, nhưng lại rất để ý việc tôi luôn dành thời gian cho Giản Minh Thư.
"Khi nào cậu ta mới đi vậy, dạo này em chẳng dành thời gian cho anh mấy."
"Cậu bớt gh/en t/uông đi."
"Anh đây chẳng phải là sợ em bị người ta cư/ớp mất sao, anh với em mới bên nhau được mấy ngày đâu."
Cậu ấy ấm ức lầm bầm, khiến tôi thấy buồn cười.
"Chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao, Giản Minh Thư thích con trai, cậu không cần lo lắng đâu."
"Thế cũng không được."
Giang Dật Phong nắm lấy tay tôi, mười ngón đan ch/ặt.
Cậu ấy cố tình thể hiện tình cảm ngay trước mặt Giản Minh Thư.
Giản Minh Thư chê chúng tôi "ng/ược đ/ãi cẩu đ/ộc thân", đòi đoạn tuyệt với tôi.
14
Giang Dật Phong ngày thường rất quan tâm đến tôi.
Nhưng cứ hễ dính đến Giản Minh Thư, cậu ấy lại tỏ ra mỉa mai, bóng gió.
Trước đây tôi chưa từng phát hiện cậu ấy lại hay gh/en đến thế.
Nhưng tôi không thích cậu ấy đối xử như vậy với bạn của mình.
Sau một bữa tối, tôi và Giang Dật Phong đã cãi nhau một trận.
Vì Giản Minh Thư rất hiểu sở thích của tôi, nên khi ăn cơm, Giang Dật Phong luôn cảm thấy tôi phớt lờ cậu ấy.
Tôi rõ ràng đã đối xử công bằng, vậy mà cậu ấy vẫn thấy chưa đủ.
"Em là bạn gái anh, chẳng lẽ không nên thiên vị anh nhiều hơn một chút sao?"
"Nhưng cậu ấy là bạn của tôi, hiếm lắm mới tới đây một chuyến, tôi không thể lạnh nhạt với cậu ấy được."
"Vậy ra Giản Minh Thư quan trọng hơn anh, đúng không?"
Giang Dật Phong ép sát từng bước, cứ như muốn phân cao thấp với Giản Minh Thư vậy.
Tôi nhất thời nóng gi/ận, cao giọng.
"Tất nhiên rồi, tôi quen cậu ấy hơn mười năm, quen cậu mới được mấy ngày, sao có thể so sánh được?"
"..."
Sự lạnh lẽo hiện lên trong đáy mắt cậu ấy, cậu ấy buồn bã cụp mắt xuống.
"Thời gian anh quen em không dài, nhưng trong cuộc sống của anh toàn là em, làm gì anh cũng đặt em lên hàng đầu, tại sao em không thể đối xử với anh bằng thái độ tương đương?"
Chỉ trong vòng một tuần, Giang Dật Phong đã xâm nhập vào cuộc sống của tôi một cách kín kẽ.
Tôi đi học bị chàng trai nào nhét giấy nhắn, cậu ấy đều biết rõ mồn một.
Nhưng tôi không thích cảm giác bị sự chiếm hữu mạnh mẽ này bao bọc.
Nó khiến tôi thấy nghẹt thở.
"Nếu cậu cảm thấy không công bằng, có thể không ở bên tôi nữa."
Sắc mặt cậu ấy căng thẳng, giọng trầm xuống: "Ý em là gì, em muốn chia tay với anh sao?"
Tim tôi thắt lại, cơn gi/ận chưa tan, tôi đ/âm lao phải theo lao.
"Nếu cậu không vui khi ở bên tôi, chia tay cũng được."
"..."
Giang Dật Phong im bặt, mím ch/ặt môi.
Cậu ấy không nói lời nào, nhưng áp lực xung quanh lại đ/è nặng lên tôi.
vài giây sau, cậu ấy cười khẩy, như đang tự giễu.
"Với em, anh chỉ là thứ có cũng được không có cũng chẳng sao, sẵn sàng từ bỏ bất cứ lúc nào sao?"
Tôi cắn môi, trong lòng biết không phải như vậy.
Nhưng vì sĩ diện, tôi cứ như đang cố tình đối đầu với cậu ấy.
Giản Minh Thư m/ua kem quay lại.
Thấy không khí bất thường, cậu ấy hỏi chúng tôi sao vậy.
"Trường có việc, tôi đi trước đây." Giang Dật Phong buông lại một câu lạnh nhạt rồi quay người bỏ đi.
Giản Minh Thư ngơ ngác nhìn tôi, đưa kem cho tôi.
Tôi không có khẩu vị, chỉ thấy cổ họng nghẹn đắng.
15
Suốt hai ngày liền, Giang Dật Phong không tìm tôi.
Tôi từng nghĩ đến việc xin lỗi cậu ấy, nhưng lại thấy chuyện này không phải lỗi của mình tôi.
Thế là chúng tôi gi/ận dỗi lẫn nhau, chiến tranh lạnh.
Qua đêm nay là tròn ba ngày chiến tranh lạnh.
【Nghỉ việc ba ngày, coi như tự động thôi việc.】
Đây là câu chính miệng Giang Dật Phong từng nói.
Tôi nhìn khung tin nhắn trống rỗng, không khỏi thấy lòng nặng trĩu.
Vậy là cậu ấy thực sự muốn chia tay với tôi sao?
Giản Minh Thư đã đặt vé tàu ngày mai, để tiễn cậu ấy, tôi hẹn vài người bạn cùng ra ngoài uống rư/ợu.
Cô bạn thân thấy Giản Minh Thư đẹp trai, mắt sáng rực cả lên.
Sau khi biết người ta là gay, cô ấy ỉu xìu mất một giây rồi quyết định kết nghĩa chị em với người ta.
Tôi ngồi trong góc uống rư/ợu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn điện thoại.
Trong lòng tôi giằng x/é, không biết có nên chủ động làm hòa hay không.
từng ly rư/ợu trôi xuống bụng, tôi vẫn chưa suy nghĩ xong.
Giản Minh Thư cầm lấy ly của tôi.
"Cậu sao vậy, chẳng phải nói là tiễn tớ sao, sao lại ngồi đây uống rư/ợu giải sầu một mình?"
"Vậy chúng ta cùng uống."
Tôi rót rư/ợu cho cậu ấy.
Thực ra là tâm trạng tôi buồn bực, muốn uống rư/ợu nên mới hẹn cậu ấy ra.
Đợi đến khi Giản Minh Thư hơi say, tôi nhân cơ hội thăm dò.
"Giản Minh Thư, dạo này cậu có gặp rắc rối gì không, sao tớ cứ thấy tâm trạng cậu không tốt vậy?"
"Không có, chỉ là gặp một người..."
"Đàn ông? Người cậu thích à?"
Mắt tôi sáng lên, cậu ấy lại im lặng.
Đột nhiên, điện thoại trên bàn sáng lên.
Tôi ngạc nhiên nhìn sang, nhưng phát hiện đó không phải điện thoại của mình.
Có người gọi cho Giản Minh Thư.
Tôi còn chưa nhìn rõ tên, cậu ấy đã vội vàng cúp máy.
Giản Minh Thư uống liền mấy ly whiskey, trông cũng như đang bị tình yêu làm khó dễ.
Chậc, cậu ấy cũng có ngày này.
Ngày thường làm quân sư cho tôi rất ra dáng, giờ thì chính mình lại sập bẫy rồi.
Tôi mở điện thoại, vẫn không có thông báo tin nhắn nào.
Một nỗi thất vọng ùa về trái tim, mang theo cảm giác nghẹt thở.
Được thôi, qua mười hai giờ là tôi hoàn toàn c/ắt đ/ứt với Giang Dật Phong.
16
Sắp đến giờ đóng cửa ký túc xá.
Tôi và cô bạn thân loạng choạng bước ra ngoài.
Giản Minh Thư đỡ lấy chúng tôi: "Cẩn thận chút, tớ đi m/ua th/uốc giải rư/ợu cho các cậu nhé."
"Không cần đâu, tớ về ngủ một giấc là khỏi thôi."
"Vậy tớ đưa cậu về."
Giản Minh Thư dẫn tôi đi xuống bậc thang.
Đột nhiên, một bàn tay kéo tôi đi.
Mùi hương cam bergamot quen thuộc ập đến.
"Gan to thật, không nói một tiếng đã tự ý chạy ra ngoài uống rư/ợu?"
Giọng điệu trầm thấp, vừa gi/ận vừa bất lực.
Ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Giang Dật Phong, tôi ấm ức nhíu mày.
Tôi ôm lấy cậu ấy, đ/ấm một cái vào người cậu ấy.
"Sao giờ anh mới đến."
Giang Dật Phong xoa đầu tôi, cởi áo khoác ngoài khoác lên người tôi.
"Được rồi, đừng để bị cảm lạnh."
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn Giản Minh Thư, "Tôi đưa cô ấy về, cậu cũng về nghỉ ngơi sớm đi."