Đương nhiên là cũng không cùng tôi ăn cơm trưa.
9
Qua không đầy hai ngày, tôi lại nhìn thấy vị mỹ nữ kia.
Lần này cô ấy không đi một mình, mà dẫn theo vài người đại diện cho trụ sở chính xuống kiểm tra công việc.
Tôi mới biết, cô ấy cũng là quản lý cấp cao ở trụ sở chính.
Tên là Thẩm Đình Nguyệt.
Rất xứng đôi với Chu Ngôn Tự.
Ánh mắt của đoàn kiểm tra nhìn chúng tôi đầy vẻ đồng cảm.
Một cậu thanh niên trong đoàn nhanh chóng làm quen với mọi người, cầm cuốn sổ nhỏ hỏi nhỏ:
"Thế nào? Để sếp Chu quản lý các cậu, cảm giác có 'đã' lắm không?"
Đồng nghiệp gãi đầu:
"Đâu có đâu, trước đây cứ nghe các anh nói sếp Chu rất đ/áng s/ợ, nhưng anh ấy đối với chúng tôi thực ra khá tốt."
Cậu thanh niên lộ vẻ không thể tin nổi:
"Còn khá tốt? Cậu là kẻ cuồ/ng bị ngược à! Ở đâu có sếp Chu, chẳng phải đến cả dấu chấm câu cũng không được sai một ly sao?"
Đồng nghiệp càng thấy lạ hơn:
"Nhưng tôi cảm giác anh ấy thực sự không nghiêm khắc đến mức đó..."
Khi cuộc tranh luận đang đến hồi gay cấn, Thẩm Đình Nguyệt vừa vặn đi ngang qua.
Cô ấy vỗ một cái vào lưng cậu thanh niên:
"Nói gì đấy? Cậu tưởng sếp Chu đến đây để tiếp tục làm đại m/a đầu chắc?"
Cậu thanh niên nhăn mặt vì đ/au: "Ái chà! Thế chứ còn gì nữa..."
Thẩm Đình Nguyệt nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.
"Đương nhiên là không rồi! Sếp Chu đến đây... đó là có thâm ý cả đấy."
Chủ đề còn chưa kịp tiếp tục thì đã đến giờ họp báo cáo công việc.
Thẩm Đình Nguyệt gọi mọi người cùng vào phòng họp.
Còn tôi vì đ/au bụng không rõ nguyên nhân, nằm gục trên bàn khó mà đứng dậy nổi, ngay cả nói chuyện cũng rất tốn sức.
Vì vậy đành phải nhờ Tiểu Triệu báo cáo giúp phần của mình.
Trong cuộc họp, khi Tiểu Triệu báo cáo đến phần công việc tôi phụ trách, Chu Ngôn Tự vốn đang cúi mắt bỗng từ từ ngẩng đầu lên:
"Ngắt lời một chút, nếu tôi nhớ không nhầm thì đây không phải là công việc của nhóm các cậu đúng không?"
Tiểu Triệu ngẩn người.
"Vâng, vốn là của Tri Ý, nhưng hôm nay cô ấy hơi không khỏe..."
Lông mày Chu Ngôn Tự lập tức nhíu lại, nhìn về phía tôi đang co ro trong góc.
Có lẽ vì sắc mặt tôi tái nhợt đến mức hơi đ/áng s/ợ, Chu Ngôn Tự gần như ngay lập tức thay đổi sắc mặt.
"Đã thế này rồi còn họp hành gì nữa?"
Trước sự chứng kiến của bao nhiêu người, anh đứng bật dậy từ giữa phòng, rảo bước đi về phía tôi.
Tôi còn đang ngẩn ngơ, anh đã vững vàng đỡ tôi dậy, ánh mắt đầy lo lắng.
"Tôi đưa em đi nghỉ ngơi."
Tôi vốn muốn cố gắng lắc đầu.
Nhưng nhìn ánh mắt nóng rực của cả phòng, cảm thấy lúc này từ chối thì càng không phải phép.
Đành để mặc Chu Ngôn Tự nửa ôm nửa dìu mình đến văn phòng của anh.
Đi kèm với đó là những lời xì xào của các đồng nghiệp:
"Trời ơi, tình huống gì thế này?"
"Chịu, tôi ở trụ sở chính hai năm, chưa bao giờ thấy sếp Chu căng thẳng như thế..."
"Rơi nước mắt rồi, sếp Chu ân cần với cấp dưới như vậy, thế mà các cậu còn nói anh ấy hung dữ?"
"Không phải đâu! Trước đây anh ấy thực sự không phải như thế này mà!"
10
Trong văn phòng của Chu Ngôn Tự có một chiếc ghế sofa da thật.
Nằm lên thực ra khá thoải mái.
Nhưng đầu óc tôi chỉ toàn là sự ngượng ngùng.
Anh lúc này đang quỳ một gối bên cạnh tôi, tay bưng cốc nước nóng vừa rót xong.
"Vẫn còn khó chịu lắm sao? Hay bây giờ tôi đưa em đến b/ệnh viện nhé?"
Tôi cảm nhận được cơn đ/au quặn ở bụng dưới ngày càng rõ rệt, khó khăn lắc đầu.
Anh nhìn ra sự khác thường, nhíu mày.
"Đừng có bướng, sức khỏe là quan trọng nhất."
...Tôi không bướng.
Là thực sự không cần đến b/ệnh viện.
Trước sự truy hỏi dồn dập của anh, tôi chỉ có thể nói rất nhỏ:
"Em hình như là... đến tháng rồi..."
Chu Ngôn Tự hơi ngơ ngác.
"Cái đó?"
Tôi cắn môi:
"Chính là... chính là cái đó..."
Có lẽ gương mặt như bị táo bón của tôi khiến Chu Ngôn Tự bừng tỉnh.
Gương mặt trắng trẻo tuấn tú của anh dần lan tỏa sắc đỏ, trông có vẻ hơi lúng túng:
"À? Vậy... vậy thì tôi..."
Tôi lặng lẽ dùng gối ôm che kín mặt mình.
Trong lòng chỉ nghĩ: Cái ghế sofa này của anh ấy, không biết đã bị bẩn chưa.
Anh gãi đầu, rồi như chợt nhận ra điều gì đó:
"Em... em cứ nghỉ ngơi ở đây, tôi đi m/ua cho em ngay."
Thấy Chu Ngôn Tự nói xong định đi ngay, tôi vội vàng vươn tay túm lấy anh.
"Gì cơ? Anh định m/ua gì?"
Anh bất ngờ bị tôi nắm lấy cổ tay, vành tai đỏ ửng.
"Thứ em cần."
Tôi bật dậy như cá chép nhảy.
"Anh m/ua kiểu gì cơ?"
Chu Ngôn Tự đi m/ua băng vệ sinh cho tôi?
Chắc tôi ch*t quách cho xong.
Anh nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra, vỗ vỗ vai tôi như an ủi, rất kiên định nói:
"Tôi tự đi m/ua."
"Cửa hàng đâu có từ chối b/án cho tôi."
"Em cứ đợi ở đây là được."
11
Cuối cùng tôi không thắng nổi Chu Ngôn Tự.
Mười phút cuộn mình trên ghế sofa văn phòng anh, dường như là mười phút dài nhất đời tôi.
Khi cửa phòng được đẩy ra lần nữa, người bước vào không phải là Chu Ngôn Tự.
Mà là Thẩm Đình Nguyệt.
Cô ấy xách một túi lớn đựng những vật dụng không rõ tên, cười đầy ẩn ý.
"Sếp Chu sợ em ngại, nên bảo chị mang vào cho em đây."
Tôi ngây ngốc gật đầu, liên tục nói "cảm ơn".
Ánh mắt lại vô thức nhìn ra ngoài cửa, tìm ki/ếm một bóng dáng cao ráo nào đó.
Chu Ngôn Tự anh ấy... lại tinh tế đến thế sao?
Thẩm Đình Nguyệt rút một chiếc khăn từ trong túi ra, khoác lên vai tôi.
"Đi thôi, chị đưa em vào nhà vệ sinh."
Động tác của cô ấy rõ ràng rất nhẹ nhàng, nhưng lại mang đến cho tôi một cảm giác vững chãi.
Cô ấy cười, bày những thứ trong túi ra cho tôi xem.
"Em nhìn gã đàn ông thẳng tính này xem, chắc là càn quét gần hết siêu thị rồi."
Loại dùng ban ngày, ban đêm, nước đường đỏ, bình giữ nhiệt... thậm chí còn có cả quần l/ót dùng một lần.
...Đúng là càn quét sạch rồi.
Tôi bỗng nhiên cảm thấy hơi không tự nhiên.
"Sếp Chu anh ấy... có lẽ thực sự không có kinh nghiệm gì."
Thẩm Đình Nguyệt lại nhìn tôi cười.
Nhớ lại chuyện kia, tôi cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
"Trước đây hai người, có phải là người yêu của nhau không?"
Biểu cảm của Thẩm Đình Nguyệt đờ ra.
Ngay sau đó lại trở nên vô cùng kinh ngạc:
"Cái gì? Ai đã đưa cho em cái tin giả này thế?"
"Sếp Chu là sư đệ của chị, chúng chị từ trước đến nay đều rất trong sáng!"
Tôi cúi đầu.
Vậy có lẽ, Chu Ngôn T/ự v*n luôn là người thầm thương tr/ộm nhớ ai đó.
Tôi cười với cô ấy: "Vậy có lẽ là sư tỷ không biết tâm ý của anh ấy rồi."
Thẩm Đình Nguyệt vội đến mức ngũ quan muốn bay lo/ạn, liên tục xua tay.
"Sao có thể chứ? Có phải em hiểu lầm điều gì rồi không!"
"Thằng nhóc Chu Ngôn Tự đó mà thích chị, thì liệu có bỏ lại cơ hội làm việc cùng chị ở trụ sở chính để lặn lội ngàn dặm đến cái chi nhánh này không?"
Tôi nhất thời c/âm nín.